Chu Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Ngôi kể
- Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (xưng “tôi”).
Câu 2. Thời gian, không gian
- Thời gian: Chạng vạng (chiều tối).
- Không gian: Ở ngã tư đường (gần chỗ rẽ về nhà ngoại).
Câu 3. Vì sao Lụm mong được ba mẹ đánh?
- Vì Lụm không có ba mẹ bên cạnh, bị bỏ rơi từ nhỏ.
- Đối với Lụm, việc bị la mắng, đánh đòn lại là dấu hiệu của tình yêu thương, sự quan tâm.
→ Nên Lụm khao khát có gia đình, dù phải chịu bị rầy la cũng chấp nhận.
Câu 4. Sự thay đổi cách xưng hô
- Đầu truyện: “tôi” gọi Lụm là “mày” (thể hiện sự trẻ con, coi thường, muốn tỏ ra người lớn).
- Cuối truyện: “tôi” gọi là “anh Lụm”, xưng “em”.
Ý nghĩa:
- Thể hiện sự thay đổi trong nhận thức và cảm xúc của nhân vật “tôi”.
- “Tôi” đã cảm thông, tôn trọng và thương Lụm hơn.
- Cho thấy sự trưởng thành về suy nghĩ.
Câu 5. Quan điểm
Không đồng tình với ý kiến: “Hãy rời xa gia đình và sống cuộc đời như bạn muốn.”
Vì:
- Gia đình là nơi yêu thương, bảo vệ và nuôi dưỡng chúng ta.
- Rời xa gia đình khi còn phụ thuộc dễ dẫn đến khó khăn, nguy hiểm, thiếu định hướng.
- Tự do không có nghĩa là bỏ đi, mà là biết cân bằng giữa mong muốn cá nhân và trách nhiệm với gia đình.
Tuy nhiên:
- Mỗi người vẫn cần có chính kiến riêng, nhưng nên thể hiện bằng cách trao đổi, thấu hiểu, không phải bỏ đi như nhân vật “tôi”.
câu 1
Cuộc sống của mỗi con người là kết quả của những lựa chọn mà họ đã thực hiện trong quá khứ. Câu nói của Eleanor Roosevelt nhấn mạnh vai trò quan trọng của sự lựa chọn trong việc định hình hiện tại. Mỗi quyết định, dù lớn hay nhỏ, đều góp phần tạo nên con đường mà ta đang đi. Lựa chọn đúng đắn giúp ta tiến gần hơn tới thành công, trong khi lựa chọn sai lầm có thể khiến ta vấp ngã. Tuy nhiên, điều quan trọng không phải là tránh hoàn toàn sai lầm, mà là biết rút kinh nghiệm từ những lựa chọn chưa phù hợp. Bên cạnh đó, sự lựa chọn còn phản ánh bản lĩnh, trách nhiệm và cách con người đối diện với cuộc sống. Một người dám lựa chọn cũng là người dám chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Trong xã hội hiện đại, khi có nhiều cơ hội và cám dỗ, việc đưa ra lựa chọn đúng càng trở nên khó khăn nhưng cũng càng cần thiết. Vì vậy, mỗi người cần suy nghĩ chín chắn, cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định, để có thể tạo nên một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình trong tương lai.
Câu 2
Văn bản “Lụm còi” của Nguyễn Ngọc Tư gây ấn tượng mạnh mẽ nhờ nghệ thuật kể chuyện giản dị nhưng giàu sức gợi cảm. Trước hết, tác giả lựa chọn ngôi kể thứ nhất, giúp câu chuyện trở nên chân thực và gần gũi. Nhân vật “tôi” vừa là người kể, vừa là người trải nghiệm, từ đó những cảm xúc như giận dỗi, bồng bột rồi hối hận được thể hiện một cách tự nhiên, sinh động. Bên cạnh đó, nghệ thuật xây dựng nhân vật rất đặc sắc. Nhân vật Lụm hiện lên qua lời kể và đối thoại với một hoàn cảnh đáng thương nhưng không bi lụy. Cách kể chuyện mộc mạc, pha chút hồn nhiên trẻ con làm nổi bật sự đối lập giữa hai nhân vật: một bên là đứa trẻ có gia đình nhưng không biết trân trọng, một bên là đứa trẻ khao khát tình thân. Đặc biệt, tác giả sử dụng đối thoại ngắn gọn, tự nhiên, đậm chất khẩu ngữ Nam Bộ, góp phần khắc họa rõ tính cách nhân vật. Ngoài ra, tình huống truyện cũng được xây dựng khéo léo: cuộc gặp gỡ tình cờ ở ngã tư đã trở thành bước ngoặt làm thay đổi nhận thức của nhân vật “tôi”. Chi tiết kết thúc khi nhân vật “tôi” gọi “anh Lụm” mang ý nghĩa sâu sắc, thể hiện sự trưởng thành về tâm hồn. Ngôn ngữ kể chuyện giản dị nhưng giàu hình ảnh và cảm xúc, đặc biệt là chi tiết đôi mắt Lụm “lấp loáng những giọt nước” đã để lại dư âm xúc động. Nhờ những yếu tố nghệ thuật đó, câu chuyện không chỉ kể về một cuộc gặp gỡ mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình cảm gia đình và sự đồng cảm giữa con người với con người