Ngô Hương Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Hương Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài thơ "Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu là bức tranh lục bát giản dị mà giàu cảm xúc về một phiên chợ quê thân thương, nơi hội tụ những nét đẹp mộc mạc, chân chất của làng quê Việt. Chỉ với vài dòng thơ, tác giả đã phác họa thành công khung cảnh chợ quê họp ở bờ đê, nơi nắng mưa, cuộc sống mưu sinh diễn ra bình dị. Hình ảnh “rau dưa”, “lá trầu mới hái”, “chuối vừa chín cây”, “thúng khoai đầy”, “lợn giống”, “gà con”... không chỉ là những mặt hàng quen thuộc mà còn là sản phẩm từ “ruộng vườn mưa nắng héo hon” của người nông dân, cho thấy sự chắt chiu, lam lũ của mẹ già qua “áo vá”. Đặc biệt, hình ảnh "bác xẩm mù / Lần theo dấu gậy hát ru não lòng" đã thêm vào bức tranh chợ quê một nét buồn man mác, một âm hưởng dân gian sâu lắng, gợi lên nỗi lòng đồng cảm, xót thương. Qua đó, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp bình yên, tình người ấm áp và nỗi nhớ quê da diết, dù ở đâu cũng không thể quên hình ảnh phiên chợ ấy.

Câu 2

Trong cuộc đời mỗi người, kỉ niệm là những thước phim quý giá nhất. Đối với tôi, kỉ niệm đẹp nhất và xúc động nhất chính là lần cùng ông nội trồng cây khế ở góc vườn vào năm tôi lên mười tuổi. Mùa hè năm ấy, tôi về quê thăm ông. Ông nội tôi là một người làm vườn cần mẫn với khuôn mặt hiền từ và đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì sương gió. Một buổi sáng nắng nhẹ, ông gọi tôi ra vườn và bảo: "Hôm nay ông cháu mình sẽ trồng một cây khế. Khi nào cây lớn, có quả ngọt, ông sẽ để dành cho cháu". Tôi háo hức giúp ông đào đất. Ông dạy tôi cách đặt bầu cây sao cho thẳng, cách lấp đất sao cho nhẹ tay để không làm hỏng rễ non. Vừa làm, ông vừa kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích, về sự tích "Ăn khế trả vàng". Giọng ông trầm ấm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành khiến không gian trở nên thật bình yên. Khi đã trồng xong, ông cầm tay tôi cùng tưới những gáo nước đầu tiên cho cây. Ông bảo: "Chăm cây cũng như chăm người, phải có lòng kiên nhẫn và tình yêu thương thì cây mới tươi tốt được". Nhiều năm trôi qua, cây khế ngày nào giờ đã cao lớn, che bóng mát cả một góc sân. Mỗi mùa khế chín, những chùm quả vàng mọng lủng lẳng trên cành như những chiếc đèn lồng nhỏ. Dù ông đã đi xa, nhưng mỗi khi nhìn cây khế, tôi lại nhớ về dáng vẻ gầy gò, tận tụy của ông và những lời dạy bảo chân tình ngày ấy. Kỉ niệm về buổi sáng trồng cây cùng ông đã trở thành một phần hành trang quý giá trong tâm hồn tôi. Nó nhắc nhở tôi về tình yêu gia đình, về sự gắn bó với nguồn cội và dạy tôi biết trân trọng những giá trị giản dị nhưng bền vững trong cuộc sống.

Câu 1:

Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất Câu 2:

Hoàn cảnh học tập của nhân vật "tôi" trước khi vào trường Yên Phụ: Được cha trực tiếp dạy chữ Nho và chữ Quốc ngữ chung với các em họ. Học với một thầy kí (người có bằng Tiểu học Pháp Việt) để học "vần Tây" (tiếng Pháp). Nhân vật "tôi" được đánh giá là học khá, tiếp thu tốt hơn các bạn học cùng dù ít tuổi hơn. Câu 3: Nội dung bài Tựa: Chép lại kỷ niệm buổi học đầu tiên của tác giả và buổi học đầu tiên của con trai tác giả hơn 20 năm sau đó. Giá trị khẳng định: Qua chi tiết "hai thế hệ một tấm lòng, một tinh thần", tác giả khẳng định sự tiếp nối truyền thống gia đình, đó là lòng yêu thương vô bờ bến và sự quan tâm, chăm sóc chu đáo, tận tình của cha mẹ đối với việc học hành của con cái. Dù thời gian thay đổi, tình phụ tử và tinh thần hiếu học vẫn luôn vẹn nguyên. Câu 4:

Người cha hiện lên với phẩm chất: Yêu thương con sâu sắc và rất mực coi trọng việc học. Tự tay dạy con học chữ từ nhỏ. Chuẩn bị chu đáo mọi thứ cho con: sắm cặp da (xa xỉ phẩm), sắp xếp bút mực, thước kẻ, ăn mặc chỉnh tề. Thuê xe kéo đưa con đến trường, trực tiếp dắt con vào chào thầy và gửi gắm thầy giáo. Dành cả ngày đầu tiên để đưa đón và đợi con tan học. Lo lắng cho sự an toàn của con bằng cách tìm bạn đồng hành cho con vào những ngày sau. Câu 5 Từ câu chuyện của nhân vật "tôi", ta thấy trách nhiệm của cha mẹ đối với việc học của con cái là vô cùng quan trọng. Cha mẹ không chỉ là người định hướng, cung cấp điều kiện vật chất mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Sự quan tâm sát sao, từ việc chuẩn bị sách vở đến việc gửi gắm thầy cô, sẽ tạo ra môi trường giáo dục tốt nhất để trẻ tự tin phát triển. Giáo dục gia đình chính là nền tảng đầu tiên, nơi truyền lửa đam mê học hỏi và hình thành nhân cách cho con người. Một đứa trẻ được lớn lên trong sự chăm lo đầy trách nhiệm của cha mẹ sẽ có động lực để vượt qua khó khăn và thành công trong tương lai.

Quảng Ninh không chỉ là vùng đất của than đá và biển cả, mà còn là nơi lưu giữ những giá trị lịch sử hào hùng của dân tộc. Hằng năm, cứ vào dịp đầu xuân, em lại cùng gia đình hòa mình vào không khí tưng bừng của Lễ hội Đền Cửa Ông tại thành phố Cẩm Phả. Đây là một sự kiện văn hóa lớn mà em được trực tiếp chứng kiến, để lại nhiều ấn tượng sâu sắc về lòng tự hào dân tộc. Lễ hội Đền Cửa Ông được tổ chức để tưởng nhớ công đức của Hưng Nhượng Vương Trần Quốc Tảng – người con thứ ba của Trần Hưng Đạo, người đã có công lớn trong việc trấn giữ vùng biên ải Đông Bắc. Hội chính thường diễn ra vào ngày mùng 3 và mùng 4 tháng Hai âm lịch, thu hút hàng vạn du khách từ khắp mọi miền đất nước. Sự kiện bắt đầu từ sáng sớm với phần Lễ rước vô cùng long trọng. Từ sân đền Thượng, đoàn rước kiệu xuất phát trong tiếng nhạc bát âm và tiếng trống rộn rã. Đi đầu là đội múa rồng, múa lân với những động tác uyển chuyển, theo sau là các cụ cao niên trong bộ lễ phục đỏ rực và dòng người nối đuôi nhau kéo dài hàng cây số dọc theo bờ biển Bái Tử Long xanh ngắt. Hình ảnh kiệu thánh được khiêng đi giữa làn khói hương nghi ngút tạo nên một không gian vừa thiêng liêng, vừa hào hùng. Sau khi phần lễ dâng hương kết thúc là đến phần Hội – phần mà em và mọi người mong chờ nhất. Trên sân đền và các khu vực lân cận, rất nhiều trò chơi dân gian được tổ chức như: kéo co, đẩy gậy, chơi cờ người và đặc biệt là hội thi nấu cơm, têm trầu cánh phượng. Em nhớ nhất là hội diễn thần tích – một vở diễn ngoài trời tái hiện lại cảnh tượng oai hùng của quân dân nhà Trần đánh đuổi giặc ngoại xâm. Những tiếng hò reo, cổ vũ của người xem hòa cùng tiếng sóng biển tạo nên một bầu không khí náo nức, rộn ràng. Đến với lễ hội, không chỉ là để cầu mong bình an, sức khỏe mà còn là dịp để mỗi người dân Quảng Ninh chúng em thêm hiểu và trân trọng lịch sử. Đứng từ đỉnh đền Thượng nhìn xuống, thấy cảnh đẹp hùng vĩ của vịnh Bái Tử Long hòa cùng vẻ cổ kính của ngôi đền, em cảm thấy vô cùng tự hào về quê hương mình. Lễ hội Đền Cửa Ông không chỉ là một sự kiện tôn giáo, mà còn là sợi dây kết nối quá khứ với hiện tại. Dù thời gian có trôi qua, nhưng những giá trị văn hóa và tinh thần yêu nước được truyền tải qua lễ hội sẽ mãi là hành trang quý báu để thế hệ trẻ chúng em tiếp bước cha ông, xây dựng quê hương Quảng Ninh ngày càng giàu đẹp

Biện pháp tu từ ẩn dụ: Thể hiện qua cụm từ "đi gió đi sương". Tác dụng: Về nội dung: Chỉ những gian khổ, vất vả, dãi dầu nắng mưa mà người mẹ đã phải trải qua suốt cuộc đời để nuôi dạy con cái trưởng thành. Về biểu cảm: Gợi sự xúc động, xót xa cho sự hy sinh thầm lặng của mẹ; đồng thời nhấn mạnh sự đối lập giữa quá khứ khỏe mạnh, tần tảo với hiện tại yếu ớt, phải "lần giường tập đi", từ đó làm nổi bật tình yêu thương và lòng biết ơn của người con dành cho mẹ.

Qua đoạn thơ "Mẹ ốm" của Trần Đăng Khoa, em rút ra được những bài học quý giá cho bản thân như sau: Lòng hiếu thảo và biết ơn: Phải biết trân trọng, yêu thương mẹ nhiều hơn vì mẹ đã hy sinh cả cuộc đời, chịu bao "nắng mưa", "gió sương" để nuôi nấng ta nên người. Sự quan tâm, chăm sóc người thân: Khi người thân (đặc biệt là cha mẹ) ốm đau, chúng ta cần ở bên cạnh chăm sóc, an ủi và làm những việc dù nhỏ nhất (như đọc thơ, múa hát, diễn kịch...) để đem lại niềm vui và giúp người thân nhanh chóng hồi phục. Tình làng nghĩa xóm: Trân trọng tình cảm gắn bó, sự chia sẻ của những người xung quanh ("cô bác xóm làng") khi gia đình gặp khó khăn. Trách nhiệm của người con: Biết sống có trách nhiệm, không quản ngại khó khăn để làm vui lòng cha mẹ, trở thành chỗ dựa tinh thần cho cha mẹ khi về già.

Trong quãng đời học sinh của tôi, có lẽ điều đẹp đẽ và đáng trân trọng nhất chính là những kỉ niệm bên bạn bè. Dù thời gian có trôi qua, dù mỗi người rồi sẽ đi trên những con đường riêng, thì những kỉ niệm ấy vẫn luôn ở lại trong tim tôi như những mảnh ghép ấm áp. Với tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất là một buổi chiều mưa cùng nhóm bạn thân năm lớp sáu – một kỉ niệm tuy nhỏ bé nhưng chưa bao giờ phai nhạt. Tôi tên là Giang. Năm đó, tôi vừa bước vào cấp trung học cơ sở, mọi thứ đều còn mới mẻ và bỡ ngỡ. Lớp học mới, thầy cô mới và những người bạn mới khiến tôi vừa háo hức, vừa lo lắng. Trong số những người bạn ấy, tôi thân nhất với ba bạn ngồi cùng tổ. Chúng tôi thường học chung, chơi chung và chia sẻ với nhau rất nhiều điều. Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Sau giờ học, nhóm chúng tôi hẹn nhau ở lại lớp để làm bài tập nhóm. Trời ban đầu nắng nhẹ, nhưng chỉ một lúc sau, mây đen kéo đến và cơn mưa lớn bất ngờ trút xuống. Mưa mỗi lúc một to, gió thổi ào ào khiến sân trường ngập nước. Chúng tôi nhìn nhau lo lắng vì ai cũng quên mang áo mưa, mà nhà thì lại khá xa. Không biết ai là người đầu tiên nảy ra ý tưởng, nhưng cả nhóm quyết định sẽ… chạy mưa về cùng nhau. Một bạn mang theo chiếc ô nhỏ, cả bốn đứa chen chúc dưới chiếc ô bé xíu, vừa chạy vừa cười. Nước mưa bắn tung tóe, quần áo ướt sũng, tóc tai rối bù, nhưng tiếng cười thì vang khắp con đường. Có lúc, chúng tôi suýt trượt ngã vì đường trơn, nhưng lại nhanh chóng nắm tay nhau đứng dậy. Khi về đến nhà, tôi vừa lạnh vừa ướt, nhưng trong lòng lại thấy vui lạ thường. Tối hôm đó, cả nhóm nhắn tin hỏi thăm nhau xem có ai bị ốm không, rồi kể lại những khoảnh khắc ngốc nghếch ban chiều. Chính sự quan tâm giản dị ấy khiến tôi nhận ra rằng mình đã có những người bạn thật sự. Giờ đây, khi đã lớn hơn, mỗi người trong chúng tôi không còn học chung lớp nữa. Ai cũng bận rộn với việc học và những mục tiêu riêng. Thế nhưng, mỗi khi trời mưa, tôi lại nhớ đến buổi chiều năm ấy – nhớ tiếng cười trong mưa, nhớ cảm giác được sẻ chia và che chở. Kỉ niệm ấy đã dạy tôi rằng tình bạn không cần điều gì quá lớn lao, chỉ cần chân thành và ở bên nhau đúng lúc. Đối với tôi, đó không chỉ là một kỉ niệm đẹp, mà còn là một phần tuổi thơ không thể thay thế. Tôi tin rằng, dù sau này có đi xa đến đâu, những kỉ niệm với bạn bè vẫn sẽ luôn là hành trang quý giá nhất trong cuộc đời tôi.

Từ truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh, em rút ra bài học cho bản thân rằng: trong cuộc sống cần kiên trì, bình tĩnh và chủ động vượt qua khó khăn, không được nản chí trước thử thách. Sơn Tinh tuy phải đối mặt với sức mạnh dữ dội của Thủy Tinh nhưng không hề nao núng, luôn tìm cách chống đỡ và cuối cùng giành được chiến thắng. Bên cạnh đó, truyện còn nhắc nhở em phải biết sống hòa hợp với thiên nhiên và có ý thức phòng chống thiên tai. Hình ảnh Sơn Tinh đắp núi, ngăn nước lũ thể hiện tinh thần sáng tạo, bền bỉ của con người trong việc chế ngự thiên nhiên để bảo vệ cuộc sống. Vì vậy, em cần rèn luyện ý chí, sự cố gắng trong học tập và cuộc sống, đồng thời nâng cao ý thức bảo vệ môi trường, chủ động ứng phó với những khó khăn, thử thách giống như tinh thần của Sơn Tinh.

Câu1

Câu truyện được kể theo ngôi thứ 3

Câu2

Aưm sống cùng mẹ

Câu3

Từ láy là thơm thảo

Aưm là người có tấm lòng thơm y