Phúc an nè!
Giới thiệu về bản thân
Ê, ý là... AI Hỏi?????????????????????????????????????????????????????
?
Ừm, cái này chỉ có học bá thui! Còn tui khổ hơn nè! Đống đề nhét 1 tháng chưa xong! ☹
Đây là câu đố mẹo vui 😄
- Nhét con voi vào tủ: 3 bước
- Mở tủ
- Cho con voi vào
- Đóng tủ
- Nhét con hươu cao cổ vào tủ: 4 bước
- Mở tủ
- Lấy con voi ra
- Cho con hươu cao cổ vào
- Đóng tủ
👉 Điểm “mẹo” là phải nhớ con voi vẫn còn trong tủ 😆
có tôi nè!
sau đây là bài văn sáng tạo của mình:
Đêm hôm ấy, bệnh viện chìm trong sự tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Những ánh đèn trắng nhợt hắt xuống hành lang dài hun hút. Gần 12 giờ khuya, tôi – một người lính trẻ vừa từ chiến trường trở về – đang ngồi chờ làm thủ tục thì cô y tá vội vã tiến lại gần.
“Anh đi theo tôi nhé, có người nhà đang chờ anh!” – cô nói nhanh, giọng đầy khẩn thiết.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị dẫn đến một căn phòng nhỏ. Trên giường là một cụ già gầy yếu, hơi thở đứt quãng. Cô y tá cúi xuống, khẽ gọi:
“Cụ ơi, con trai cụ đã về rồi đây!”
Tôi giật mình. Nhưng chưa kịp giải thích, ánh mắt yếu ớt của cụ đã mở ra. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy trong đôi mắt mờ đục kia ánh lên niềm hạnh phúc khôn tả. Đôi môi khô run run như muốn nói điều gì. Rồi cụ nắm chặt tay tôi.
Tôi lặng người.
Tôi hiểu… họ đã nhầm tôi với con trai cụ.
Tôi có thể lên tiếng ngay lúc đó. Nhưng nhìn khuôn mặt già nua bỗng giãn ra thanh thản, tôi không đành lòng. Tôi ngồi xuống, nắm lấy bàn tay gầy guộc ấy.
“Con đây rồi, ba yên tâm nhé…” – tôi khẽ nói, dù lòng mình nghẹn lại.
Suốt đêm hôm ấy, tôi không rời khỏi giường bệnh. Tôi kể cho “ba” nghe những câu chuyện mà tôi tưởng tượng ra: về quê nhà, về những mùa lúa chín, về những ngày bình yên mà có lẽ cụ hằng mong nhớ. Thỉnh thoảng, cụ siết nhẹ tay tôi như đáp lại.
Ngoài kia, màn đêm dần tan. Những tia sáng đầu tiên len qua khung cửa sổ. Hơi thở của cụ yếu dần… rồi lặng hẳn.
Tôi vẫn nắm tay cụ, cho đến khi các y bác sĩ bước vào.
Cô y tá đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe:
“Xin chia buồn với anh…”
Tôi ngập ngừng một lúc rồi hỏi:
“Ông cụ… là ai vậy chị?”
Cô y tá sững lại:
“Tôi tưởng… đó là ba anh?”
Tôi lắc đầu, nhẹ nhàng đáp:
“Không… tôi chưa từng gặp ông cụ trước đây.”
Cô nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Tôi chỉ khẽ nói:
“Có lẽ đã có sự nhầm lẫn. Nhưng lúc đó… ông cần một người con.”
Cô y tá im lặng. Cả căn phòng như lắng xuống.
Tôi bước ra khỏi bệnh viện khi mặt trời đã lên. Trong lòng tôi vẫn còn ấm áp lạ thường. Tôi biết, đêm qua mình không chỉ nắm một bàn tay – mà còn giữ lại cho một con người những giây phút cuối cùng đầy yêu thương.
Và có lẽ, ở đâu đó, người con thật của cụ sẽ không phải day dứt… vì cha mình đã ra đi trong vòng tay của “một người con”.
(Lưu ý: Đây chỉ là Bài tham khảo thôi nhé!)
Bởi vì có thể nó lỗi tạm thời đó, hay là bạn cập nhật lại OLM APP mới đi!
Các từ sau khi sắp xếp lại là:
- n/ệ/n/h/đ/i/ả → hiện đại
- n/h/à/p/à/n/n → phàn nàn
công nghệ 10 Đ
hi