Lý Thị Đào
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy rất thích thú trước bức tranh thiên nhiên mùa hè sống động và tươi đẹp. Hình ảnh hoa phượng lung lay trong gió, những cánh hoa rơi bay như bầy bướm lượn gợi lên khung cảnh rất nhẹ nhàng và thơ mộng. Bên cạnh đó, tiếng ve kêu rộn ràng được so sánh như tiếng đàn làm cho không khí mùa hè thêm vui tươi, náo nhiệt. Tất cả tạo nên một bức tranh trưa hè tràn đầy sức sống với hoa bay, ve hát. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và sự quan sát tinh tế của tác giả. Bài thơ khiến em nhớ đến những buổi trưa hè quen thuộc ở quê hương với tiếng ve và sắc đỏ của hoa phượng. Em càng thêm yêu thiên nhiên và trân trọng những vẻ đẹp giản dị của cuộc sống. Câu 2 Trong văn bản “Bò và Ếch”, nhân vật Ếch để lại ấn tượng sâu sắc bởi sự thông minh và nhanh trí. Tuy chỉ là một con vật nhỏ bé sống trong ao nhưng Ếch lại rất tự tin và khôn ngoan. Khi con bò to lớn đến uống nước mà không xin phép, Ếch đã lên tiếng ngăn lại. Điều này cho thấy Ếch là con vật dũng cảm, không hề sợ hãi trước con vật lớn hơn mình rất nhiều. Khi bò tỏ ra tức giận và kiêu ngạo, Ếch đã nghĩ ra một cách để đối phó. Ếch thách bò thi rống và khéo léo lặn xuống nước mỗi khi bò rống lên. Sau đó, Ếch lại nổi lên chế giễu khiến bò càng tức giận và rống to hơn. Nhờ sự nhanh trí và mưu mẹo, Ếch đã khiến con bò vì quá tức giận mà rống đến kiệt sức rồi chết. Điều đó cho thấy trí tuệ đôi khi có thể chiến thắng sức mạnh. Tuy nhiên, hành động của Ếch cũng thể hiện sự ranh mãnh và có phần khiêu khích. Qua nhân vật Ếch, câu chuyện muốn gửi gắm bài học rằng trong cuộc sống, trí tuệ và sự bình tĩnh rất quan trọng. Người biết suy nghĩ và sử dụng trí tuệ sẽ có thể vượt qua những đối thủ mạnh hơn mình. Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở chúng ta không nên kiêu ngạo và nóng nảy như con bò trong truyện.
Câu 1: Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Câu 2: Biện pháp tu từ được sử dụng là liệt kê (vươn cổ, kêu trời, trợn mắt). Câu 3: Tình huống truyện là con bò đến ao uống nước nhưng bị ếch ngăn lại, hai bên cãi nhau và ếch thách bò rống thi, cuối cùng bò rống đến kiệt sức mà chết. Câu 4: Con bò là nhân vật to xác nhưng nóng nảy, kiêu ngạo và thiếu suy nghĩ, vì tức giận và hiếu thắng nên đã làm theo lời ếch thách thức và cuối cùng bị kiệt sức. Câu 5 Trí tuệ có vai trò rất quan trọng trong cuộc sống. Người có trí tuệ sẽ biết suy nghĩ và tìm ra cách giải quyết vấn đề một cách hợp lý. Trong câu chuyện, tuy ếch nhỏ bé nhưng nhờ thông minh nên đã thắng được con bò to lớn. Điều đó cho thấy sức mạnh không phải lúc nào cũng quan trọng bằng trí tuệ. Vì vậy, mỗi người cần học tập, rèn luyện để trở nên thông minh và sáng suốt hơn. Nhờ trí tuệ, chúng ta có thể vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống.
Trong những truyện em đã học, nhân vật con Kiến trong truyện “Con Kiến và Con Bồ Câu” là nhân vật mà em rất yêu thích. Tuy nhỏ bé nhưng con Kiến lại có những phẩm chất rất đáng quý. Trước hết, Kiến là một con vật chăm chỉ và kiên cường. Khi đang đi kiếm mồi, Kiến không may bị rơi xuống nước và bị dòng nước cuốn đi. Trong lúc nguy hiểm, Kiến đã được Bồ Câu cứu giúp bằng cách thả một chiếc lá xuống nước để Kiến bám vào và bò lên bờ. Điều đáng quý nhất ở Kiến là lòng biết ơn. Kiến không quên ơn cứu mạng của Bồ Câu. Khi thấy người đi săn đang giương cung định bắn Bồ Câu, Kiến đã nhanh trí bò đến cắn vào chân người đi săn. Vì bị đau bất ngờ, người đi săn làm rơi cung và Bồ Câu có cơ hội bay đi thoát nạn. Qua nhân vật con Kiến, câu chuyện gửi gắm bài học về lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Chúng ta cần ghi nhớ công ơn của những người đã giúp đỡ mình và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn.
Một thông điệp ý nghĩa từ bài thơ là hãy biết trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống quê hương. Bài thơ đã vẽ nên bức tranh mùa xuân tươi sáng, tràn đầy sức sống với cỏ xanh, tiếng hát và ánh nắng. Qua đó, ta cảm nhận được vẻ đẹp bình dị nhưng rất đáng quý của làng quê. Điều này nhắc nhở mỗi người hãy yêu thiên nhiên và trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống.
Nhan đề “Mùa xuân chín” gợi liên tưởng đến mùa xuân ở độ đẹp nhất, tràn đầy sức sống của thiên nhiên và con người ở làng quê.
Trong những bài thơ em đã học, bài thơ “Mùa thu và mẹ” của Lương Đình Khoa để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Bài thơ đã khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo, vất vả vì con. Mẹ gom từng trái chín trong vườn rồi mang ra chợ bán trên con đường vắng lặng. Những giọt mồ hôi của mẹ rơi trong nắng, đôi vai gầy nghiêng nghiêng cho thấy sự lam lũ và hi sinh của mẹ. Đọc những câu thơ ấy, em cảm nhận được tình yêu thương bao la của mẹ dành cho con. Mẹ luôn chịu đựng khó khăn để con có cuộc sống tốt hơn. Bài thơ khiến em vô cùng xúc động và càng thêm yêu thương mẹ của mình. Qua đó, em hiểu rằng mỗi người cần phải biết trân trọng công lao của mẹ và sống hiếu thảo với cha mẹ.
Bài thơ khiến em cảm thấy xúc động, thương và biết ơn người mẹ đã vất vả, hi sinh vì con. Qua bài thơ, em rút ra bài học rằng mỗi chúng ta cần yêu thương, kính trọng và biết ơn cha mẹ, đồng thời cố gắng học tập thật tốt để không phụ công lao của mẹ.
Hệ thống từ láy trong bài thơ giúp làm cho hình ảnh và cảm xúc trở nên sinh động, gợi tả rõ sự vất vả, lam lũ của người mẹ, đồng thời thể hiện tình cảm yêu thương và sự xúc động của người con đối với mẹ.
Bài học em rút ra từ câu chuyện là: Trong cuộc sống khi gặp khó khăn, chúng ta không nên bỏ cuộc mà cần bình tĩnh, kiên trì và tìm cách vượt qua. Những điều tưởng chừng như bất lợi đôi khi lại có thể trở thành cơ hội giúp ta tiến lên nếu biết cố gắng và suy nghĩ tích cực.
Trong các tác phẩm văn học em đã học, nhân vật con Kiến trong truyện “Con Kiến và Con Bồ Câu” là nhân vật mà em rất yêu thích. Tuy chỉ là một con vật nhỏ bé nhưng Kiến lại có nhiều phẩm chất đáng quý. Trước hết, con Kiến là một con vật chăm chỉ và chịu khó. Trong truyện, Kiến đang đi kiếm mồi thì không may trượt chân rơi xuống nước và bị dòng nước cuốn đi. Trong lúc nguy hiểm, Kiến đã được Bồ Câu cứu giúp bằng cách thả một chiếc lá xuống nước. Nhờ chiếc lá đó, Kiến bám vào và bò lên bờ, thoát khỏi nguy hiểm. Điều đáng quý nhất ở con Kiến chính là lòng biết ơn. Kiến không hề quên ơn cứu mạng của Bồ Câu. Khi thấy người đi săn đang giương cung định bắn Bồ Câu, Kiến đã nhanh trí bò đến cắn vào chân người đi săn. Vì bị đau bất ngờ, người đi săn đã làm rơi cung, tạo cơ hội cho Bồ Câu bay đi thoát nạn. Hành động của Kiến tuy nhỏ bé nhưng rất dũng cảm và kịp thời. Qua nhân vật con Kiến, câu chuyện gửi đến người đọc bài học ý nghĩa về lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Khi được người khác giúp đỡ, chúng ta cần ghi nhớ và tìm cách đền đáp. Đồng thời, mỗi người cũng nên sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh khi họ gặp khó khăn. Nhân vật con Kiến tuy nhỏ bé nhưng lại mang những phẩm chất tốt đẹp. Qua đó, em hiểu rằng lòng biết ơn và sự tử tế sẽ giúp cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.