HỒ ĐỨC DŨNG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Thể loại của văn bản: Kịch (Bi kịch). Câu 2 Độc thoại. Câu 3 -Chỉ dẫn sân khấu: (Bóp trán nghĩ ngợi), (Đứng dậy lấy chai dấm thanh...), (Cầm cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống). -Vai trò: Giúp cụ thể hóa hành động, cử chỉ và trạng thái cảm xúc bế tắc của nhân vật. Qua đó, người đọc hình dung rõ cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội mà lời thoại chưa diễn tả hết, hỗ trợ đắc lực cho việc dàn dựng sân khấu. Câu 4 Tâm lý thầy Thông Thu chuyển từ sự hối hận, tự trách ở hồi Hai khi nhận ra hậu quả của lối sống ăn chơi, sang sự tuyệt vọng, bế tắc ở hồi Ba. Nhân vật bị giằng xé dữ dội giữa ý định tự sát để bảo toàn danh dự và nỗi lo sợ, thương cảm cho mẹ già, vợ con. Đây là quá trình biến chuyển từ thức tỉnh muộn màng đến sự hoảng loạn trước ngưỡng cửa cái chết. Câu 5 Em không đồng tình với quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu. Dù ở bước đường cùng, cái chết chỉ là sự trốn tránh hèn nhát trước sai lầm do chính mình gây ra. Thay vì chọn cách cực đoan khiến gia đình thêm đau khổ, nhân vật nên sống để đối mặt, lao động và chuộc lỗi. Chết không phải là cách giải quyết trách nhiệm, mà là bỏ mặc người thân trong lúc họ cần sự hối cải và trụ cột gia đình nhất.
Câu 1 Thể loại của văn bản: Kịch (Bi kịch). Câu 2 Độc thoại. Câu 3 -Chỉ dẫn sân khấu: (Bóp trán nghĩ ngợi), (Đứng dậy lấy chai dấm thanh...), (Cầm cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống). -Vai trò: Giúp cụ thể hóa hành động, cử chỉ và trạng thái cảm xúc bế tắc của nhân vật. Qua đó, người đọc hình dung rõ cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội mà lời thoại chưa diễn tả hết, hỗ trợ đắc lực cho việc dàn dựng sân khấu. Câu 4 Tâm lý thầy Thông Thu chuyển từ sự hối hận, tự trách ở hồi Hai khi nhận ra hậu quả của lối sống ăn chơi, sang sự tuyệt vọng, bế tắc ở hồi Ba. Nhân vật bị giằng xé dữ dội giữa ý định tự sát để bảo toàn danh dự và nỗi lo sợ, thương cảm cho mẹ già, vợ con. Đây là quá trình biến chuyển từ thức tỉnh muộn màng đến sự hoảng loạn trước ngưỡng cửa cái chết. Câu 5 Em không đồng tình với quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu. Dù ở bước đường cùng, cái chết chỉ là sự trốn tránh hèn nhát trước sai lầm do chính mình gây ra. Thay vì chọn cách cực đoan khiến gia đình thêm đau khổ, nhân vật nên sống để đối mặt, lao động và chuộc lỗi. Chết không phải là cách giải quyết trách nhiệm, mà là bỏ mặc người thân trong lúc họ cần sự hối cải và trụ cột gia đình nhất.