Nguyễn Ngọc Trâm Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Truyện ngắn "Con chim vàng" của nhà văn Nguyễn Quang Sáng lấy bối cảnh chiến tranh làm nền tảng để xây dựng nên câu chuyện đầy xúc động về tình người giữa những năm tháng đất nước gian lao. Trong đó, hình ảnh cậu bé Bào hiện lên thật đẹp đẽ, đáng yêu và đáng trân trọng. Cậu bé Bào xuất hiện xuyên suốt mạch truyện với những hành động, cử chỉ thể hiện tính cách đặc biệt thú vị. Đó là khi cậu bé tò mò tìm kiếm con chim vàng bị nhốt trong nhà bà ngoại, rồi khi thấy con chim bị thương nằm bất động, cậu bé lại loay hoay tìm cách cứu chữa, chăm sóc chú chim. Khi con chim khỏe mạnh hơn, cậu bé lại vui vẻ chơi đùa cùng nó, rồi đến lúc phải chia tay bà ngoại trở về nhà, cậu bé đã lén thả con chim bay về trời. Tất cả những hành động ấy đều cho thấy sự hồn nhiên, ngây thơ của một đứa trẻ. Nhưng đằng sau những hành động ấy còn là một trái tim ấm áp, giàu tình yêu thương của cậu bé Bào. Khi thấy con chim bị thương nằm thoi thóp, Bào đã ngay lập tức tìm cách cứu chữa. Cậu bé chạy đi lấy rượu đổ vào miếng bông, tỉ mẩn đắp cho con chim. Rồi khi thấy con chim tỉnh dậy, đập cánh bay lên, Bào đã vô cùng sung sướng, cứ đứng yên lặng nhìn theo bóng dáng của nó cho đến khi nó bay khuất dạng mới thôi. Ánh mắt vừa rạng rỡ, vừa lưu luyến ấy đã bộc lộ rõ ràng tình cảm yêu thương, trân trọng mà cậu bé dành cho chú chim nhỏ. Có lẽ đối với Bào, con chim vàng ấy không chỉ đơn thuần là một loài vật nuôi, mà còn là một người bạn thân thiết, gần gũi. Tuy nhiên, điều khiến người đọc bất ngờ nhất chính là hành động thả chim bay đi của cậu bé. Sau khi tận hưởng niềm vui thích khi chú chim hồi phục, Bào đã không giữ nó ở lại bên mình. Cậu bé đã lén thả con chim bay về trời, bởi cậu sợ nếu để lâu chú chim sẽ chết, và cậu sẽ bị mẹ mắng. Điều này cho thấy Bào tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đã có suy nghĩ thấu đáo, biết cân nhắc thiệt hơn. Cậu bé không muốn vì mình mà chú chim bị giam cầm, mất tự do, thậm chí có thể bị chết. Thay vào đó, cậu bé chọn cách thả chim bay về trời, để chú chim được sống cuộc sống tự nhiên, thoải mái. Hành động này đã thể hiện tấm lòng nhân hậu, vị tha, biết yêu thương và trân trọng sự sống của cậu bé Bào. Bằng lối viết giản dị, gần gũi, tác giả đã xây dựng thành công hình ảnh cậu bé Bào với tâm hồn trong sáng, ngây thơ nhưng cũng rất giàu tình cảm. Qua nhân vật này, tác giả muốn gửi gắm tới người đọc thông điệp ý nghĩa về tình yêu thương, sự sẻ chia giữa con người với con người, giữa con người với động vật. Như vậy, nhân vật cậu bé Bào trong truyện ngắn "Con chim vàng" là một hình ảnh đẹp đẽ, đáng yêu và đáng trân trọng. Cậu bé là đại diện cho tâm hồn trong sáng, hồn nhiên của trẻ thơ, đồng thời cũng là biểu tượng cho tình yêu thương, sự sẻ chia giữa con người với con người, giữa con người với động vật. Ngoài ra, tác giả cũng đã thể hiện tài năng miêu tả tâm lí trẻ em tài tình thông qua việc sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi, cách kể chuyện nhẹ nhàng, tinh tế. Nhờ đó, người đọc dễ dàng đồng cảm với nhân vật, hiểu được những suy nghĩ, tình cảm của cậu bé Bào. Tóm lại, nhân vật cậu bé Bào trong truyện ngắn "Con chim vàng" là một hình ảnh đẹp đẽ, đáng yêu và đáng trân trọng. Cậu bé là đại diện cho tâm hồn trong sáng, hồn nhiên của trẻ thơ, đồng thời cũng là biểu tượng cho tình yêu thương, sự sẻ chia giữa con người với con người, giữa con người với động vật.
Câu 2:
Tình yêu thương tựa như ánh nắng ấm áp của mùa xuân mang đến mọi người nguồn sống tươi tắn, không khí sung sướng và sức sống mãnh liệt, tràn trề nhiệt huyết cho một tương lai mới nhiều phát minh, sáng tạo hơn. Tình yêu thương là tình cảm thiêng liêng của bậc sinh thành so với con cái, tình cảm kết nối của bạn bè, tình hàng xóm, láng giềng, sự chân thành của những người bạn cũng chính là tình thương giữa người với người. Tình yêu thương con người vốn là truyền thống lịch sử tốt đẹp, đóng vai trò quan trọng trong xã hội lúc bấy giờ.
Tình thương là tình cảm tốt đẹp của con người, được xuất phát từ tấm lòng, từ tâm tưởng mỗi người giúp đỡ người khác. Không mong nhận lại điều gì. Còn hạnh phúc là niềm vui của mỗi người có thể đạt được điều mình mong muốn, có điều tình yêu đẹp hay được sự giúp đỡ của người khác. Tình yêu thương là hạnh phúc của mỗi con người có thể hiểu rằng: khi tình thương được lan rộng sẽ đem lại hạnh phúc cho người khác, không chỉ là hạnh phúc của người được nhận tình thương mà còn là hạnh phúc của người đem tình thương đấy.
Đúng vậy, đôi khi chỉ là trao nhau tình thương nhỏ cũng đem lại hạnh phúc lớn cho người khác. Trong cuộc sống luôn thay đổi này, có rất nhiều mảnh đời bất hạnh cần chúng ta giúp đỡ. Không phải chỉ về mặt vật chất mà cả tinh thần. Đôi khi chỉ là chiếc bánh mì cho bác ăn xin cùng nụ cười hiền hậu, hay một quyển sách, một tấm áo ủng hộ cho trẻ em nghèo tuy nhỏ nhưng là cả tấm lòng của người cho đi, sẽ đem lại một hạnh phúc lớn cho người được nhận. Và cũng là niềm vui của người cho đi. Biết đâu, một ngày nào đó, chúng ta gặp khó khăn, họ chính là những người đem lại hạnh phúc cho chúng ta. Em đã từng nghe một câu nói "Hạnh phúc không phải là điểm đến mà là một hành trình ta đang đi". Hành trình đó chính là cuộc sống này, là tình thương của nhân loại dành cho nhau. Là sự giúp đỡ nhau khi hoạn nạn. Giống như ở Nepal vừa qua đã phải hứng chịu trận động đất kinh hoàng, phá tan bao nhiêu tổ ấm của người dân nơi đây, mọi thứ trở lên vô vọng. Nhưng bằng tình thương của bạn bè quốc tế, đã góp sức, góp của để giúp đỡ nước bạn. Nhìn họ có cơm ăn, nhìn nụ cười hạnh phúc của các bạn nhỏ, chắc hẳn chúng ta ai cũng thấy ấm lòng, đó không phải là hạnh phúc sao? Hay trong tác phẩm "Chí Phèo" của Nam Cao bằng tình yêu thương giản dị, ngây ngô của Thị Nở đã cảm hóa, đem lại mục đích sống cho Chí Phèo, khơi dậy cái thiện trong Chí, cho Chí thấy được hạnh phúc mà bấy lâu nay Chí không có. hay tình thương đối với động vật, giúp đỡ con thú quay về với mẹ, nhìn mẹ con thú quấn quýt mà bản thân cũng thấy xuyến xao. Còn rất nhiều tình thương khác được trao đi và hạnh phúc được nhận lại. Song tình thương không phải là thương hại. Chúng ta thấy họ khó khăn, chúng ta cần giúp đỡ họ một cách nhiệt tình, thân thiện, bằng cả trái tim. Chúng ta không được thấy người ăn xin mà vứt cho họ một cách bố thí. Hành động này là một hành động vô văn hóa. Bản thân em đã đọc qua một câu chuyện nói rằng có một bà ăn xin, xin một cô gái ăn mặc đẹp rút ví đáp tờ 20 nghìn vào tay bà cùng lời nói "Cho bà". Một người trẻ, có học thức mà suy nghĩ thật nông cạn và thiếu văn hóa. Chúng ta phải biết phân biệt tình thương và lòng thương hại, không phải cứ cho, cứ giúp họ mà là tình thương. Trong cuộc sống có rất nhiều tấm gương đáng khen ngợi khi biết trao đi tình thương của mình và đón nhận lại hạnh phúc. Chỉ hành động nhỏ như giúp cụ bà qua đường, tìm mẹ cho em bé đi lạc đường, quan tâm giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn, hoạn nạn,... nhưng cũng có không ít người sống vô cảm, không có tình thương, rất đáng phê phán. Tình yêu thương là hạnh phúc của con người. Chúng ta phải có tình thương để đem lại hạnh phúc. Phải nuôi dưỡng tình thương đó lan rộng ra cộng đồng. Không những đem lại hạnh phúc cho người khác mà là hạnh phúc cho chính mình.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là tự sự. Câu 2: Tình huống truyện của đoạn trích là cuộc sống của cậu bé Bào và mối quan hệ của cậu với gia đình chủ. Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng của ngôi kể này là giúp người đọc có cái nhìn tổng quan về cuộc sống của cậu bé Bào và mối quan hệ của cậu với gia đình chủ. Câu 4: Chi tiết "Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai." thể hiện sự bất công và sự đau khổ của cậu bé Bào. Mẹ thằng Quyên chỉ quan tâm đến con chim vàng của con trai mình, mà không quan tâm đến sự an toàn và hạnh phúc của cậu bé Bào. Câu 5: Nhân vật cậu bé Bào trong đoạn trích là một cậu bé nghèo khổ, phải làm việc chăm chỉ để kiếm sống. Tuy nhiên, cậu vẫn có tinh thần tự lập và khát vọng được yêu thương. Tác giả gửi gắm tình cảm và thái độ đồng cảm với cậu bé Bào, và lên án sự bất công và sự vô cảm của gia đình chủ.