Lương Hoàng Tuấn Hùng
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng văn học Việt Nam, có nhiều nhân vật để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc. Nhưng với tôi, nhân vật Mị trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài là hình tượng khiến tôi xúc động và khâm phục nhất. Mị không chỉ là một cô gái miền núi Tây Bắc chịu nhiều đau khổ, mà còn là biểu tượng cho sức sống tiềm tàng và khát vọng tự do mãnh liệt của con người.
Ban đầu, Mị hiện lên là một cô gái trẻ đẹp, hiền lành, yêu đời và có tài thổi sáo. Thế nhưng, cuộc đời Mị rẽ sang hướng khác khi cô bị bắt về làm dâu gạt nợ cho nhà thống lý Pá Tra. Từ đó, Mị sống kiếp tù đày trong căn buồng tối tăm, ngày ngày làm việc quần quật, tâm hồn dần chai sạn. Tô Hoài đã khắc họa Mị như một cái bóng lặng lẽ, cam chịu, tưởng chừng như sức sống trong cô đã tắt hẳn.Tuy nhiên, ẩn sâu trong vẻ ngoài cam chịu ấy là một tâm hồn vẫn âm ỉ ngọn lửa phản kháng. Đêm tình mùa xuân, tiếng sáo gọi bạn tình đã đánh thức ký ức và khát vọng sống trong Mị. Cô muốn đi chơi, muốn được sống như những ngày còn tự do. Dù bị A Sử trói đứng suốt đêm, Mị vẫn cho thấy sức sống tiềm tàng chưa bao giờ mất hẳn.Đỉnh điểm của sự chuyển biến là khi Mị cắt dây trói cứu A Phủ. Hành động ấy không chỉ xuất phát từ lòng thương người mà còn là sự thức tỉnh hoàn toàn của ý thức phản kháng. Mị đã vượt qua nỗi sợ hãi, dám chống lại cường quyền để cứu người và cứu chính mình. Từ đây, Mị bước ra khỏi bóng tối, tìm đến con đường tự do.Qua nhân vật Mị, Tô Hoài đã gửi gắm thông điệp sâu sắc: Dù bị áp bức đến đâu, con người vẫn luôn tiềm ẩn sức sống mãnh liệt và khát vọng tự do. Mị là minh chứng cho sức mạnh tinh thần có thể giúp con người vượt qua mọi xiềng xích.
Nhân vật Mị để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc bởi sự chuyển biến mạnh mẽ từ cam chịu sang phản kháng, từ bóng tối bước ra ánh sáng. Hình ảnh ấy không chỉ khắc sâu trong tâm trí người đọc mà còn khơi dậy niềm tin vào sức sống bất diệt của con người trước mọi hoàn cảnh.
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại tùy bút (bút kí).
Câu 2.
Theo tác giả, “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội là ăn đúng giờ, chọn đúng món và đúng người bán, thể hiện sự tinh tế, sành ăn.
Câu 3.
- Biện pháp tu từ: So sánh (“sáng như nước”, “ngọt như đường phèn”).
- Tác dụng: Làm nổi bật sự sạch sẽ, sắc bén và khéo léo của con dao, qua đó thể hiện sự tinh tế, cẩn thận của người bán hàng và vẻ đẹp thanh sạch của quà Hà Nội.
Câu 4.
Chủ đề của văn bản: Vẻ đẹp của quà rong Hà Nội và nét văn hóa ẩm thực tinh tế, đậm chất Hà Nội xưa.
Câu 5.
Cái tôi trữ tình của tác giả là cái tôi tinh tế, am hiểu, giàu cảm xúc và đầy yêu thương, gắn bó sâu nặng với đời sống và văn hóa Hà Nội.
Câu 6.
Tình yêu quà ăn Hà Nội trong văn bản cho thấy mỗi người luôn có sự gắn bó sâu sắc với quê hương từ những điều bình dị nhất. Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là hương vị, thói quen và kỉ niệm thân quen. Chính những điều nhỏ bé ấy nuôi dưỡng tình cảm, làm nên bản sắc của mỗi con người. Vì vậy, dù đi đâu xa, ai cũng khó quên hương vị quê nhà.
Khi đất nước bị ngoại bang xâm lăng, dân tộc Việt Nam đã có biết bao tấm gương anh hùng nhỏ tuổi đã không tiếc thân mình để bảo vệ nền độc lập nước nhà.
Bây giờ, đất nước đã hòa bình, trong cuộc sống có rất nhiều tấm gương không ngừng phấn đấu, đóng góp công sức nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng và phát triển đất nước. Trong cuộc sống cũng có nhiều tấm gương nhỏ tuổi để chúng ta học tập. Đoàn Trường Sinh, một cậu bé ở xã Vĩnh Quang, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang là một trong số đó.
Tôi biết cậu qua một tuần báo Đại Đoàn Kết. Qua tấm ảnh, tôi thấy Sinh là một cậu bé bình thường, Sinh ít tuổi hơn tôi. Cậu có cái đầu húi cua, nước da đen sạm và khuôn mặt tinh nghịch. Với cái dáng vẻ “loắt choắt” ấy mà cậu lại làm được một việc khó khăn nhưng cảm động: cõng bạn Hanh gần nhà bị liệt cả hai chân đi học suốt mười năm!
Con đường từ nhà Sinh đến trường dài hơn 4 cây số. Đường đất đá, phải vượt đèo, băng qua suối, … Chưa kể trên đường còn có những ụ đất, ổ trâu, ổ gà dọc đường đi. Vậy mà suốt 10 năm, Sinh hằng ngày cõng bạn Hanh đi học. Mỗi ngày một lượt đi, một lượt về, vượt đèo băng suối, đường khúc khuỷu đến mức không ít lần Sinh ngã giữa đường. Vậy mà cậu vẫn kiên trì cõng Hanh đi học đều đặn. Đôi chân nhỏ bé đầy thương tích và tấm lòng của Sinh đã giúp Hanh vượt lên số phận. Bạn bớt mặc cảm về số phận của mình, chăm chỉ học hành. Nhiều năm liền, Hanh là học sinh tiên tiến, có năm còn tham gia đội tuyển học sinh giỏi cấp huyện.
Sinh là một cậu bé tốt bụng. Cậu không quản ngại khó khăn, không đòi hỏi công lao để giúp đỡ bạn mình. Cậu giúp bạn mình vượt lên số phận bằng tấm lòng nhân hậu của mình. Cậu đã làm một việc rất ý nghĩa.
Và giờ, chúng ta đây, những cô cậu học sinh thành phố, có đủ điều kiện đi học dễ dàng thử nhìn lại mình xem. Có ai có tấm lòng nhân hậu ấy chưa? Không phải có lòng nhân hậu là phải cõng bạn đi học, có thể chỉ đơn giản là dắt một cụ già qua đường hay bố thí cho một bà lão ăn xin, … Một cậu bé miền núi tàn tật biết bỏ quá khứ lại phái sau để tiến về tương lai. Đó cũng là một tấm gương. Nếu những người như thế còn cố gắng thì chúng ta – Những học sinh ở thành phố - phải cố gắng nhiều hơn nữa, phải lấy họ ra để học tập.
Đoàn Trường Sinh, một cậu bé có tấm lòng nhân ái, sẵn sàng giúp đỡ người khác và người bạn Hanh tàn tật nhưng không mặc cảm, tủi thân mà quyết tâm tiến tới tương lai. Đó là hai tấm gương sáng nhỏ tuổi ngay trong cuộc sống đáng để các bạn noi theo.”
Câu 9:
Trong khổ thơ, tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh:“Lời ru là tấm chăn”-“Lời ru thành giấc mộng”
Tác dụng của biện pháp so sánh:Hình ảnh lời ru được so sánh với tấm chăn và giấc mộng giúp làm nổi bật vai trò của lời ru của mẹ:Như tấm chăn, lời ru mang lại cảm giác ấm áp, chở che, bảo bọc cho con.Như giấc mộng, lời ru đưa con vào giấc ngủ êm đềm, nuôi dưỡng những ước mơ đẹp.Qua đó, biện pháp so sánh giúp diễn tả tình yêu thương dịu dàng, sâu sắc của mẹ, đồng thời làm cho lời thơ trở nên gợi hình, gợi cảm, giàu cảm xúc.
Khổ thơ khẳng định: lời ru không chỉ ru con ngủ mà còn là nguồn yêu thương, nâng đỡ tâm hồn con từ những năm tháng đầu đời·
Câu 10
Thông điệp chung từ hai đoạn thơ là:
-Tình mẹ dành cho con là vô hạn, bền bỉ và luôn theo con suốt cuộc đời.Ở hai câu thơ của Xuân Quỳnh, “lời ru” theo con từ khi còn bé đến lúc “ra biển rộng”, trở nên “mênh mông”, thể hiện tình mẹ luôn đồng hành, nâng đỡ con trên mọi chặng đường đời.Hai câu thơ “Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con” khẳng định dù con trưởng thành, đi xa hay trải qua bao biến cố, thì trong trái tim mẹ, con vẫn luôn là đứa con bé bỏng, được yêu thương trọn vẹn. Qua đó, cả hai đoạn thơ đều nhắn nhủ: hãy trân trọng, biết ơn và gìn giữ tình mẫu tử thiêng liêng, bởi đó là nguồn yêu thương không bao giờ vơi cạn.
Hoa giấy Cây sống đời Mía Khoai lang Cây hoa hồng Cây dâm bụt (bông bụp) Cây trầu bà Quy trình các bước giâm cành: 1. Chọn cành giâm: Chọn cành bánh tẻ (không quá non, không quá già), khỏe mạnh, không sâu bệnh. 2. Cắt cành: Dài khoảng 15–20 cm, có 2–3 mắt. Cắt vát ở gốc để dễ hút nước và chất dinh dưỡng. 3. Xử lý cành giâm: Loại bỏ lá ở phần gốc cắm xuống đất. Có thể nhúng phần gốc vào dung dịch kích thích ra rễ (như NAA hoặc IBA). 4. Chuẩn bị giá thể: Đất tơi xốp, thoát nước tốt (hỗn hợp đất phù sa + tro trấu + cát). 5. Giâm cành: Cắm cành sâu khoảng 1/3 chiều dài vào giá thể, nén chặt đất quanh gốc. 6. Chăm sóc: Giữ ẩm thường xuyên, che nắng nhẹ. Sau 2–3 tuần, cành bắt đầu ra rễ
Sử dụng biện pháp sinh học. Giải thích: Biện pháp sinh học dùng thiên địch (bọ rùa, ong ký sinh, nấm, vi khuẩn có lợi...) để tiêu diệt sâu hại. An toàn cho người, cây trồng và môi trường, không gây ô nhiễm đất – nước – không khí như thuốc hóa học. Duy trì cân bằng sinh thái trong vườn rau.