Cao Xuân Tuấn
Giới thiệu về bản thân
1.Các chỉ dẫn sân khấu trong đoạn trích là những chi tiết như: ra, hát, cười, than, nói một mình… → giúp thể hiện hành động và tâm trạng nhân vật trên sân khấu chèo.
2.Trong lời xưng danh, Xúy Vân kể về thân phận người phụ nữ đã có chồng nhưng không hạnh phúc, tâm trạng rối loạn, khao khát yêu thương.
3.Những câu hát cho thấy Xúy Vân mơ ước một cuộc sống vợ chồng bình dị, yên ấm, có tình yêu thật sự.
4.Thực tế cuộc sống hôn nhân của Xúy Vân là cô đơn, không hạnh phúc, không có tình yêu.
5.Xúy Vân “phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương” vì cuộc hôn nhân với Kim Nham không xuất phát từ tình yêu, khiến nàng bế tắc và khao khát hạnh phúc thật sự.
6.Theo em, Xúy Vân đáng thương nhiều hơn đáng trách. Nàng là nạn nhân của cuộc hôn nhân sắp đặt và lễ giáo phong kiến. Vì không được sống đúng với tình cảm của mình nên Xúy Vân rơi vào bi kịch tinh thần. Tuy nhiên, hành động phản bội cũng cho thấy sự yếu đuối của nhân vật.
7.Nếu sống ở thời hiện đại, Xúy Vân có thể lựa chọn quyền tự do hôn nhân, dám nói lên mong muốn của mình, tìm sự giúp đỡ và tự quyết định cuộc sống để tránh rơi vào bi kịch.
a. Dấu hiệu nổi bật giúp ta nhận ra lỗi về mạch lạc trong đoạn văn là gì? → Dấu hiệu là ý trong đoạn chưa được sắp xếp hợp lý, có sự chuyển ý đột ngột giữa việc “nói về thói quen đọc sách” và “tiện lợi của điện thoại thông minh”, khiến đoạn văn dài nhưng chưa thật sự mạch lạc, trọng tâm bị dàn trải. --- b. Chỉ ra các dấu hiệu của lỗi liên kết trong đoạn văn. → Trong đoạn văn, phép nối và phép lặp chưa được sử dụng hiệu quả. Ví dụ: dùng “nó” ở câu “Nó tuy rất tiện lợi…” nhưng từ này không có từ ngữ rõ ràng để thay thế, khiến mạch ý bị ngắt quãng; các câu nói về “sách” và “điện thoại” chưa có từ nối thể hiện quan hệ đối lập, so sánh rõ ràng. --- c. Đề xuất cách sửa để đảm bảo đoạn văn có mạch lạc và liên kết. → Có thể sửa như sau: > Ngày nay, thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người lại dành phần lớn thời gian cho chiếc điện thoại thông minh. Họ chưa nhận thức đầy đủ về lợi ích của việc đọc sách đối với đời sống tinh thần. Đọc sách giúp con người bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện tư duy. Trong khi đó, điện thoại tuy mang lại nhiều tiện ích, nhưng không thể giúp con người tìm được sự tĩnh lặng, sâu sắc trong tâm hồn.
a. Vì sao phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kề nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc? → Tuy có sử dụng phép lặp từ “hiền tài”, nhưng các câu trong đoạn chưa được sắp xếp theo trình tự hợp lý, ý giữa các câu chưa có sự nối kết logic, chưa thể hiện được mối quan hệ nguyên nhân – kết quả hay khái quát – cụ thể, nên đoạn văn vẫn còn rời rạc. --- b. Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc như thế nào? → Đoạn văn mắc lỗi sắp xếp ý thiếu logic. Câu đầu nói về việc nhà nước coi trọng hiền tài, nhưng các câu sau lại nói về năng lực và sự ghi nhớ của nhân dân, khiến mạch ý không rõ ràng, thiếu sự gắn kết giữa chủ thể “nhà nước” và “hiền tài”.
a. Tại sao nó được coi là một đoạn văn? → Vì đoạn trích có một chủ đề thống nhất, các câu trong đoạn đều xoay quanh chủ đề ấy – nói về lòng đồng cảm của con người và phẩm chất của người nghệ sĩ. Các câu được sắp xếp theo trình tự hợp lý, liên kết chặt chẽ, diễn đạt một ý hoàn chỉnh. --- b. Hãy chỉ ra mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn trên. → Mạch lạc thể hiện ở chỗ: Câu mở đầu nêu nhận định khái quát: “Con người ta vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm.” Các câu sau giải thích nguyên nhân khiến lòng đồng cảm bị mất đi (“Chỉ vì lớn lên bị cách nghĩ của người đời dồn ép…”), rồi khẳng định lại phẩm chất đáng quý của những người vẫn giữ được lòng đồng cảm (“Những người ấy chính là nghệ sĩ.”). → Như vậy, các câu liên kết logic, diễn giải và bổ sung ý cho nhau, giúp đoạn văn rõ ràng và chặt chẽ. --- c. Dấu hiệu nào cho thấy liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn kề trước đó của văn bản “Yêu và đồng cảm”? → Dấu hiệu liên kết là cụm từ “Nói cách khác” ở đầu đoạn. Cụm này giúp nối tiếp ý của đoạn trước, diễn đạt lại nội dung trước đó theo cách khác, cho thấy mối liên hệ chặt chẽ giữa hai đoạn trong cùng văn bản. --- d. Trong đoạn văn, những từ ngữ nào được lặp lại nhiều lần? Cách dùng từ ngữ như vậy có tác dụng gì? → Từ được lặp lại nhiều lần là “đồng cảm”, “nghệ sĩ”, “thông minh”, “lòng”. → Việc lặp từ này giúp nhấn mạnh chủ đề, làm nổi bật giá trị của lòng đồng cảm và phẩm chất người nghệ sĩ, đồng thời tạo sự liên kết, mạch lạc trong toàn đoạn văn.
quốc gia” có mạch lạc và liên kết chặt chẽ, thể hiện qua cách sắp xếp và triển khai ý rõ ràng, hợp lý. Tác giả mở đầu bằng việc khẳng định vai trò to lớn của hiền tài đối với đất nước, sau đó phân tích, lý giải vì sao cần coi trọng và bồi dưỡng nhân tài, rồi cuối cùng nhấn mạnh trách nhiệm của nhà vua và triều đình trong việc sử dụng người hiền. Các câu, các đoạn trong văn bản gắn bó mật thiết với nhau, hướng tới một chủ đề thống nhất là đề cao vai trò của hiền tài. Sự liên kết còn thể hiện ở việc lặp lại các từ ngữ như “hiền tài”, “nguyên khí”, “quốc gia” và sử dụng các từ nối như “vì vậy”, “bởi thế” giúp lời văn trở nên trôi chảy, mạch lạc. Nhờ đó, văn bản không chỉ có tính logic mà còn giàu sức thuyết phục, thể hiện sâu sắc tư tưởng coi trọng con người và trí tuệ trong việc xây dựng đất nước.
Bài viết “Điện thoại thông minh và người dùng, ai là ông chủ?” có sức thuyết phục cao nhờ nhiều yếu tố. Trước hết, vấn đề mà tác giả nêu ra rất thời sự và gần gũi với cuộc sống hiện đại, khi điện thoại thông minh trở thành vật dụng quen thuộc của hầu hết mọi người. Tác giả sử dụng lí lẽ chặt chẽ, dẫn chứng thực tế, sinh động, giúp người đọc dễ dàng nhận ra mặt lợi và hại của việc sử dụng điện thoại. Bên cạnh đó, cách diễn đạt ngắn gọn, rõ ràng, giàu cảm xúc khiến bài viết hấp dẫn và dễ tiếp nhận. Quan trọng hơn cả, tác giả thể hiện góc nhìn nhân văn, khuyên con người hãy sử dụng công nghệ một cách thông minh, chủ động làm “ông chủ” của nó, chứ không để mình trở thành nô lệ cho điện thoại.
1. Mở đầu: Nêu hiện tượng phổ biến – con người ngày càng phụ thuộc vào điện thoại thông minh. 2. Thân bài: Phân tích hai mặt của vấn đề: lợi ích mà điện thoại mang lại và những tác hại khi người dùng lạm dụng nó. 3. Kết bài: Khẳng định con người phải là “ông chủ” thật sự của công nghệ, biết sử dụng điện thoại một cách hợp lí, có kiểm soát. Nhận xét: Trình tự sắp xếp các luận điểm rõ ràng, logic, hợp lí, giúp người đọc dễ theo dõi và nhận thức được thông điệp mà tác giả muốn truyền tải.
Vấn đề chính của văn bản là mối quan hệ giữa con người và điện thoại thông minh trong đời sống hiện đại, từ đó đặt ra câu hỏi liệu con người đang làm chủ công nghệ hay bị công nghệ chi phối. Tác giả muốn người đọc ý thức sử dụng điện thoại một cách thông minh, làm chủ nó thay vì lệ thuộc.
Tác giả triển khai quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” bằng cách phân tích và làm rõ ý nghĩa thực sự của “chữ” trong thơ. Ông cho rằng chữ là chất liệu quan trọng để làm nên bài thơ, nhưng chỉ có chữ thôi thì chưa đủ. Một nhà thơ thật sự phải biết thổi hồn vào chữ bằng cảm xúc chân thành, tư tưởng sâu sắc và tài năng sáng tạo riêng. Vì vậy, nhà thơ không chỉ do “chữ” bầu lên, mà còn do tâm hồn, cá tính và phong cách nghệ thuật của chính người viết tạo nên.