PHẠM VĂN DUY
Giới thiệu về bản thân
Independent learning often involves self-study, which means learning at home without a teacher. Nowadays, many students choose this method because it is convenient. Let’s look at the pros and cons of self-study. First of all, self-study gives learners more freedom and flexibility. Students can choose the time and place to study, so they can learn at their own pace. Secondly, self-study helps students become more independent and responsible for their learning. For example, they can search for information on the Internet or read books to improve their knowledge. On the other hand, self-study also has some disadvantages. Without a teacher, students may not understand difficult lessons. In addition, they can feel bored or distracted easily, especially when studying alone for a long time. In conclusion, self-study has both advantages and disadvantages. Therefore, students should combine self-study with learning at school to achieve the best results.
Câu 1
Văn bản "Giữa người với người" của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư là một nốt lặng đầy xót xa, trực diện phê phán sự băng hoại đạo đức trong xã hội hiện đại. Tác giả đã xây dựng những tình huống đầy nghịch lý: một anh y sĩ thay vì ưu tiên cứu chữa bệnh nhân lại bận rộn chụp ảnh "thằng nhỏ nằm rúm ró" để đăng lên mạng xã hội câu like. Bằng giọng văn đậm chất Nam Bộ, thủ pháp liệt kê và đối lập, Nguyễn Ngọc Tư đã lột trần sự vô cảm đang bủa vây cuộc sống. Ở đó, nỗi đau của con người bị biến thành "mồi" cho những trang báo lá cải và sự hiếu kỳ độc hại của đám đông. Hình ảnh "cần câu" và "mồi người" là một ẩn dụ đắt giá, cho thấy con người đang dần đánh mất lòng trắc ẩn để đổi lấy những giá trị ảo. Văn bản không chỉ là lời cảnh tỉnh về lối sống ảo, mà còn là hồi chuông đánh động vào lương tri, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm và tình người trong một thế giới đang dần bị công nghệ làm cho chai sạn.
Câu 2
Trong guồng quay hối hả của thế kỷ 21, khi những giá trị vật chất và công nghệ lên ngôi, con người dường như đang dần xa cách nhau hơn. Đáng báo động nhất chính là sự xuất hiện của căn bệnh "vô cảm" – một loại virus vô hình nhưng sức tàn phá của nó đối với đạo đức xã hội còn khủng khiếp hơn bất kỳ dịch bệnh nào. Văn bản "Giữa người với người" của Nguyễn Ngọc Tư đã phơi bày một sự thật đau lòng: nỗi đau của đồng loại đôi khi chỉ là "mồi nhắm" cho sự hiếu kỳ của đám đông.
Vô cảm, hiểu một cách đơn giản, là sự trơ lì về cảm xúc, là thái độ dửng dưng, thờ ơ trước những niềm vui hay nỗi đau của người khác. Đó là lối sống "đèn nhà ai nhà nấy rạng", thiếu đi sự thấu cảm và trách nhiệm đối với cộng đồng. Biểu hiện của nó len lỏi khắp mọi nơi. Trên mạng xã hội, người ta sẵn sàng chia sẻ những hình ảnh tai nạn thảm khốc, những clip đánh ghen hay nhục mạ cá nhân chỉ để thu hút sự chú ý, thay vì đưa tay ra giúp đỡ. Ngoài đời thực, không hiếm những cảnh tượng đám đông đứng vây quanh một người bị nạn chỉ để quay phim, chụp ảnh hoặc tệ hơn là tranh thủ "hôi của" khi người khác gặp họa. Sự vô cảm biến con người thành những "cỗ máy" sinh học, có sự sống nhưng thiếu đi linh hồn.
Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về chủ quan, đó là lối sống ích kỷ, thực dụng, quá coi trọng cái tôi cá nhân và những lợi ích ngắn hạn. Khi lòng tham và sự ích kỷ chiếm lĩnh, lòng trắc ẩn tự khắc bị đẩy lùi. Về khách quan, nhịp sống hiện đại quá nhanh cùng sự bùng nổ của công nghệ thông tin đã tạo ra những rào cản vô hình. Con người mải mê tương tác qua màn hình điện thoại mà quên mất cách kết nối trực tiếp bằng trái tim. Bên cạnh đó, sự thiếu hụt trong giáo dục lòng nhân ái ở gia đình và nhà trường cũng là một yếu tố khiến thế hệ trẻ dễ dàng bị cuốn theo lối sống thờ ơ.
Hậu quả của sự vô cảm vô cùng nặng nề. Nó làm suy đồi các giá trị nhân văn truyền thống, khiến xã hội trở nên lạnh lẽo và đầy rẫy bất an. Khi con người không còn biết thương xót lẫn nhau, cái ác sẽ có cơ hội trỗi dậy. Một xã hội vô cảm là một xã hội chết, nơi mà mỗi cá nhân đều là một ốc đảo cô độc, không ai bảo vệ ai, và cuối cùng, chính kẻ vô cảm cũng sẽ trở thành nạn nhân của sự vô cảm từ người khác.
Để đẩy lùi căn bệnh này, mỗi chúng ta cần phải thay đổi từ những hành động nhỏ nhất. Hãy học cách lắng nghe, quan tâm và sẻ chia với những người xung quanh. Gia đình và nhà trường cần đề cao giáo dục lòng trắc ẩn, dạy trẻ em biết yêu thương và biết đau trước nỗi đau của đồng loại. Như đại văn hào M. Gorki từng nói: "Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình thương".
Tóm lại, sự vô cảm là bóng tối đe dọa ánh sáng của nhân tính. Chúng ta hãy cùng nhau thắp lên ngọn lửa của lòng trắc ẩn, để giữa người với người không còn là những "vết rạn", mà là những nhịp cầu của sự thấu hiểu và yêu thương. Đừng để trái tim mình hóa đá giữa một thế giới vẫn đang cần lắm những hơi ấm tình người.
Câu 1
Văn bản "Giữa người với người" của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư là một nốt lặng đầy xót xa, trực diện phê phán sự băng hoại đạo đức trong xã hội hiện đại. Tác giả đã xây dựng những tình huống đầy nghịch lý: một anh y sĩ thay vì ưu tiên cứu chữa bệnh nhân lại bận rộn chụp ảnh "thằng nhỏ nằm rúm ró" để đăng lên mạng xã hội câu like. Bằng giọng văn đậm chất Nam Bộ, thủ pháp liệt kê và đối lập, Nguyễn Ngọc Tư đã lột trần sự vô cảm đang bủa vây cuộc sống. Ở đó, nỗi đau của con người bị biến thành "mồi" cho những trang báo lá cải và sự hiếu kỳ độc hại của đám đông. Hình ảnh "cần câu" và "mồi người" là một ẩn dụ đắt giá, cho thấy con người đang dần đánh mất lòng trắc ẩn để đổi lấy những giá trị ảo. Văn bản không chỉ là lời cảnh tỉnh về lối sống ảo, mà còn là hồi chuông đánh động vào lương tri, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm và tình người trong một thế giới đang dần bị công nghệ làm cho chai sạn.
Câu 2
Trong guồng quay hối hả của thế kỷ 21, khi những giá trị vật chất và công nghệ lên ngôi, con người dường như đang dần xa cách nhau hơn. Đáng báo động nhất chính là sự xuất hiện của căn bệnh "vô cảm" – một loại virus vô hình nhưng sức tàn phá của nó đối với đạo đức xã hội còn khủng khiếp hơn bất kỳ dịch bệnh nào. Văn bản "Giữa người với người" của Nguyễn Ngọc Tư đã phơi bày một sự thật đau lòng: nỗi đau của đồng loại đôi khi chỉ là "mồi nhắm" cho sự hiếu kỳ của đám đông.
Vô cảm, hiểu một cách đơn giản, là sự trơ lì về cảm xúc, là thái độ dửng dưng, thờ ơ trước những niềm vui hay nỗi đau của người khác. Đó là lối sống "đèn nhà ai nhà nấy rạng", thiếu đi sự thấu cảm và trách nhiệm đối với cộng đồng. Biểu hiện của nó len lỏi khắp mọi nơi. Trên mạng xã hội, người ta sẵn sàng chia sẻ những hình ảnh tai nạn thảm khốc, những clip đánh ghen hay nhục mạ cá nhân chỉ để thu hút sự chú ý, thay vì đưa tay ra giúp đỡ. Ngoài đời thực, không hiếm những cảnh tượng đám đông đứng vây quanh một người bị nạn chỉ để quay phim, chụp ảnh hoặc tệ hơn là tranh thủ "hôi của" khi người khác gặp họa. Sự vô cảm biến con người thành những "cỗ máy" sinh học, có sự sống nhưng thiếu đi linh hồn.
Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về chủ quan, đó là lối sống ích kỷ, thực dụng, quá coi trọng cái tôi cá nhân và những lợi ích ngắn hạn. Khi lòng tham và sự ích kỷ chiếm lĩnh, lòng trắc ẩn tự khắc bị đẩy lùi. Về khách quan, nhịp sống hiện đại quá nhanh cùng sự bùng nổ của công nghệ thông tin đã tạo ra những rào cản vô hình. Con người mải mê tương tác qua màn hình điện thoại mà quên mất cách kết nối trực tiếp bằng trái tim. Bên cạnh đó, sự thiếu hụt trong giáo dục lòng nhân ái ở gia đình và nhà trường cũng là một yếu tố khiến thế hệ trẻ dễ dàng bị cuốn theo lối sống thờ ơ.
Hậu quả của sự vô cảm vô cùng nặng nề. Nó làm suy đồi các giá trị nhân văn truyền thống, khiến xã hội trở nên lạnh lẽo và đầy rẫy bất an. Khi con người không còn biết thương xót lẫn nhau, cái ác sẽ có cơ hội trỗi dậy. Một xã hội vô cảm là một xã hội chết, nơi mà mỗi cá nhân đều là một ốc đảo cô độc, không ai bảo vệ ai, và cuối cùng, chính kẻ vô cảm cũng sẽ trở thành nạn nhân của sự vô cảm từ người khác.
Để đẩy lùi căn bệnh này, mỗi chúng ta cần phải thay đổi từ những hành động nhỏ nhất. Hãy học cách lắng nghe, quan tâm và sẻ chia với những người xung quanh. Gia đình và nhà trường cần đề cao giáo dục lòng trắc ẩn, dạy trẻ em biết yêu thương và biết đau trước nỗi đau của đồng loại. Như đại văn hào M. Gorki từng nói: "Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình thương".
Tóm lại, sự vô cảm là bóng tối đe dọa ánh sáng của nhân tính. Chúng ta hãy cùng nhau thắp lên ngọn lửa của lòng trắc ẩn, để giữa người với người không còn là những "vết rạn", mà là những nhịp cầu của sự thấu hiểu và yêu thương. Đừng để trái tim mình hóa đá giữa một thế giới vẫn đang cần lắm những hơi ấm tình người.