NGUYỄN MINH TUẤN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN MINH TUẤN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 nghị luận

Câu 2 em chào cô

Hình tượng "li khách" trong bài thơ "Tống biệt hành" của Thâm Tâm hiện lên với vẻ đẹp lãng mạn, hào hùng nhưng cũng đầy bi tráng, mang đậm hơi thở của những tráng sĩ thời xưa. Trước hết, li khách xuất hiện với một tư thế quyết liệt, dứt khoát: "Đưa người, ta không đưa qua sông / Sao có tiếng sóng ở trong lòng?". Dù không gian đưa tiễn không có sóng gió thiên nhiên, nhưng trong lòng người đi và kẻ ở lại cuộn trào những đợt sóng tâm tư mãnh liệt. Vẻ đẹp của li khách nằm ở sự đối lập giữa cái vẻ ngoài lạnh lùng, "coi thường" mọi quyến luyến đời thường với một tâm hồn đa cảm. Anh ta ra đi vì một chí hướng lớn lao, vì "nghĩa cả", chấp nhận từ bỏ sự ấm êm của gia đình: "Mẹ thà coi như chiếc lá bay / Chị thà coi như là hạt bụi". Những hình ảnh so sánh "lá bay", "hạt bụi" đã cực tả cái chí khí ngất trời, xem nhẹ cái riêng vì cái chung của người tráng sĩ. Tuy nhiên, đằng sau cái vẻ cứng cỏi ấy vẫn là một nỗi buồn thẳm sâu, một sự giằng xé giữa tình cảm cá nhân và lí tưởng cao cả. Hình tượng li khách không chỉ đại diện cho cái tôi cá nhân của trí thức tiểu tư sản thời bấy giờ mà còn là biểu tượng của tinh thần quyết tâm, sẵn sàng hy sinh vì nghiệp lớn, để lại một dấu ấn khó phai về một thế hệ dám sống và dám đi.

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, có những đoạn đường ta được bao bọc trong vòng tay của gia đình, nhưng cũng có lúc: "Ở một thời điểm nào đó trong hành trình của cuộc đời, ta sẽ phải độc lập tự mình bước đi." Câu nói ấy khẳng định một chân lý tất yếu: Tự lập chính là chiếc chìa khóa quan trọng nhất để người trẻ mở cánh cửa bước vào đời và khẳng định giá trị bản thân.

Tự lập không đơn thuần là việc tự lo cho những nhu cầu cá nhân, mà là khả năng tự quyết định, tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình mà không dựa dẫm, ỷ lại vào người khác. Đối với tuổi trẻ – giai đoạn sung sức và giàu khát vọng nhất – tự lập không chỉ là một kỹ năng sống, nó là một bản lĩnh.

Tại sao tuổi trẻ cần phải tự lập?

• Làm chủ cuộc đời: Khi tự lập, chúng ta có quyền tự do lựa chọn đam mê, nghề nghiệp và lối sống. Bạn không còn là một "bản sao" hay một quân cờ trong sự sắp đặt của cha mẹ, mà là người cầm lái con tàu cuộc đời mình.

• Trưởng thành qua nghịch cảnh: Sự tự lập buộc ta phải đối mặt với khó khăn. Mỗi lần vấp ngã rồi tự đứng dậy sẽ trui rèn cho ta sự kiên cường và kinh nghiệm quý báu. Như tục ngữ có câu: "Có vấp ngã mới có trưởng thành".

• Nhận được sự tôn trọng: Một người trẻ biết tự lo cho bản thân, có tư duy độc lập luôn tỏa ra một nguồn năng lượng tích cực, khiến mọi người xung quanh tin tưởng và nể trọng.

Ý nghĩa sâu sắc của tự lập

Sự tự lập giúp chúng ta khám phá ra những giới hạn mới của bản thân. Khi không có sự trợ giúp, bộ não và ý chí của ta sẽ hoạt động hết công suất để tìm ra giải pháp. Điều này giúp người trẻ phát triển tư duy sáng tạo và khả năng thích nghi cao độ trong một thế giới đầy biến động. Hơn thế nữa, tự lập còn là biểu hiện của lòng hiếu thảo. Khi chúng ta tự đứng vững trên đôi chân mình, đó chính là lúc ta giảm bớt gánh nặng cho gia đình và có khả năng quay lại giúp đỡ những người thân yêu.

Tuy nhiên, cần hiểu đúng rằng tự lập không phải là tự phụ hay cô lập. Tự lập không có nghĩa là từ chối mọi sự giúp đỡ hay tách mình ra khỏi cộng đồng. Một người tự lập thông minh là người biết lắng nghe lời khuyên, biết hợp tác với người khác nhưng vẫn giữ vững lập trường và trách nhiệm cuối cùng của bản thân.

Bài học cho mỗi chúng ta

Câu 1.

Điểm nhìn của người kể chuyện: Điểm nhìn hạn tri, điểm nhìn bên trong.Do người kể chuyện lựa chọn ngôi kể thứ ba, dựa vào cảm nhận, suy nghĩ của nhân vật Thứ để kể lại câu chuyện.

Câu 2.

Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là:

đỗ thành chung, đỗ tú tài, vào đại học đường, sang Tây và trở thành một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình.

Câu 3.


Điệp cấu trúc: Y sẽ..., Đời y sẽ..., ... sẽ khinh y, ... chết mà chưa...

Tác dụng: Nhấn mạnh những nhận thức, hình dung về cuộc sống mòn mỏi, vô nghĩa của nhân vật Thứ về tương lai phía trước của mình; đồng thời tạo nên nhịp điệu gợi cảm cho câu văn; giúp người đọc có được hình dung cụ thể, rõ nét về cuộc sống của những người trí thức trong xã hội Việt Nam trước cách mạng tháng Tám.

Ẩn dụ: đời – mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra

Tác dụng: Gợi lên một cách sinh động về cuộc sống vô nghĩa, lụi tàn từng ngày mà nhân vật sẽ phải nếm trải trong hình dung của mình; thể hiện giá trị hiện thực của tác phẩm.

Liệt kê tăng cấp: Liệt kê một chuỗi những điều Thứ hình dung về cuộc sống tương lai của mình chân thực những mặc cảm mà nhân vật sẽ phải nếm trải trong hình dung của mình; từ đó góp phần thể hiện giá trị hiện thực của tác phẩm.

Nghịch ngữ: chết mà chưa sống

Tác dụng: Khắc họa và nhấn mạnh bi kịch mà nhân vật phải nếm trải: chết ở đây là chết về mặt tinh thần; sống ở đây là sống thực sự, sống có ý nghĩa. Từ đó, góp phần thể hiện giá trị hiện thực sâu sắc của tác phẩm...

Câu 4.

Cuộc sống của nhân vật Thứ: Cuộc sống đầy bi kịch, khó khăn, mòn mỏi trong việc kiếm kế sinh nhai để lo cho bản thân và gia đình, không thực hiện được hoài bão của cuộc đời mình.

Con người nhân vật Thứ: Là con người đầy hoài bão, khát vọng; con người có đời sống nội tâm phong phú, có khả năng nhận thức sâu sắc về cuộc sống và bản thân mình.

Câu 5.

Sống là làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời mình. Đây là một triết lí sâu sắc bởi lẽ: Mỗi người là một bản thể duy nhất và mỗi người chỉ được sống một lần trong đời. Do đó, nếu mỗi chúng ta không làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời mình thì chúng ta sẽ mất đi cơ hội sống đúng nghĩa. Chỉ khi làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời mình chúng ta mới phát huy được hết tiềm năng của bản thân và trở thành người có ích cho xã hội.