NGUYỄN HƯƠNG GIANG
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Diễn biến tâm lí của Thông Thu trong đoạn trích "Chén thuốc độc" là một chuỗi bi kịch đi từ sự bế tắc, hối hận muộn màng đến hành động cực đoan. Ban đầu, Thu hiện lên với tâm trạng trĩu nặng bởi nợ nần chồng chất sau những cuộc chơi bời, phá tán. Sự dằn vặt lên đến đỉnh điểm khi anh đối diện với thực tại gia đình tan nát và nỗi đau của người thân. Thu không tìm thấy lối thoát, tâm trí bị bủa vây bởi mặc cảm tội lỗi và sự yếu đuối. Thay vì đối mặt để sửa sai, anh chọn cái chết như một cách "giải thoát" ích kỷ. Đoạn trích phê phán sự bạc nhược của một bộ phận công tử Hà thành xưa, đồng thời thức tỉnh người đọc về bản lĩnh sống: một "tu mi nam tử" thực thụ phải biết đứng dậy từ nơi vấp ngã chứ không nên chọn cách kết thúc tiêu cực, để lại nỗi đau khôn cùng cho những người ở lại.
Câu 2:
Nhân vật Thông Thu trong văn học là bài học đắt giá về sự phá sản do thói "tiêu hoang ném tiền qua cửa sổ". Thực trạng này phản chiếu rõ nét thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ hiện nay, khi lối sống hưởng thụ nhất thời đang đè bẹp những giá trị bền vững, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng về tài chính và nhân cách.
Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát trong giới trẻ ngày nay biểu hiện rất đa dạng. Đó là việc chạy theo xu hướng, sở hữu những món đồ hiệu đắt tiền, điện thoại đời mới nhất hay các dịch vụ sang chảnh dù thu nhập chưa cho phép. Nhiều bạn trẻ sẵn sàng "vung tay quá trán" vào những bữa tiệc, quán bar, hay mua sắm trực tuyến không cần thiết chỉ để thỏa mãn cảm giác "thể hiện mình" hoặc giải tỏa căng thẳng nhất thời. Tâm lý "yolo" (bạn chỉ sống một lần) bị lạm dụng, biến thành cái cớ cho việc không tiết kiệm, không kế hoạch tài chính cho tương lai.
Nguyên nhân của thực trạng này đến từ sự bùng nổ của mạng xã hội, nơi những hình ảnh hào nhoáng được lan truyền, tạo ra áp lực đồng trang lứa và tư duy "sống ảo". Bên cạnh đó, sự lên ngôi của các ứng dụng mua trước trả sau, thẻ tín dụng dễ dàng khiến việc vay nợ trở nên quá đơn giản, tạo ảo giác về sự giàu có tạm thời. Tâm lý muốn được công nhận, được ngưỡng mộ trên không gian ảo khiến nhiều người trẻ quên đi giá trị thực của lao động và sự tích lũy.
Hậu quả của lối sống này rất khôn lường, giống như nhân vật Thông Thu, nó dẫn đến cảnh khánh kiệt, nợ nần chồng chất. Khi không có tích lũy, người trẻ dễ rơi vào bế tắc khi gặp biến cố, đau ốm. Hơn thế, việc tiêu xài vô tội vạ làm tha hóa lối sống, tạo ra thế hệ lười lao động nhưng lại thích hưởng thụ, đánh mất ý chí phấn đấu và khả năng chịu đựng khó khăn. Khi cái "tôi" bị đè nặng bởi áp lực nợ nần, sức khỏe tinh thần cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Để không trở thành những "Thông Thu" thời hiện đại, giới trẻ cần thay đổi tư duy tài chính. Cần học cách chi tiêu hợp lý, phân biệt rõ giữa "nhu cầu" (cần thiết) và "mong muốn" (thỏa mãn tạm thời). Việc lập kế hoạch tài chính, tiết kiệm trước khi chi tiêu và đầu tư cho bản thân thông qua tri thức, kỹ năng là cách tốt nhất để đảm bảo tương lai.
Tóm lại, tiêu xài không kiểm soát là căn bệnh nguy hiểm bào mòn tuổi trẻ và tương lai. Hãy làm chủ đồng tiền, đừng để đồng tiền và lối sống ảo làm chủ chúng ta, để mỗi người trẻ trở thành những người có trách nhiệm với chính mình và xã hội.
câu 1: thể loại bi kịch
câu 2: hình thức đối thoại
Câu 3.
- vẻ mặt lo lắng, bưng chén thuốc, thở dài...)
- Vai trò:Giúp người đọc hình dung rõ hơn về hành động, cử chỉ, thái độ và tâm trạng của nhân vật.Hỗ trợ việc dàn dựng cảnh trí trên sân khấu sao cho phù hợp với nội dung kịch bản.Góp phần bộc lộ tính cách và diễn biến tâm lí nhân vật một cách gián tiếp
Câu 4.
- Hồi thứ Hai: Tâm trạng thầy Thông Thu rơi vào bế tắc, tuyệt vọng và nhục nhã khi gia đình phá sản, nợ nần chồng chất ("khánh kiệt"). Thầy cảm thấy mình là người có lỗi, mất đi lòng tự trọng của một "tu mi nam tử".
- Hồi thứ Ba: Sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm, dẫn đến ý định tìm đến cái chết (uống chén thuốc độc) để giải thoát và bảo vệ chút danh dự cuối cùng, đồng thời thể hiện sự ăn năn muộn màng về lối sống trước đây.
Câu 5.
Em không đồng tình với quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu. Dẫu biết rằng thầy đang rơi vào bi kịch khánh kiệt và nỗi nhục nhã quá lớn, nhưng cái chết chỉ là một sự trốn chạy hèn nhát trước thực tại. Thay vì kết liễu cuộc đời, thầy nên đối mặt với sai lầm, nỗ lực làm lại từ đầu để bù đắp cho gia đình. Cái chết của thầy không giải quyết được nợ nần mà còn để lại nỗi đau khôn cùng cho những người thân yêu. Một "tu mi nam tử" thực thụ nên có bản lĩnh đứng dậy từ nơi mình vấp ngã thay vì chọn cách cực đoan.
câu 1:
“Những giọt lệ” là bài thơ đầu tiên ở trong phần “Mật đắng” của tập Thơ Điên (còn gọi là Đau thương) được sáng tác năm 1938. Từ câu đầu tiên của bài thơ, Hàn Mặc Tử đã thốt lên tiếng kêu đầy đau đớn, tiếng thở dài tự vấn: “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi? Bao giờ tôi hết được yêu vì, Bao giờ mặt nhật tan thành máu, Và khối lòng tôi cứng tợ si.” Thật lạ khi một người lại tự hỏi rằng bao giờ mình sẽ chết đi. Câu thơ ấy đã phần nào làm lộ rõ tâm trạng lo âu, phấp phỏng của một con người đang phải đối diện với nỗi ám ảnh bởi bệnh tật và cái chết, chính nỗi ám ảnh đó đã làm nên một phần thế giới nghệ thuật thơ Hàn Mặc Tử. Không đơn thuần là những câu hỏi mà nó là dòng tự sự tuôn trào từ tâm hồn tác giả thể hiện sự tuyệt vọng khôn cùng. Có lẽ, lời thơ được bật ra khi tâm hồn của người thi sĩ đang vô cùng yếu ớt, nỗi lòng đang tổn thương đến tàn héo. Sâu trong tâm hồn là nỗi dây dứt cùng cực bởi lẽ là mình không thể sống trọn vẹn với một tâm hồn chứa chan tình yêu chân thành sôi nổi. Một nửa hồn của ông coi như đã chết theo, đây chắc phải là cội nguồn của những giày xéo tâm tư trong khổ thơ trước: “Họ đã xa rồi khôn níu lại, Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa… Người đi, một nửa hồn tôi mất, Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.” “Họ” được nhắc đến ở đây chính là người yêu của Hàn Mặc Tử, hai người đã chia tay và “họ” đã ra đi. Thế nhưng Hàn Mặc Tử không thể an lòng mà cam chịu vẫn muốn níu kéo lại tình yêu đó. Bằng tất cả vốn từ, người thi sĩ đã diễn tả nỗi lòng của mình bằng tất thảy những câu từ đặc sắc nhất để nói lên những khắc khoải, mong chờ, tiếc nuối đến bơ vơ. Từ sự tiếc nuối ấy mạch thơ đẩy đến hai câu thơ tuyệt tác. Trong cuộc đời của Hàn Mặc Tử, ông đã trong tay và cũng đã chia xa rất nhiều mối tình, nhưng Mộng Cầm có lẽ chính là nàng thơ khiến cho ông đau đáu tâm can nhất. Nhà thơ đã dành hẳn những tập thơ hay ưng ý nhất của mình để dành tặng cho người tình cũ. Tình yêu ấy còn day dứt, ám ảnh hơn khi cuộc đời Hàn Mặc Tử hình thành hai không gian và phân định nghiệt ngã. Hai câu thơ cuối trong khổ thơ là sự thú nhận của nhà thơ đối với sự mất mát khi hai người chia tay, nó đã làm cho nhà thơ trở nên yếu đuối và dại khờ. Cả khổ thơ cuối chính là những câu hỏi dồn dập không được hồi đáp và cũng chính là tiếng lòng của người thi sĩ. Phải rơi vào trong trạng thái tuyệt vọng như vậy mới làm cho con người ta không còn nhận biết được chính mình. Đó cũng chính là trạng thái tâm lý muốn hướng tới cái tôi đích thực và đi tìm bản ngã của bản thân. “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu? Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu? Sao bông phượng nở trong màu huyết, Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu? Trong trạng thái tâm trạng tồi tệ ấy, màu của hoa phượng, vốn dĩ là một màu từng đẹp và ngây thơ trong ký ức tuổi thơ. Giờ lại trở thành màu của huyết, là biểu tượng của những nỗi đau thương tận cùng. Những đốm lửa nhỏ những rực cháy bên trong, chính là những giọt lệ ẩn sau tâm hồn của người thi nhân, là biểu hiện của một mối tình dang dở. Kết thúc bài thơ khiến cho người đọc bất giác chạnh lòng thương xót cho một cuộc đời người thi nhân quá đỗi tài ba xuất sắc nhưng lại ngắn ngủi, cho một cuộc tình đẹp như mơ nhưng lại kết thúc trong tiếc nuối. Bài thơ “Những giọt lệ” là những cảm xúc xót xa, đau đớn, day dứt không nguôi mà Hàn Mặc Tử đã dành cho mối tình của mình với Mộng Cầm. Mong rằng qua những cảm nhận này sẽ giúp cho các độc giả hiểu rõ hơn về nội dung của bài thơ “Những giọt lệ”.
Câu 2 :
Trong cuộc sống của chúng ta, có biết bao khó khăn mà ta cần phải vượt qua. Những khó khăn đó như một định luật tự nhiên để ta có thể phát triển và thăng tiến. Nhưng để có thể vượt qua được những khó khăn đó đòi hỏi chúng ta phải có sự kiên trì, bền bỉ. Và Nguyễn Bá Học đã có câu châm ngôn: "Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông." Vậy bây giờ chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu câu nói này của ông! Đường đi ở đây có nghĩa là con đường mà chúng ta phải đi, phải vượt qua để tiến về phía trước. Trên đường đi của chúng ta chắc chắn sẽ phải có nhiều những con sông, những ngọn núi làm cho chúng ta khó có thể vượt qua. Nhưng con đường đó dù có bao nhiêu sông, bao nhiêu núi, nếu chúng ta không; ngại ngùng, lo âu, sợ hãi hay chán nản, chùn bước, buông xuôi thì ta vẫn có thể vượt qua được nó một cách dễ dàng. Nhìn chung, qua câu nói này, Nguyễn Bá Học muốn ngụ ý cho chúng ta rằng con đường đi cho dù khó mấy thì ta cũng vẫn có thể vượt qua, điều quan trọng là tâm ý của ta có kiên định để vượt qua những khó khăn mà con đường đó mang tới cho ta hay không? Nói sâu hơn thì con đường mà Nguyễn Bá Học muốn nói tới đó là đường đời, chúng ta phải dùng chính sức của mình để vượt qua nó, nếu chỉ biết dựa dẫm, nhờ vả mà không nỗ lực thì sẽ không tài nào vượt qua được. Khó khăn như là một câu thách đố đòi hỏi chúng ta phải biết vượt qua chính mình bằng cách chỉnh đốn lại nội tâm và làm chủ bản thân. Chỉ có lòng kiên định và ý chí kiên trì bền bỉ mới có thể giúp ta vượt qua được những trở ngại của cuộc sống. Đó là một nền tảng mà bất cứ người nào cũng cần nên có. Chẳng hạn như chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc ta, suốt một đời lo cho nước, cho dân, đi nhiều nơi và làm đủ mọi việc. Con đường Người phải đi thật gian lao, vất vả nhưng với ý chí, quyết tâm, nghị lực phi thường. Người đã mang đến cho dân tộc ta ánh sáng của độc lập tự do, một cuộc đời ấm no, hạnh phúc. Bên cạnh đó cũng còn rất nhiều người không biết dùng sức mình để vượt qua khó khăn, họ chỉ biết dựa dẫm vào người khác. Những người đó là những người không biết vượt qua nhiệm vụ mà cuộc sống đã thử thách chúng ta, thật đáng bị xã hội phê phán. Không nói đâu xa, chỉ cần nói trong học sinh chúng ta. Khi làm bài kiểm tra, những bạn biết tự dùng sức mình để làm bài vẫn hơn những bạn không học mà quay cóp hay mở tập. Dù có thể điểm số khi phát ra của những bạn đó không cao bằng những bạn quay cóp nhưng những bạn đó có thể tự hào vì mình đã không làm những chuyện làm cho lương tâm mình ray rứt. Vì vậy, cho dù khó khăn có thế nào đi nữa thi chúng ta đừng nên nản lòng, hãy vững tâm bước tiếp, có như vậy ta mới có được những bài học sáng suốt để có thể vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Chúng ta không thể biết con đường này, hay nói cách khác là đường đời sẽ dẫn ta đến đâu nếu ta chưa thực sự đi qua nó. Có rất nhiều khả năng mà ta Không thể kiểm soát được. Điều duy nhất có thể làm là ta phải biết làm chủ mình, đưa ra quyết định thật đúng đắn và quyết tâm kiên trì theo đuổi đến cùng. Như vậy không sớm thì muộn ta cũng có thể vượt qua được nó. Cũng như chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy: "Không có việc gì khó - Chỉ sợ lòng không bền - Đào núi và lấp biển - Quyết chí ắt làm nên." Chỉ cần có ý chí là chúng ta có thể vượt qua được mọi trở ngại cho dù trở ngại đó có lớn đến mức nào. Khó khăn càng lớn khi ước vọng càng cao, khó khăn càng không thể vượt qua khi khả năng làm chủ bản thân càng thiếu. Vậy tại sao chúng ta không thử quyết tâm, kiên trì theo đuổi một điều gì đó đến cùng để rồi ta có thể nhận được một thành quả lớn như ta đã mơ ước? Cuộc sống luôn là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, còn biết bao nhiêu điều đang chờ đợi ta phía trước. Vì thế hãy dám nghĩ, dám quyết định và lựa chọn con đường đi cho chính bản thân mình, đừng nên chần chừ và do dự. Kiến thức, niềm tin, lòng nhiệt huyết và sự quyết tâm kiên trì vượt khó sẽ là những người bạn đồng hành không thể thiếu của mỗi người chúng ta trên con đường đời ấy.
Câu 1. Xác định những phương thức biểu đạt trong bài thơ trên. Các phương thức biểu đạt chính được sử dụng là: Biểu cảm: Bộc lộ cảm xúc đau đớn, xót xa của tác giả (phương thức chính). Miêu tả: Tái hiện hình ảnh hoa phượng với sắc đỏ rực cháy ("màu huyết"). Câu 2. Đề tài trong bài thơ là gì? Đề tài: Tình yêu và nỗi đau thân phận (trong sự giao cảm với thiên nhiên). Bài thơ thể hiện cái nhìn đầy đau đớn, mặc cảm của thi sĩ trước vẻ đẹp có phần kỳ dị, ám ảnh của cảnh vật. Câu 3. Chỉ ra và nêu cảm nhận của anh/ chị về một hình ảnh thơ mang tính tượng trưng trong bài thơ. Bạn có thể chọn hình ảnh "những giọt châu": Chỉ ra: Hình ảnh "giọt châu" ở câu thơ thứ hai. Cảm nhận: Về mặt hình thức: "Giọt châu" có thể là những giọt sương, giọt nước mắt hoặc chính là những cánh hoa phượng rụng xuống. Về mặt tượng trưng: Nó tượng trưng cho sự kết tinh của nỗi đau, sự quý giá của những rung cảm tâm hồn. Nó biến cái đau đớn ("màu huyết") thành cái đẹp thanh cao, sang trọng ("giọt châu"). Qua đó thấy được tâm hồn nhạy cảm và tài năng chuyển hóa nỗi đau thành nghệ thuật của Hàn Mặc Tử. Câu 4. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong khổ thơ cuối. (Lưu ý: Do ảnh chụp chỉ có 2 câu thơ ngắn, ta coi đây là đơn vị ngôn ngữ để phân tích) Biện pháp tu từ: Ẩn dụ: "màu huyết" (chỉ màu đỏ rực của hoa phượng nhưng gợi sự đau thương, chết chóc), "giọt châu" (chỉ sự rơi rụng của hoa hoặc nước mắt). Câu hỏi tu từ: "Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?" Tác dụng: Làm cho hình ảnh thơ trở nên ám ảnh, tăng sức gợi hình, gợi cảm. Nhấn mạnh sự tương tác mạnh mẽ giữa ngoại cảnh và tâm cảnh: cái nhìn của tác giả không chỉ là ngắm hoa mà là sự tự vấn, sự đau đớn khi đối diện với cái đẹp. Thể hiện nỗi lòng xót xa, mặc cảm về số phận bất hạnh của nhà thơ. Câu 5. Nhận xét về cấu tứ của bài thơ. Cấu tứ: Bài thơ đi từ việc quan sát ngoại cảnh (hoa phượng nở) đến việc bộc lộ tâm cảnh (lòng tôi). Sự vận động từ màu sắc gay gắt, ám ảnh ("màu huyết") sang trạng thái rơi rụng, ngưng kết ("nhỏ xuống", "giọt châu") tạo nên một cấu tứ chặt chẽ, thể hiện sự chuyển hóa từ nỗi đau thể xác/thị giác sang nỗi đau tinh thần sâu sắc. Nó cho thấy một tâm hồn luôn khắc khoải và đầy biến động trước cuộc đời.
Câu 1: Đoạn trích trong bài thơ "Lời cầu nguyện của người lính biển" của Hữu Thỉnh là một nốt trầm đầy nhân văn, khắc họa vẻ đẹp tâm hồn của người chiến sĩ giữa trùng khơi bão tố. Với nhịp thơ hối hả như nhịp chèo "Chèo đi rán thứ sáu", tác giả mở ra một không gian khắc nghiệt, nơi con người phải đối mặt với thử thách cực hạn của thiên nhiên. Lời cầu nguyện "Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!" không phải là biểu hiện của sự yếu đuối hay sợ hãi cái chết, mà đó là khát vọng sống mãnh liệt và đầy trách nhiệm. Người lính khao khát được sống để trở về, để tiếp tục yêu thương và cống hiến cho Tổ quốc. Việc sử dụng phép nhân hóa khi gọi "biển hỡi" làm cho lời khẩn cầu trở nên linh thiêng, biến biển cả từ một thế lực vô tri thành một người bạn, một chứng nhân cho nỗi lòng người chiến sĩ. Qua đó, Hữu Thỉnh đã chạm đến phần sâu kín nhất trong tâm hồn người lính: đằng sau tay súng kiên cường là một trái tim đẫm chất đời, luôn hướng về sự sống và tình yêu. Đoạn thơ không chỉ ca ngợi lòng quả cảm mà còn tôn vinh giá trị nhân bản cao đẹp của những người canh giữ biển trời. Câu 2: Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, chúng ta đi qua rất nhiều vùng đất, gặp gỡ rất nhiều người, nhưng cuối cùng, nơi mà ai cũng muốn quay về nhất chính là gia đình. Bởi lẽ, tình thân chính là giá trị thiêng liêng và bền vững nhất, là điểm tựa tinh thần không thể thay thế trong cuộc đời mỗi người. Trước hết, cần hiểu tình thân là sợi dây liên kết giữa những người có cùng huyết thống hoặc những người gắn bó sâu sắc như ruột thịt. Đó là tình cảm vô điều kiện, không tính toán, là thứ tình cảm mà "máu chảy ruột mềm". Giá trị lớn nhất của tình thân chính là sự vỗ về và chữa lành. Thế giới ngoài kia có thể đầy rẫy những định kiến, những khắc nghiệt và áp lực, nhưng khi trở về với tình thân, ta được là chính mình. Một cái ôm của mẹ, một ánh mắt nghiêm khắc nhưng đầy lo lắng của cha hay sự chia sẻ của anh chị em chính là liều thuốc hữu hiệu nhất xoa dịu mọi tổn thương. Không chỉ là bến đỗ, tình thân còn là nguồn động lực to lớn thúc đẩy con người vươn lên. Có biết bao người lấy sự vất vả của cha mẹ làm kim chỉ nam để nỗ lực học tập; có biết bao người lấy sự kì vọng của người thân làm sức mạnh để vượt qua những nghịch cảnh tăm tối nhất. Tình thân dạy ta biết hy sinh, biết sống vì người khác, từ đó bồi đắp nên một nhân cách cao đẹp. Một người biết yêu thương gia đình chắc chắn sẽ là một người có lòng trắc ẩn và trách nhiệm với xã hội. Tuy nhiên, trong nhịp sống hối hả hiện nay, giá trị của tình thân đôi khi bị xem nhẹ. Có những người mải mê theo đuổi hào quang danh vọng, những cuộc vui bên ngoài mà quên mất sự chờ đợi của người thân ở nhà. Có những gia đình dù sống chung dưới một mái nhà nhưng lại xa cách về tâm hồn do sự chi phối của công nghệ và lối sống ích kỷ. Đó là một thực trạng đáng buồn, bởi khi đánh mất đi sự gắn kết với người thân, con người sẽ trở nên cô độc giữa đám đông, mất đi gốc rễ tinh thần của chính mình. Tóm lại, tình thân không phải là một điều gì đó hiển nhiên mà ta cứ mặc nhiên nhận lấy. Nó giống như một cái cây cần được tưới tẩm bằng sự quan tâm, lắng nghe và thấu hiểu mỗi ngày. Chúng ta cần trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, bởi thời gian là hữu hạn. Đừng để đến khi "muốn báo hiếu nhưng cha mẹ không còn" mới nhận ra giá trị của hai chữ "tình thân". Hãy nhớ rằng: "Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc". Trân trọng tình thân chính là cách tốt nhất để chúng ta giữ gìn hạnh phúc và sự bình yên trong tâm hồn mình.
Câu 1 : ngôi kể thứ nhất
Câu 2: Biển nổi bão phong ba đừng run đừng rợn.
Câu 3 : chủ đề VB: VB cho người đọc thấy được tình yêu thương của chị dâu và sự mù quáng, độc ác của anh ruột đối với người em
Câu 4: Biểu tưởng cho sự kiên trì, chịu khó của người chèo mảng
Câu 5: Những âm thanh: dựng đứng chấm trời, sôi gầm réo. Những âm thanh ấy gợi cho em những khó khăn, thử thách, hiểm nguy mà người chèo mảng phải đối mặt
Dear Anna, I’m so happy you’re enjoying the book. Thanks for inviting me to your place this Sunday! I’ll definitely be there. I'll bring the fresh mangoes as well. Can't wait to try the recipes together. Cheers, Linda