ĐỖ BẢO LINH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐỖ BẢO LINH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong văn bản, những câu nói về trẻ em và tuổi thơ gồm: Câu mô tả chú bé: “Nó từng nói: ‘Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!’ “Chén trà nấp sau lưng mẹ thì làm sao uống sữa được?” “Giày chiếc xuôi chiếc ngược, làm sao chúng nói chuyện được với nhau?” “Bím tóc của bức tranh thòng ra trước, trông như con ma vậy.” ⇒ Những câu nói này thể hiện cách cảm nhận thế giới theo “tâm hồn trẻ thơ”: hồn nhiên, giàu liên tưởng, lấy cảm xúc làm trung tâm và nhìn mọi vật như có linh hồn. Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ: Vì trẻ em có tâm hồn trong sáng, nhạy cảm, dễ rung động và có khả năng “tưởng tượng nhân hoá” mọi thứ xung quanh. Trẻ em chưa bị những chuẩn mực, lợi ích hay thói quen khô cứng của người lớn bóp nghẹt → chúng nhìn thế giới bằng con mắt yêu thương và đồng cảm. Đây cũng là tiền đề để tác giả dẫn đến luận điểm: người nghệ sĩ có tâm hồn gần với trẻ thơ. --- 2. Những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ. Sự trân trọng của tác giả dựa trên cơ sở nào? Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ: Cùng có khả năng đồng cảm rộng lớn: không chỉ với con người và động vật mà còn cả với đồ vật vô tri. Cùng nhìn sự vật bằng cảm xúc và trí tưởng tượng, không đơn thuần bằng lí trí hay thói quen. Cùng biết rung động trước cái đẹp, trước sự hài hòa của sự vật. Cùng có tâm hồn nhạy cảm và tinh tế, phát hiện ra cái đẹp mà người bình thường dễ bỏ qua. Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành dựa trên: Việc chú bé có tấm lòng tinh tế, biết quan tâm đến mọi thứ xung quanh, không phải vì bổn phận mà do trái tim tự rung động. Tác giả nhận ra ở chú bé một “tâm hồn nghệ sĩ” tự nhiên, bẩm sinh. Điều đó giúp tác giả hiểu sâu hơn về cái đẹp và nghệ thuật, khiến ông kính phục trẻ em như người thầy vô tình của mình.