Cao Đức Thuận
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Thể thơ:lục bát
Trong cuộc đời mỗi học sinh, thầy cô chính là những người chèo lái con thuyền tri thức đưa ta cập bến tương lai. Với tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là lần được cô giáo chủ nhiệm giúp đỡ vượt qua mặc cảm để tự tin đứng trên sân khấu. Năm lớp 5,trường tôi tổ chức cuộc thi kể chuyện. Dù rất thích nhưng tôi vốn nhút nhát, lại tự ti về giọng nói địa phương của mình nên không dám đăng ký. Lan Hiên – Cô giáo chủ nhiệm của tôi – dường như đã đọc được tâm tư đó. Một buổi chiều sau giờ tan học, cô gọi tôi lại và nhẹ nhàng bảo: "Cô thấy em viết văn rất giàu cảm xúc, tại sao không thử đem những lời văn đó chia sẻ với mọi người?". Tôi lí nhí trình bày nỗi sợ bị bạn bè cười chê, cô mỉm cười, nắm lấy tay tôi: "Sự chân thành mới là điều chạm đến trái tim, giọng nói là đặc sắc riêng của em, đừng sợ". Suốt hai tuần sau đó, chiều nào cô cũng ở lại muộn để hướng dẫn tôi cách lấy hơi, cách nhấn nhá và biểu cảm khuôn mặt. Có những lúc tôi nản chí vì đọc mãi không hay, cô lại kiên trì làm mẫu, vừa chỉnh sửa vừa kể những câu chuyện hài hước để tôi giải tỏa áp lực. Sự tận tâm của cô như một luồng điện ấm áp, truyền cho tôi sức mạnh. Ngày hội diễn đến, đứng sau cánh gà, chân tay tôi run rẩy. Nhìn xuống dưới lớp, tôi bắt gặp ánh mắt khích lệ và cái gật đầu tin tưởng của cô. Tôi hít một hơi thật sâu và bắt đầu câu chuyện. Khi lời kết thúc vang lên, cả hội trường lặng đi một nhịp rồi bùng nổ trong tiếng vỗ tay. Tôi đã không chỉ thắng giải Nhì mà còn thắng được chính sự hèn nhát của bản thân. Trải nghiệm ấy đã trở thành bước ngoặt giúp tôi cởi mở và tự tin . Hình ảnh cô Hiên miết mài bên trang giáo án và những lời động viên chân thành của cô sẽ mãi là hành trang quý giá, nhắc nhở tôi rằng: chỉ cần có niềm tin và sự nỗ lực, chúng ta có thể vượt qua mọi rào cản.