Hoàng Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Saving energy at school is very important to protect our environment. To do this, I always turn off the lights and air conditioners before leaving the classroom. I also make sure to shut down computers in the IT room after use. I do these actions every day. These small habits are essential because they reduce electricity waste and help our school become greener.
- Students should use online resources for learning.
- Although she didn’t speak English well, she traveled alone to the UK.
- The students are doing a science experiment in the lab now.
- Space travel will become affordable for everyone in the future.
- You shouldn't stay up late to watch TV programmes.
a. Khí hậu Ô-xtrây-li-a (Australia)
- Chủ yếu khô hạn (phần lớn là hoang mạc, bán hoang mạc)
- Phân hóa rõ rệt:
- Bắc: nhiệt đới gió mùa
- Trung: rất khô nóng
- Đông: ẩm hơn (ảnh hưởng biển)
- Nam: cận nhiệt – ôn đới
- Nguyên nhân chính:
- Nằm gần chí tuyến Nam → nóng, khô
- Dòng biển lạnh ven tây
- Địa hình chắn gió (dãy núi Đông)
- b. Nguyên nhân dân cư – xã hội độc đáo
- Lịch sử nhập cư: chủ yếu từ châu Âu (Anh) → xã hội mang đậm văn hóa phương Tây
- Thổ dân bản địa ít, phân bố thưa thớt
- Dân cư tập trung ven biển, nội địa rất thưa (do khô hạn)
- → Tạo nên xã hội đa văn hóa nhưng thiên về Âu, phân bố dân cư không đều
a. Đặc điểm về vị trí địa lí, hình dạng và kích thước của lục địa Ô-xtrây-li-a:
- Vị trí:
+ Nằm ở phía Tây Nam Thái Bình Dương.
+ Thuộc bán cầu Nam.
- Hình dạng:
+ Có dạng hình khối rõ rệt do ít bị chia cắt.
+ Từ Bắc xuống Nam dài hơn 3.000 km.
+ Từ Tây sang Đông, nơi rộng nhất khoảng 4.000 km.
- Kích thước: diện tích gần 7,7 triệu km2.
b. Một số loại khoáng sản ở từng khu vực địa hình của châu Đại Dương:
- Lục địa Ô-xtrây-li-a: nhiều mỏ kim loại (đồng, vàng, ni-ken, bô-xít,...) và nhiều khoáng sản nhiên liệu (than đá, dầu mỏ, khí tự nhiên,...).
- Vùng đảo châu Đại Dương: nhiều loại khoáng sản (vàng, sắt, than đá, dầu mỏ,...).
a. Ô-xtrây-li-a
- Thuộc Châu Đại Dương, Nam bán cầu
- Lục địa nhỏ nhất, ~7,7 triệu km²
- Khối gọn, ít chia cắt
- b. Khoáng sản theo địa hình
- Tây: kim loại (sắt, vàng, bôxit)
- Trung: dầu, khí
- Đông: than
a. Khí hậu châu Nam Cực
- Lạnh nhất Trái Đất (có thể < -80°C)
- Rất khô → sa mạc lạnh
- Gió mạnh, bão tuyết nhiều
- Ngày – đêm kéo dài theo mùa
- Băng tuyết phủ gần toàn bộ
- b. Mốc khám phá – nghiên cứu
- TK XVIII: James Cook đi vòng quanh
- 1820: Lần đầu thấy lục địa
- 1911: Roald Amundsen đến Cực Nam
- 1912: Robert Falcon Scott hi sinh
- 1959: Ký Hiệp ước Nam Cực → nghiên cứu hòa bình
Câu 1.
Nhân vật heo trong câu chuyện tuy xuất hiện ít nhưng lại đóng vai trò quan trọng trong việc làm rõ ý nghĩa truyện. Ban đầu, heo im lặng trước lời hỏi mang tính khoe khoang của gà, thể hiện sự điềm tĩnh và không thích tranh cãi. Khi bị gà chê bai, heo mới lên tiếng với thái độ thẳng thắn, có phần bức xúc. Câu nói của heo không dài nhưng chứa đựng sự thật sâu sắc: mỗi con vật đều có ích theo cách riêng. Heo không trực tiếp lao động như gà hay chó nhưng lại có giá trị khác đối với con người. Qua nhân vật heo, tác giả muốn phê phán thái độ kiêu ngạo, coi thường người khác, đồng thời khẳng định rằng không nên đánh giá người khác một cách phiến diện. Heo chính là nhân vật giúp gà nhận ra sai lầm của mình.
Câu 2.
Quan điểm “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi” là hoàn toàn đúng đắn. Trong cuộc sống, việc ghi nhận và khen ngợi người khác thể hiện sự văn minh và tấm lòng rộng mở. Khi ta khen người khác, điều đó không làm giảm giá trị của bản thân mà ngược lại còn giúp ta trở nên đáng quý hơn trong mắt mọi người. Khen đúng lúc, đúng cách còn là nguồn động viên lớn, giúp người khác có thêm động lực để cố gắng. Ngoài ra, việc biết khen ngợi còn thể hiện sự tự tin, vì chỉ những người tự tin mới sẵn sàng công nhận thành công của người khác. Trái lại, những người hay ganh tị, đố kị thường ngại khen người khác. Vì vậy, hãy học cách khen ngợi chân thành để lan tỏa những điều tích cực trong cuộc sống.
Bạn đã nói:
BÀI ĐỌC:Đường vào trung tâm vũ trụ
[...] Chúng tôi dừng chân ở một bãi cỏ vắng người phía bên kia đền và trốn trong rừng. Sẽ rất bất tiện nếu để khách du lịch phát hiện ra một con ngựa có cánh đang lai vãng gần khu thánh địa của Hy Lạp! Chúng tôi thả Thần Thoại trong rừng và nó cũng đủ thông minh để biết cách tự bảo vệ mình. Thần Đồng rủ tôi đi xuống bảo tàng dưới chân núi, nơi trưng bày bức tượng Nhân Sư quý giá.
Pho tượng đã bị bào mòn, không còn sắc nét nhưng vẫn nguyên vẹn vẻ cao ngạo và thần thánh. Trong khi tôi xem xét pho tượng để tìm kiếm manh mối thì hắn lại lang thang ở quầy tạp phẩm. Tính mua quà lưu niệm chắc! Hừ! Hắn thật rảnh rỗi, chẳng biết lo công việc gì cả! Tôi đành cặm cụi làm một mình vậy. Mất một lúc lâu, tôi vẫn không tìm thấy dấu vết gì.
Bộp! Tôi bị giáng một cú vào đầu đau điếng trong khi đang cúi xem từng vết tích. Hắn! Và một cuốn sách!
- Làm cái quái gì vậy? Sao lại đánh người ta!
Hắn nhún vai như không có gì, chìa cho tôi xem quyển sách.
- Xem đi... Đây là nơi đặt hòn đá trung tâm của vũ trụ!
“Trung tâm của vũ trụ”? Tôi lặp lại lời hắn. Câu đố cũng nhắc tới “trung tâm của vũ trụ”. Tôi không thể hình dung trung tâm của vũ trụ sẽ như thế nào! Nhưng tôi nóng lòng khám phá nơi ấy quá...
Ai ngờ hòn đá lại hiện diện ngay trong bảo tảng này. Hòn đá Ôm-phe-lốt (Omphalos) đó được điêu khắc, chạm trổ tinh vi. Nhưng cũng chỉ là một tác phẩm nghệ thuật bình thường, chẳng ra dáng của tầm vũ trụ gì cả. Có thể đây chỉ là bản cóp-pi mà người xưa tạc nên để đánh lạc hướng thiên hạ chăng!
-Tớ nghĩ rằng phiến đá đó vẫn nằm đâu đó trong đền thờ! Để tối vào đó xem...-Thần Đồng bặm môi suy tính.
Chúng tôi phải đợi đến lúc tối mù tối mịt mới dắt Thần Thoại đột nhập đền. Dưới trăng, những cột đá hoa cương ánh lên sắc sáng bạch như những ngọn nến trắng khổng lồ. Theo sơ đồ, chúng tôi lần đến vị trí đặt hòn đá trung tâm của vũ trụ. Chăng hiểu thật giả thế nào nhưng câu đố đã đề cập đến thì hẳn phải có một manh mối nào đó.
Theo truyền thuyết, thần Dớt (Zeus) cho hai con đại bàng bay theo chiều vuông góc với nhau, một con bay dọc và một con bay ngang; điểm giao nhau giữa chúng chính là “cái rốn” của vũ trụ. Cả Thần Đồng và tôi đều tin “cái rốn” ấy hẳn vẫn còn ở trong đền chứ không thể là hòn đá Ôm-phe-lốt kia. Chúng tôi lần mò từng ngóc ngách, từ điện thờ thần A-pô-lô (Apollo) đến thánh đường A-then-na Pờ-rô-nai-a (Athena Pronaia), thậm chí không bỏ sót những vết tích còn lại của đấu trường, rạp hát,... bên bờ suối Cát-xta-líc (Castalic).
- Tớ nghĩ ta nên quay lại điện thờ thần A-pô-lô, vì trong câu đố có nhắc đến vị thần đội vòng nguyệt quế và nhấn mạnh rằng chúng ta cần phải bày tỏ lòng thành kính... - Tôi kết luận sau khi đã kiểm tra một vòng.
- Có lí! Nhưng mà cái khoản bày tỏ lòng thành kính ấy, cậu bày tỏ đi nhé...
Tôi nguýt một cái xa lơ xa lắc. Đàn ông con trai, đa phần đều là những kẻ vô thần, vậy mà tại sao trong thế giới thần linh, lại chủ yếu là các nam thần nhỉ? Chúng tôi quay lại điện thờ thần A-pô-lô. Nửa đêm, mặt trăng cao vút và trong vắt. Theo thần thoại, nữ thần Mặt Trăng Ác-tê-mít (Artemis) chính là em gái song sinh của thần A-pô-lô. Đêm nay, nữ thần trị vì bầu trời và biết đâu chẳng mang cho chúng tôi ít nhiều may mắn!
Bỗng nhiên, Thần Đồng bị hụt chân, ngã dúi dụi. Một cái hố vô duyên nằm ngay giữa lối đi. Tôi đỡ Thần Đồng dậy.
- Cái hố vô duyên! - Hắn làu bàu.
- Chẳng qua chỉ là cái ... ổ voi thôi mà! Ai bảo có người “ mắt toét”! - Tôi khích.
Chẳng thèm để ý cái trò trẻ con của tôi, hắn đi một vòng quanh hố. Hố không rộng nhưng khá sâu so với một cái ổ gà thông thường. Hắn bắt tôi cầm đèn pin còn hắn cúi xuống, sờ soạng dưới đáy. Cái hố đã vô tình trở thành một hố rác với đủ các loại sỏi cát, lá khô, giấy vụn,... Hắn chẳng nề hà, bới hết rác rưới lên. Hắn bới mãi, bới mãi, cho đến khi chạm vào bề mặt đá. Dưới ánh đèn hiển hiện một cái rãnh tròn nhỏ, giống như vòng xoay của một động cơ cổ.
- Cần một cái gì đó để lắp vào đây! - Thần Đồng xoa cằm ngẫm nghĩ.
Tôi áng chừng kích cỡ của hố; nó tương đương với cái gì nhỉ? Phải rồi! Hòn đá Ôm-phe-lốt! Thần Đồng chắc cũng đã đoán ra, hắn nói rất nhanh như ra lệnh:
- Cậu đợi ở đây một lát! Tớ đi đằng này với Thần Thoại!
Rồi chẳng để tôi kịp phản ứng, hắn nhảy lên mình ngựa. Con ngựa cất cánh, bay đi trong nháy mắt. Giờ chi còn mình tôi giữa bốn bề quạnh quẽ, y như cái buổi bị lạc trên sa mạc. Ở đây tuy không hoang vắng nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy đáng sợ hơn. Tôi sợ một hồn ma bóng quế nào đó đột ngột hiện lên doạ tôi. Hắn thừa biết con gái, nhất là một tiểu thư cành vàng lá ngọc như tôi, rất nhát gan, vậy mà hắn nỡ lòng vứt tôi chơ vơ ở đây! Hắn đi đâu không biết? Việc gì mà bí mật tới mức không thể cho tôi đi cùng được.
Tôi chợt nhớ ra chiếc đồng hồ hắn cho tôi. Bật chức năng định vị, tôi thấy rõ sự di chuyển của hắn trên bản đồ. Cái gì thế này? Hắn đang ở Bào tàng khu di tích Đen-phi (Delphi). Hắn làm gì ở đấy? Chẳng lẽ hắn đến tìm hòn đá Ôm-phe-lốt? Nhưng tìm thì cũng có mang tới đây được đâu; chẳng phải người ta đã đặt chình ình tấm biển đề “Không sờ vào hiện vật” ở đó hay sao. Có khi nào hắn định... ăn trộm? Nghĩ đến đây tôi càng thêm lo lắng. Đời nào hệ thống an ninh trong bảo tàng lại để hắn lượn ra lượn vào tự do rồi chôm đồ như chốn không người chứ.
Chưa đầy nửa tiếng sau tôi đã thấy hắn cưỡi Thần Thoại trở về. Sau lưng hắn gùi hòn đá Ôm-phe-lốt mà mới hồi chiều chúng tôi còn cho rằng vô giá. Tôi cau có:
- Cậu làm trò gì thế? Sao lại ăn trộm hòn đá này?
- Chúng ta không ăn trộm! - Hắn nhún vai. - Chúng ta chỉ mượn tạm thôi! Dùng xong sẽ mang trả lại! Tớ cũng tò mò muốn biết nơi nào được gọi là trung tâm của vũ trụ.
Nói đoạn, hắn đặt hòn đá xuống hố. Vừa như in! Mặt Trăng chiếu một chùm sáng vào chính giữa hòn đá. Hòn đá toả hào quang rực rỡ khiến chúng tôi chói mắt, lùi vài bước. Chợt, mặt đất rung chuyển. Tôi thấy hắn ôm chầm lấy tôi, nấp trong đôi cánh của Thần Thoại. Chúng tôi cảm thấy mình đang di chuyển, lúc lên cao, lúc xuống thấp, với tốc độ nhanh chóng mặt như đi trên một chiếc thang máy siêu tốc.
“Uỳnh”! Chúng tôi mở mắt ra và thấy mình đang đứng giữa một không gian kì lạ. Đó là một thung lũng lọt thỏm dưới những núi đá cao vời vợi, không biết đến tận cùng.
Tít tít trên cao xanh không có mây, không có mặt trời, cũng chẳng trăng sao; không gì cả, ngoài một tầng cao hoăm hoắm. Xung quanh được thắp sáng bằng bột lân tinh, giống như thứ bột mà Thần Đồng đã dùng để thắp sáng căn phòng của Nhân Sư.
- Có phải... có phải chúng ta... - Tôi lắp bắp, không nói nên lời.
- Chúng ta đang ở trung tâm của vũ trụ! - Hắn khẳng định.
Thần Thoại cũng ngoái ngang ngoái dọc, cảnh sắc này quá kì lạ với nó! Chính tôi cũng há hốc mồm, không tin vào cảnh tượng trước mắt. Một thế giới trong lòng thế giới! Hòn đá Ôm-phe-lốt đã tạo ra một bước nhảy không gian, đưa chúng tôi tới nơi được gọi là “cái rốn của vũ trụ”. Tôi cứ lắp ba lắp bắp hai tiếng “trung tâm” khiến Thần Đồng sốt ruột.
- Cậu lắp bắp gì thế? Chúng ta còn cả một không gian mênh mông để khám phá đấy, chẳng phải chuyện chơi đâu!
Tôi vẫn chôn chân tại chỗ, chưa hết ngạc nhiên. Chẳng nói chẳng rằng, tôi mở ba lô của Thần Đồng, tìm cái máy tính đa-di-năng của hắn. Tôi truy cập in-tơ-nét mãi mà chẳng được! Sực nhớ ra chúng tôi đã xa Trái Đất lâu rồi, đã nằm ngoài vùng phủ sóng rồi. Tôi bừng tỉnh, thở dài. Hắn quan tâm vỗ về tôi:
- Sao rồi? Có gì nghiêm trọng à? Cậu biết điều gì à?
- Cậu đã đọc Giuyn Véc-nơ chưa?
- Thời giờ đâu mà quan tâm tới văn học! - Hắn lắc đầu. - Đam mê của tớ không phải là chữ nghĩa! Nhưng tớ biết, đó là tác giả của Hai vạn dặm dưới biển. Mà liên quan gì đến ông ta...
Tôi chạy lại gần những cây nấm khổng lồ cao hơn hai mét xen giữa những gốc dương xỉ cao ngất, rậm rạp. Đặt nhẹ tay lên đó, rồi vỗ thật mạnh một cái để kiểm chứng, tôi nói một lèo như thuyết trình:
- Giuyn Véc-nơ là tác giả tiểu thuyết khoa học viễn tưởng vĩ đại nhất thế giới. Từ thế kỉ XIX ông ta đã có thể tiên tri về viễn cảnh những tàu điện ngầm, những toà cao ốc, thậm chí cả việc con người đặt chân lên Mặt Trăng. Ông ta từng viết một quyển sách nhan đề Hành trình vào Tâm Trái Đất. Trong đó kể về những cây nấm cổ đại khổng lồ, những con khủng long từ thời tiền sử, những con chim điện quý hiếm,... Nói chung, cái gọi là Tâm Trái Đất ấy cũng giống như một bảo tàng sống động, lưu giữ tất cả những gì đã biến mất khỏi mặt đất!
Thần Đồng mê mải nghe những lời giảng giải của tôi. Hắn là nhà khoa học. Câu hỏi đầu tiên chạy qua đầu hắn chắc chắn là: Sao có thể lưu giữ được những “hiện vật” này? Hắn cũng sờ lên thân cây để chắc chắn đó không phải là hư ảnh được thời gian lưu giữ tại một chiều không gian thứ tư.
Chúng tôi nghe đâu đó tiếng vo ve của côn trùng đang đến gần. Ngẩng lên, chúng tôi thấy một con chuồn chuồn khổng lồ đang bay qua với sải cánh rộng như của loài đại bàng. Thân hình nó óng ánh lân tinh! Bốn cái cánh khoẻ khoắn, đập nhanh như cánh quạt. Đứng giữa khu rừng cổ sinh này, chúng tôi chẳng khác gì loài vật kí sinh nhỏ bé, thậm chí, còn chẳng to hơn một con côn trùng.
- Theo Giuyn Véc-nơ thì đây là Tâm Trái Đất. Chẳng lẽ Tâm Trái Đất chính là Tâm Vũ Trụ? - Tôi thắc mắc.
- Tớ cho rằng Giuyn Véc-nơ đã sai! Đây đúng ra là Tâm Vũ Trụ! Tâm Trái Đất chỉ có khoáng chất. Bằng cách nào đó, Giuyn được biết về nơi này, có thể là nhờ bước dịch chuyển không gian bất ngờ như vừa rồi... Và người phương Tây thế kỉ XIX chẳng thể nghĩ xa hơn tầng ô-dôn!
Lập luận của Thần Đồng lất hợp lí. Nhưng bất kể đây là tâm của cái gì thì việc quan trọng với chúng tôi lúc này là phải tìm ra mảnh ghép thứ hai và nghĩ cách thoát khỏi đây. Không thể chậm trễ, bởi nếu những điều ông nhà văn mà người đời vẫn cho là huyễn tưởng ấy nói đúng thì nhiệt độ ngày đêm nơi đây chênh lệch khá lớn. Càng về đêm, nhiệt độ càng tăng và đỉnh điểm sẽ lên tới 70°c, thế thì chúng tôi sẽ trở thành món bít tết nướng tái.
Chở chúng tôi trên lưng, Thần Thoại bay qua những ngọn cây cao nhất của khu rừng cổ sinh. Tôi ngó xuống dưới và thấy một con khủng long Spi-nô-sô-rớt Ê-gip-ti-cớt (Spinosaurus Aegipticus), loài bạo chúa mà tôi nhớ mãi khi xem phần ba bộ phim Công viên kỉ Giu-ra (Jurassic Park), đang ăn thịt một con voi ma mút. Nếu không có Thần Thoại, có lẽ chúng tôi cũng trở thành món lót dạ của những con vật tồn tại cách đây một trăm sáu mươi triệu năm rồi.
Bay qua khu rừng cổ sinh, chúng tôi lại tiếp tục kinh ngạc trước vẻ đẹp yên bình như chốn thần tiên. Chúng tôi đứng trước một dòng suối hiền hoà với cây cầu vồng đủ bảy sắc màu rực rỡ. Dường như cây cầu vồng ấy vĩnh viễn không bao giờ biến mất. Nhưng nó vẫn chưa kì lạ bằng hình ảnh đoàn người cá ngồi trên mỏm đá. Người chải đầu, người đọc sách, người chơi nhạc,... Họ có khuôn mặt của loài người, mỗi người một vẻ, và đặc biệt là những cái đuôi cá giống hệt như miêu tả của An-đéc-xen trong các câu chuyện cổ. Riêng chi tiết này thì không thấy Giuyn Véc-nơ nhắc tới. Có lẽ ông ta chưa từng biết tới nơi đây cũng nên! Như vậy là chúng tôi may mắn hơn vị tiểu thuyết gia đại tài đó rồi...
Theo miêu tả của Giuyn Véc-nơ, chốn này như một phòng trưng bày lưu giữ tất cả những sinh vật đã tuyệt diệt. Tôi nhớ lại lời của Nhân Sư rằng xưa kia, giống sư tử đầu người cùng với các sinh vật huyền bí khác đã từng làm chủ Địa Cầu trước loài người. Vừa rồi, chúng tôi đã gặp người cá. Liệu chúng tôi còn gặp sinh vật nào nữa? Ngược lên thượng nguồn là một cánh đồng cỏ rộng mênh mông. Hương thơm của loài dã thảo khiến tôi dễ chịu vô cùng. Thần Thoại sà cánh, chạm xuống mặt đất. Nó có vẻ thích thú khi được giẫm lên cỏ non. Thần Đồng và tôi xuống ngựa, để Thần Thoại có một lúc tận hưởng không gian bát ngát của thảo nguyên mà nó vẫn gặp trong những giấc mơ.
(Hà Thủy Nguyên, Thiên Mã, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2011, tr. 53 - 60)
Viết đoạn văn (khoảng 5-7 câu) về một nội dung được gợi ra từ văn bản Đường vào trung tâm vũ trụ, trong đó có sử dụng dấu chấm lửng.
Bài làm:
Công thức
Tải ảnh
Normal
Arial
15
Tiện ích
ChatGPT đã nói:
Văn bản Đường vào trung tâm vũ trụ trích từ tác phẩm Thiên Mã của Hà Thủy Nguyên đã gợi cho em suy nghĩ về khát vọng khám phá những điều bí ẩn của con người. Hành trình của Thần Đồng và “tôi” không chỉ là chuyến phiêu lưu kì thú mà còn thể hiện lòng dũng cảm và trí tò mò mãnh liệt. Nhờ sự táo bạo ấy, các nhân vật đã bước vào một thế giới kì ảo với khủng long, người cá và rừng cổ sinh… Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp rằng chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, con người mới chạm tới những chân trời mới lạ. Tuy nhiên, khám phá không chỉ cần sự gan dạ mà còn cần hiểu biết và trách nhiệm. Bởi phía sau mỗi điều bí ẩn của vũ trụ bao la… luôn ẩn chứa những thử thách khó lường.
Bạn đã nói:
BÀI ĐỌC VĂN BẢN:Cuộc chạm trán trên đại dương
Trước rạng đông, chúng tôi đã sẵn sàng nghênh chiến. Lưới đánh cá voi đã xếp ở hai thành tàu. Thuyền phó ra lệnh chuẩn bị loại súng, bắn xa một hải lí và cả loại súng bắn đạn phá có thể hạ được những con thú lớn nhất. Nét Len (Ned Land) mài sắc mũi lao, một thứ vũ khí diệt cá voi lợi hại trong tay anh ta.
Sáu giờ, trời hửng sáng. Cùng với những tia sáng đầu tiên của bình minh, ánh điện của con cá thiết kình cũng phụt tắt. Tới bây giờ, trời gần sáng rõ. Nhưng sương mù dày đặc đang trải ra ở chân trời, và dùng ống nhòm loại tốt nhất cũng chẳng thấy rõ vật gì. Có thể hình đung được chúng tôi thất vọng và giận dữ đến mức nào!
Đến tám giờ sáng, những dải sương mù dày đặc bắt đầu trôi trên sóng và từ từ bốc lên cao. Chân trời được mở rộng và sáng rõ.
Bỗng lại có tiếng Nét Len nói:
- Nhìn xem kìa! Nó ở phía bên trái đuôi tàu!
Mọi người phóng mắt nhìn về phía đó.
Cách chiếc tàu chiến một hải lí ruỡi, có một vật dài màu đen nổi lên khỏi mặt nước độ một mét. Đuôi nó quẫy mạnh làm nước biển sủi bọt. Chưa ai thấy đuôi cá quẫy sóng mạnh như vậy bao giờ! Con cá lượn hình vòng cung, để lại phía sau một vệt sáng lấp lánh. Chiếc tàu tiền lại gần. Tôi bắt đầu ngắm kĩ con cá.
Báo cáo của tàu Hen-vơ-chi-a (Helvetia) và San-nông (Shannon) hơi cường điệu kích thước của nó. Theo tôi, con cá không dài quá tám mươi mét. Chiều ngang hơi khó xác định, nhưng tôi có cảm tưởng rằng nó cân đối một cách lạ lùng về cả ba chiều.
Trong khi tôi quan sát con vật lạ, thì từ hai lỗ mũi nó vọt lên hai cột nước cao tới bốn mươi mét. Giờ đây tôi mới hình dung được đôi chút về cách thở của cá thiết kình.
Các thuỷ thủ nóng lòng chờ lệnh thuyền trưởng. Phác-ra-guýt (Farragut) quan sát con vật một lúc, rồi lệnh gọi trưởng máy.
- Hơi nước đủ rồi chứ? - Thuyền trưởng hỏi.
- Báo cáo, đủ!
- Tăng áp lực! Cho tàu chạy hết tốc độ!
Nghe lệnh thuyền trưởng, toàn thể thuỷ thủ hoan hô ba lần. Giờ chiến đấu đã điểm. Mấy phút sau, hai ống khói tàu nhả ra những cuộn khói đen, boong tàu rung lên vì áp lực cao trong nồi hơi.
Chân vịt bắt đầu quay. Tàu Lin-côn (Lincoln) lao thẳng về phía con cá. Nó để chiếc tàu tới cách nó chừng một trăm mét, rồi mới đủng đỉnh tránh ra một quãng khá xa.
Cuộc đuổi bắt kéo dài ít nhất bốn mươi lăm phút, nhưng tốc độ chiếc tàu không cho phép nó theo kịp con cá.
[...] Nét Len lên vị trí chiến đấu. Lò hơi hoạt động mạnh, chân vịt bắt đầu quay bốn mươi ba vòng một phút. Đồng hồ chỉ tốc độ mười tám phẩy năm hải lí một giờ.
Nhưng con cá cũng bơi với tốc độ y như vậy! Trong suốt một giờ, chiếc tàu chiến không tiến gần thêm được một sải! Thật là nhục nhã cho một trong những chiếc tàu chạy nhanh nhất của hạm đội Mỹ! Anh em thuỷ thủ tức giận điên người. Họ nguyền rủa quái vật, nhưng nó vẫn phớt lờ.
[..] Có thể hi vọng rằng con cá sẽ thấm mệt và không chịu được cuộc đọ sức với chiếc tàu chạy hơi nước. Nhưng không đúng! Mấy tiếng đồng hồ đã qua mà nó chẳng tỏ vẻ gì mệt mỏi.
Nói cho công bằng thì tàu Lin-côn đã săn đuổi con cá một cách kiên trì đặc biệt. Tôi cho rằng nó đã vượt ít nhất năm trăm ki-lô-mét trong ngày mùng Sáu tháng Mười một rủi ro ấy! Nhưng đêm đã tới và trùm tấm màn đen lên đại đương đang nổi sóng.
Trong giây phút đó, tôi cảm thấy cuộc tìm kiếm của chúng tôi đã kết thúc, và từ nay sẽ không bao giờ gặp quái vật nữa. Nhưng tôi đã lầm.
Mười giờ năm mươi phút đêm hôm ấy, cách tàu ba hải lí lại bừng lên ánh điện sáng chói như đêm trước.
Con cá nằm yên. Có lẽ vì thấm mệt nên giờ đây nó ngủ. Thuyền trưởng Phác-ra-guýt quyết định lợi dụng thời cơ thuận lợi này.
Ông ta ra lệnh cho tàu chạy từ từ đề đối thủ khỏi thức giấc. Bắt gặp cá voi ngủ giữa biển khơi không phải là chuyện hiếm, chính Nét Len đã bắn trúng nhiều con đang ngủ như vậy.
Nét lại lên vị trí chiến đấu. Tàu Lin-côn lặng lẽ tới cách con cá bốn trăm mét. Đến đây, máy ngừng chạy, tàu chỉ còn chuyển động theo quán tính. Trên boong im lặng hoàn toàn. Mọi người đều nín thở. Chúng tôi chỉ còn cách điểm sáng khoảng ba mươi mét. Độ sáng mỗi lúc một tăng lên làm chúng tôi loá mắt.
Tôi đứng tựa thành tàu và thấy Nét đứng phía dưới, vũ khí sẵn sàng.
Tàu chỉ còn cách con cá hơn sáu mét.
Cánh tay Nét bỗng giơ cao, phóng mũi lao sắt lên không trung. Một tiếng kêu lanh lảnh phát ra như tiếng kim loại chạm nhau.
Ánh điện tắt phụt. Hai cột nước khổng lồ ập xuống boong tàu, quật ngã mọi người.
Tàu kêu răng rắc một cách ghê sợ. Tôi chưa kịp bíu lấy thành tàu thì đã bị văng xuống biển!
Bất thần bị ngã xuống biển, tôi choáng váng nhưng không bị ngất.
Tôi chìm ngay xuống sâu khoảng sáu mét. Tôi bơi giỏi và không đến nổi mất tinh thần khi rơi xuống nước.
[...] Công-xây (Conseil) dùng chút sức còn lại đẩy tôi đi. Thỉnh thoảng anh ta lại ngóc đầu lên nhìn về phía xa và kêu. Đáp lại anh ta là một tiếng người nghe càng ngày càng rõ, hình như đang tiền lại gần.
Nhưng tai tôi bắt đầu điếc đặc. Sức tôi đã kiệt, các ngón tay cứng đờ, miệng không thể mím lại được vì cơ miệng bị co rút mạnh. Tôi bị sặc nước mặn và lạnh buốt tới xương. Tôi ngóc đầu lên lần cuối cùng, rồi chìm nghỉm.
Nhưng tôi chạm ngay vào một vật rắn. Tôi níu lấy nó. Tôi cảm thấy mình được đưa lên mặt nước và dễ thở hơn... Tôi ngất đi…
Chắc là nhờ được xoa bóp mạnh toàn thân, nên tôi tỉnh lại ngay. Tôi mở mắt…
- Công-xây! - Tôi thều thào.
- Giáo sư gọi tôi ạ? - Công-xây đáp lại.
Dưới ánh trăng đang lặn, thấp thoáng một khuôn mặt mà tôi nhận ra ngay.
- Nét! - Tôi kêu lên.
- Chính tôi đây, thưa ngài! Ngài thấy đấy, tôi vẫn chạy theo món tiền thưởng!
- Anh bị văng xuống nước khi tàu gặp nạn, phải không?
Đúng vậy! Nhưng tôi may mắn hơn ngài. Tôi gặp ngay một hòn đảo nhỏ di động.
- Một hòn đảo nhỏ?
- Nói đúng hơn là đã cuỡi trên lưng một con cá thiết kình khổng lồ.
- Tôi không hiểu anh nói gì, anh Nét ạ.
- Ngài thấy đó, tôi nghi ngờ ngay khi phát tên của tôi không đâm thủng được da con quái vật, mà chỉ trượt trên mặt ngoài của nó.
- Vì sao vậy, anh Nét? Vì sao?
- Thưa giáo sư, vì nó được bọc thép!
Khả năng suy nghĩ của tôi bỗng trở lại ngay, trí nhớ được phục hồi, tôi tỉnh hẳn là nhờ những lời nói của Nét. Tôi hơi lại sức sau cơn chấn động và trèo lên lưng vật đó. Tôi thử lấy chân gõ. Thân nó rắn như đá, không mềm như cá voi!
Nhưng nếu đó là cái mai bằng xương của loài động vật thời cổ đại thì sao? Nếu vậy thì tôi phải xếp quái vật này vào loại bò sát như rùa hay cá sấu.
Nhưng không! Cái lưng đen bóng, nơi tôi đang đứng nhẵn thín, phẳng lì chứ không có vảy. Gõ xuống, nó kêu boong boong, và lạ thay, nó lại được ghép lại bằng thép lá.
Không còn nghi ngờ gì nữa! Cái mà người ta vẫn tưởng là động vật, là quái vật, là hiện tượng kì lạ của thiên nhiên, cái đã làm cho cả giới bác học bế tắc, đã kích động óc tưởng tượng của các thuỷ thủ ở cả hai bán cầu, lại là một hiện tượng kì diệu hơn, do bàn tay con người tạo ra.
Nếu như tôi có may mắn xác định được sự tồn tại của một động vật kì quái nhất, tôi cũng chẳng ngạc nhiên tới mức ấy. Việc thiên nhiên tạo ra những điều kì diệu chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng khi chính mắt mình trông thấy một cái gì đó kì diệu, siêu nhiên, lại do thiên tài con người tạo ra, thì đó là điều đáng suy nghĩ!
Tuy vậy, chúng tôi đâu có thì giờ để suy nghĩ nhiều. Chúng tôi đang nằm trên một chiếc tàu ngầm kì lạ trông tựa một con cá bằng thép khổng lồ. Ý kiến của Nét Len về điểm này đã rõ. Tôi và Công-xây chỉ còn việc đồng ý với anh ta.
Tôi nói:
- Nếu đây đúng là một chiếc tàu thì nhất định phải có máy móc làm nó chuyển động và người điều khiển chứ!
- Chắc là như vậy! Nét trả lời. - Nhưng tôi đứng trên hòn đảo di động này đã ba tiếng đồng hồ mà chẳng thấy một dấu hiệu nào của sự sống cả.
- Nhưng chiếc tàu chuyển động chứ?
- Thưa ngài, không! Nó bập bềnh trên sóng, chứ chẳng chuyền động chút nào.
- Chính chúng ta đã biết rõ hơn ai hết tốc độ con tàu này! Muốn đạt tốc độ đó cần có máy móc; muốn điều khiển máy móc, phải có thợ. Từ đó tôi kết luận rằng… chúng ta đã thoát chết!
- Hừm! - Nét nghi ngờ.
Đúng lúc đó, tựa như để khẳng định lời nói của tôi, phía sau chiếc tàu kì lạ đó có tiếng rít. Đúng là chân vịt bắt đầu quay, đẩy tàu chạy. Chúng tôi vội bám lấy một chỗ ở mũi tàu nỗi lên trên mặt nước chừng tám mươi xen-ti-mét. Cũng may là
tàu chạy với tốc độ vừa phải.
Nét Len làu bàu:
- Chừng nảo cái “phao” này còn nổi thì tôi chẳng có gì phản đối. Nhưng nếu nó giở trò lặn xuống thì cái mạng tôi chẳng đáng hai đô-la!
Anh chàng Ca-na-đa này có thể đánh giá mạng mình rẻ hơn nữa. Cần cấp tốc đàm phán với những người trong chiếc tàu này. Tôi rờ rờ mặt ngoài để tìm một cái nắp, một lỗ hỏng nảo đó. Nhưng từng hàng đinh bắt chặt các nếp ngoài, không để một kẽ hở nào.
Trăng đã khuất dưới chân trời. Chúng tôi chìm trong đêm tối. Phải đợi tới rạng đông để tìm cách lọt vào phía trong con tàu.
Thế là tính mạng chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của những người điều khiển con tàu này! Họ cho tàu lặn xuống là chúng tôi toi mạng ngay! Còn nếu họ không làm như vậy thì tôi chẳng nghi ngờ gì khả năng đặt quan hệ với họ. Nếu họ không chế tạo dưỡng khí bằng phương pháp hoá học thì thỉnh thoảng họ cũng phải cho tàu nổi lên mặt biển để dự trữ không khí mới. Như vậy, phải có một lỗ thủng nào đó để lấy không khí vào trong tàu.
[...] Tôi không thể nhớ hết được tất cả những gì đã trải qua đêm đó! Tôi nhớ là đôi khi sóng yên gió lặng, từ xa vọng lại những nhịp đàn dồn đập, những âm điệu bị đứt quãng. Chiếc tàu ngầm bí hiểm này là thế nào? Nó đang chạy đi đâu?
Những người trong tàu là ai? Cái động cơ kì lạ nào đã làm nó chạy được với tốc độ ghê người như vậy?
Trời đã sáng. Sương sớm vây quanh chúng tôi một màn trắng đục. Nhưng rồi sương cũng tan. Tôi đã định xem xét kĩ phần trên của thân tàu nổi lên mặt nước thì bỗng cảm thấy tàu từ từ lặn xuống.
- Ê, đồ quỷ! - Nét Len vừa quát vừa nện chân xuống vỏ tàu. - Mở ra nhanh lên!
Nhưng khó có thể nghe được cái gì, vì tiếng chân vịt quay ầm ầm. Cũng may là tàu tạm ngừng không lặn xuống nữa.
Từ phía trong tàu có tiếng then cửa lạch cạch. Nắp tàu mở ra. Một người thò đầu lên nhìn. Hắn kêu lên một tiếng gì không rõ, rồi biến mất.
Mấy phút sau, từ trong tàu bước ra tám người lực lưỡng, mặt bịt kín. Họ lẳng lặng kéo chúng tôi vào trong chiếc tàu ngầm khủng khiếp của họ.
(Giuyn Véc-nơ, Hai vạn dặm dưới biển, Đỗ Ca Sơn dịch,
NXB Văn học, Hà Nội, 2020, tr. 57 - 72)
Viết đoạn văn (khoảng 5 - 7 câu) kể lại một tình huống trong Cuộc chạm trán trên đại dương. Thuyết minh ngắn gọn về mạch lạc và liên kết của đoạn văn.
Bài làm:
ChatGPT đã nói:
Trong đoạn trích Cuộc chạm trán trên đại dương của Jules Verne (trong tiểu thuyết Hai vạn dặm dưới biển), em ấn tượng nhất với tình huống nhân vật “tôi” cùng Nét Len và Công-xây bị hất xuống biển khi truy đuổi “quái vật”. Sau cú va chạm dữ dội, “tôi” chìm xuống làn nước lạnh buốt và tưởng như đã mất hết hi vọng sống. May mắn thay, Nét Len phát hiện “hòn đảo di động” và cả ba người bám được vào đó để thoát chết. Khi gõ lên bề mặt cứng như thép, họ bàng hoàng nhận ra “quái vật” thực chất là một chiếc tàu ngầm do con người chế tạo. Tình huống ấy vừa gay cấn, bất ngờ, vừa mở ra bước ngoặt quan trọng cho toàn bộ câu chuyện.
Đoạn văn trên có mạch lạc vì các câu được sắp xếp theo trình tự thời gian của sự việc: từ lúc rơi xuống biển đến khi phát hiện ra chiếc tàu ngầm. Các câu liên kết với nhau bằng phép lặp từ ngữ (“tôi”, “Nét Len”, “chiếc tàu”), đồng thời sử dụng quan hệ từ như “sau”, “may mắn thay”, “khi” để tạo sự gắn kết logic và tự nhiên.
Bạn đã nói:
Cho hai đa thứcP
(
x
)
=
x
4
−
5
x
3
+
4
x
−
5
P(x)=x
4
−5x
3
+4x−5 và
Q
(
x
)
=
−
x
4
+
3
x
2
+
2
x
+
1
Q(x)=−x
4
+3x
2
+2x+1.
a) Hãy tìm tổng
P
(
x
)
+
Q
(
x
)
P(x)+Q(x).
b) Tìm đa thức
R
(
x
)
R(x) sao cho
P
(
x
)
=
R
(
x
)
+
Q
(
x
)
P(x)=R(x)+Q(x).
ChatGPT đã nói:
Ta có:
\(P \left(\right. x \left.\right) = x^{4} - 5 x^{3} + 4 x - 5\)
\(Q \left(\right. x \left.\right) = - x^{4} + 3 x^{2} + 2 x + 1\)
a) Tính \(P \left(\right. x \left.\right) + Q \left(\right. x \left.\right)\)
Cộng hai đa thức theo từng hạng tử cùng bậc:
\(P \left(\right. x \left.\right) + Q \left(\right. x \left.\right) = \left(\right. x^{4} - 5 x^{3} + 4 x - 5 \left.\right) + \left(\right. - x^{4} + 3 x^{2} + 2 x + 1 \left.\right)\)Gộp các hạng tử đồng dạng:
- \(x^{4} - x^{4} = 0\)
- \(- 5 x^{3}\)
- \(+ 3 x^{2}\)
- \(4 x + 2 x = 6 x\)
- \(- 5 + 1 = - 4\)
Vậy:
\(\boxed{P \left(\right. x \left.\right) + Q \left(\right. x \left.\right) = - 5 x^{3} + 3 x^{2} + 6 x - 4}\)b) Tìm \(R \left(\right. x \left.\right)\) sao cho \(P \left(\right. x \left.\right) = R \left(\right. x \left.\right) + Q \left(\right. x \left.\right)\)
Ta có:
\(R \left(\right. x \left.\right) = P \left(\right. x \left.\right) - Q \left(\right. x \left.\right)\)\(R \left(\right. x \left.\right) = \left(\right. x^{4} - 5 x^{3} + 4 x - 5 \left.\right) - \left(\right. - x^{4} + 3 x^{2} + 2 x + 1 \left.\right)\)Đổi dấu rồi gộp:
\(R \left(\right. x \left.\right) = x^{4} - 5 x^{3} + 4 x - 5 + x^{4} - 3 x^{2} - 2 x - 1\)Gộp các hạng tử đồng dạng:
- \(x^{4} + x^{4} = 2 x^{4}\)
- \(- 5 x^{3}\)
- \(- 3 x^{2}\)
- \(4 x - 2 x = 2 x\)
- \(- 5 - 1 = - 6\)
Vậy:
\(\boxed{R \left(\right. x \left.\right) = 2 x^{4} - 5 x^{3} - 3 x^{2} + 2 x - 6}\)Bạn đã nói:
làm thành 1phep tinhChatGPT đã nói:
Ta trình bày mỗi ý thành một phép tính như sau:
a)
\(P \left(\right. x \left.\right) + Q \left(\right. x \left.\right)\)
\(= \left(\right. x^{4} - 5 x^{3} + 4 x - 5 \left.\right) + \left(\right. - x^{4} + 3 x^{2} + 2 x + 1 \left.\right)\)\(= x^{4} - 5 x^{3} + 4 x - 5 - x^{4} + 3 x^{2} + 2 x + 1\)\(= - 5 x^{3} + 3 x^{2} + 6 x - 4\)b)
\(R \left(\right. x \left.\right) = P \left(\right. x \left.\right) - Q \left(\right. x \left.\right)\)
\(= \left(\right. x^{4} - 5 x^{3} + 4 x - 5 \left.\right) - \left(\right. - x^{4} + 3 x^{2} + 2 x + 1 \left.\right)\)\(= x^{4} - 5 x^{3} + 4 x - 5 + x^{4} - 3 x^{2} - 2 x - 1\)\(= 2 x^{4} - 5 x^{3} - 3 x^{2} + 2 x - 6\)Bạn đã nói:
Tìmx
x, biết
5
x
(
4
x
2
−
2
x
+
1
)
−
2
x
(
10
x
2
−
5
x
+
2
)
=
−
36
5x(4x
2
−2x+1)−2x(10x
2
−5x+2)=−36.
ChatGPT đã nói:
Ta giải phương trình:
\(5 x \left(\right. 4 x^{2} - 2 x + 1 \left.\right) - 2 x \left(\right. 10 x^{2} - 5 x + 2 \left.\right) = - 36\)Bước 1: Khai triển
\(5 x \left(\right. 4 x^{2} - 2 x + 1 \left.\right) = 20 x^{3} - 10 x^{2} + 5 x\)\(2 x \left(\right. 10 x^{2} - 5 x + 2 \left.\right) = 20 x^{3} - 10 x^{2} + 4 x\)Thay vào phương trình:
\(\left(\right. 20 x^{3} - 10 x^{2} + 5 x \left.\right) - \left(\right. 20 x^{3} - 10 x^{2} + 4 x \left.\right) = - 36\)Bước 2: Thu gọn
\(20 x^{3} - 10 x^{2} + 5 x - 20 x^{3} + 10 x^{2} - 4 x = - 36\)\(x = - 36\)✅ Kết luận:
\(\boxed{x = - 36}\)Bạn đã nói:
làm thành 1phep tinhChatGPT đã nói:
Ta làm thành một phép tính liên tục như sau:
\(5 x \left(\right. 4 x^{2} - 2 x + 1 \left.\right) - 2 x \left(\right. 10 x^{2} - 5 x + 2 \left.\right) = - 36\)\(\Leftrightarrow 20 x^{3} - 10 x^{2} + 5 x - 20 x^{3} + 10 x^{2} - 4 x = - 36\)\(\Leftrightarrow x = - 36\)\(\boxed{x = - 36}\)Bạn đã nói:
làm thành 1phep tinhChatGPT đã nói:
Ta trình bày thành một phép tính duy nhất:
\(5 x \left(\right. 4 x^{2} - 2 x + 1 \left.\right) - 2 x \left(\right. 10 x^{2} - 5 x + 2 \left.\right) = 20 x^{3} - 10 x^{2} + 5 x - 20 x^{3} + 10 x^{2} - 4 x = x\)Do đó phương trình trở thành:
\(x = - 36\)\(\boxed{x = - 36}\)Bạn đã nói:
Bằng cách đặt tính chia, tìm thương và dư trong các phép chia đa thứcA
A cho đa thức
B
B biết
A
=
2
x
4
−
3
x
3
−
3
x
2
+
6
x
−
2
A=2x
4
−3x
3
−3x
2
+6x−2;
B
=
x
2
−
2
B=x
2
−2.
ChatGPT đã nói:
Ta thực hiện phép chia:
\(\left(\right. 2 x^{4} - 3 x^{3} - 3 x^{2} + 6 x - 2 \left.\right) : \left(\right. x^{2} - 2 \left.\right)\)Đặt tính chia
Bước 1:
\(2 x^{4} : x^{2} = 2 x^{2}\)
Nhân lại:
\(2 x^{2} \left(\right. x^{2} - 2 \left.\right) = 2 x^{4} - 4 x^{2}\)Trừ:
\(\left(\right. 2 x^{4} - 3 x^{3} - 3 x^{2} \left.\right) - \left(\right. 2 x^{4} - 4 x^{2} \left.\right) = - 3 x^{3} + x^{2}\)Hạ \(+ 6 x\).
Bước 2:
\(- 3 x^{3} : x^{2} = - 3 x\)
Nhân lại:
\(- 3 x \left(\right. x^{2} - 2 \left.\right) = - 3 x^{3} + 6 x\)Trừ:
\(\left(\right. - 3 x^{3} + x^{2} + 6 x \left.\right) - \left(\right. - 3 x^{3} + 6 x \left.\right) = x^{2}\)Hạ \(- 2\).
Bước 3:
\(x^{2} : x^{2} = 1\)
Nhân lại:
\(1 \left(\right. x^{2} - 2 \left.\right) = x^{2} - 2\)Trừ:
\(\left(\right. x^{2} - 2 \left.\right) - \left(\right. x^{2} - 2 \left.\right) = 0\)✅ Kết quả
Thương:
\(\boxed{2 x^{2} - 3 x + 1}\)Dư:
\(\boxed{0}\)Bạn đã nói:
làm thành 1phep tinhChatGPT đã nói:
Ta làm thành một phép tính chia duy nhất như sau:
\(\left(\right. 2 x^{4} - 3 x^{3} - 3 x^{2} + 6 x - 2 \left.\right) : \left(\right. x^{2} - 2 \left.\right)\)\(= 2 x^{2} - 3 x + 1\)Vì:
\(2 x^{4} - 3 x^{3} - 3 x^{2} + 6 x - 2 = \left(\right. x^{2} - 2 \left.\right) \left(\right. 2 x^{2} - 3 x + 1 \left.\right) + 0\)\(\boxed{\text{Th}ưo\text{ng}\&\text{nbsp}; = 2 x^{2} - 3 x + 1 , \text{D}ư\&\text{nbsp}; = 0}\)Bạn đã nói:
Cho một hình hộp chữ nhật có ba kích thước làx
,
x
+
1
x,x+1 và
x
−
1
x−1
(
x
>
0
)
(x>0).
loading...
a) Viết biểu thức tính thể tích của hình hộp chữ nhật.
b) Tính thể tích của hình hộp chữ nhật tại
x
=
4
x=4.
ChatGPT đã nói:
Ta có hình hộp chữ nhật với ba kích thước:
\(x , \textrm{ }\textrm{ } x + 1 , \textrm{ }\textrm{ } x - 1 \left(\right. x > 0 \left.\right)\)
a) Biểu thức tính thể tích
Thể tích hình hộp chữ nhật:
\(V = x \left(\right. x + 1 \left.\right) \left(\right. x - 1 \left.\right)\)Ta rút gọn:
\(V = x \left[\right. \left(\right. x + 1 \left.\right) \left(\right. x - 1 \left.\right) \left]\right.\)\(= x \left(\right. x^{2} - 1 \left.\right)\)\(= x^{3} - x\)\(\boxed{V = x^{3} - x}\)