Nông Thị Kim Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nông Thị Kim Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Các chỉ dẫn sân khấu trong đoạn trích gồm: -(Để (1)) -(Hát điệu con gà rừng )

(2) (Tiếng trống nhịp nổi lên, Xúy Vân múa điệu bất nhẫn, xe tơ, dệt cửi. Múa xong, Xúy Vân hất lên rồi cười và hát điệu sa lệch (4)…) → Đây là các chỉ dẫn về lời nói, điệu hát, âm nhạc, động tác múa của nhân vật. Câu 2. Trong lời xưng danh, Xúy Vân kể về bản thân: Tự giới thiệu mình là Xúy Vân, người ai cũng biết đến. Nhận mình “tuy dại dột” nhưng “tài cao vô giá”, hát hay, múa giỏi. Thừa nhận cảnh éo le: phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương nên đến nỗi “điên cuồng rồ dại”. → Qua đoạn xưng danh, có thể nhận ra đặc điểm sân khấu chèo: Nhân vật tự giới thiệu trực tiếp với khán giả. Kết hợp lời nói – hát – múa. Mang tính trữ tình xen hài hước nhưng vẫn bộc lộ bi kịch nội tâm. Câu 3. Những câu hát thể hiện ước mơ của Xúy Vân là: “Chờ cho bông lúa chín vàng, Để anh đi gặt, để nàng mang cơm.” → Ước mơ của Xúy Vân là một cuộc sống vợ chồng bình dị, hạnh phúc, êm ấm nơi thôn quê. Câu 4. Thực tế cuộc sống của Xúy Vân trong gia đình chồng là buồn tủi, cô đơn, không được yêu thương, hạnh phúc. Những câu hát diễn tả điều đó là: “Con gà rừng ăn lẫn với công, Đắng cay chẳng có chịu được, ức!” “Láng giềng ai hay, ức bởi xuân huyên.” → Cuộc hôn nhân gượng ép khiến nàng uất ức, đau khổ. Câu 5. Xúy Vân “Phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương” vì: Cuộc hôn nhân với Kim Nham không xuất phát từ tình yêu. Kim Nham đi học xa, nàng sống trong cảnh chờ đợi, cô đơn. Trần Phương giàu có, khéo lời, lợi dụng tâm lí yếu đuối của nàng. → Tất cả đã đẩy Xúy Vân vào bi kịch phải giả điên để tìm lối thoát. Câu 6. Theo em, Xúy Vân là nhân vật đáng thương hơn đáng trách. Nàng là nạn nhân của hôn nhân sắp đặt và xã hội phong kiến bất công với người phụ nữ. Vì khao khát hạnh phúc, Xúy Vân đã chọn cách sai lầm là giả dại để thoát thân. Dù có lỗi, nhưng nguyên nhân sâu xa vẫn là do hoàn cảnh éo le của nàng. Câu 7:Thẳng thắn bày tỏ mong muốn và quyền được yêu thương. Chủ động chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc bằng pháp luật. Tìm sự giúp đỡ từ gia đình, xã hội và tự xây dựng cuộc sống độc lập cho mình.

1,Mỗi người có một cách nhìn riêng về sự vật tùy theo nghề nghiệp của mình. Nhà khoa học thấy tính chất, trạng thái của cây, Bác làm vườn thấy sức sống của nó, Thợ mộc thấy chất liệu gỗ, Còn họa sĩ lại nhìn thấy dáng vẻ, hình thức, vẻ đẹp của nó.

- Như vậy, mỗi nghề nghiệp mang lại một góc nhìn khác nhau về cùng một sự vật.

Câu 2: -Người họa sĩ nhìn sự vật bằng con mắt của cái đẹp (Mỹ), thấy được vẻ hài hòa, hình dáng, màu sắc, đường nét chứ không quan tâm tới giá trị thực tiễn. Họ có thể thấy vẻ đẹp trong cả những điều bình thường, giản dị như gốc cây khô hay bông hoa dại.

-Vì vậy, thế giới trong mắt người nghệ sĩ là thế giới của cái đẹp, của sự đồng cảm và tình yêu với mọi vật xun

1,Mỗi người có một cách nhìn riêng về sự vật tùy theo nghề nghiệp của mình. Nhà khoa học thấy tính chất, trạng thái của cây, Bác làm vườn thấy sức sống của nó, Thợ mộc thấy chất liệu gỗ, Còn họa sĩ lại nhìn thấy dáng vẻ, hình thức, vẻ đẹp của nó.

-Như vậy, mỗi nghề nghiệp mang lại một góc nhìn khác nhau về cùng một sự vật

2: - Người họa sĩ nhìn sự vật bằng con mắt của cái đẹp (Mỹ), thấy được vẻ hài hòa, hình dáng, màu sắc, đường nét chứ không quan tâm tới giá trị thực tiễn. Họ có thể thấy vẻ đẹp trong cả những điều bình thường, giản dị như gốc cây khô hay bông hoa dại. - Vì vậy, thế giới trong mắt người nghệ sĩ là thế giới của cái đẹp, của sự đồng cảm và tình yêu với mọi vật xung quanh.


1,Tác giả kể về một cậu bé đến giúp sắp xếp đồ đạc trong phòng. Cậu bé luôn để ý đến vị trí của từng vật dụng: quay đồng hồ, chén trà, đôi giày, dây treo tranh… để chúng ở đúng chỗ, trông hài hòa, dễ chịu. Cậu làm vậy không phải vì ai yêu cầu mà do bản thân “bứt rứt không yên” khi thấy mọi thứ không cân đối. -Tác giả nhận ra cậu bé có một tấm lòng yêu thương và đồng cảm sâu sắc với mọi vật xung quanh, biết cảm nhận cái đẹp và muốn đem lại sự hài hòa cho cuộc sống. Từ đó, tác giả hiểu rằng đồng cảm là nền tảng của cái đẹp và nghệ thuật. 2,Người bình thường chỉ có thể đồng cảm với người khác hoặc với con vật, đồ vật ở mức hạn chế. 3,Làm cho bài nghị luận sinh động, hấp dẫn và dễ hiểu hơn.

Giúp người đọc cảm nhận rõ ràng, cụ thể về nội dung tư tưởng mà tác giả muốn nêu. Từ câu chuyện, người đọc tự rút ra bài học và cảm xúc, nên ý nghĩa của bài viết thấm sâu và tự nhiên hơn.