Lê Trọng Nghĩa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Lão Goriot là một trong những nhân vật bi kịch nhất trong “Tấn trò đời” của Honoré de Balzac, đại diện cho nỗi đau của người cha trong xã hội tư bản Paris thế kỷ XIX. Ông là người cha giàu tình yêu thương vô bờ bến, đã hy sinh toàn bộ tài sản, danh dự và sức lực để biến hai cô con gái thành những quý bà giàu có, danh giá trong giới thượng lưu. Ông bán hết của cải, sống khốn khổ trong căn phòng trọ tồi tàn để đáp ứng mọi nhu cầu xa xỉ của con. Thế nhưng, khi già yếu, bệnh tật và cận kề cái chết, lão lại bị chính máu mủ ruột thịt vô ơn bỏ rơi hoàn toàn. Hai cô con gái – bà de Restaud và bà de Nucingen – chỉ lo tranh giành tài sản, không một lần đến thăm cha dù ông hấp hối, đau đớn tột cùng. Nỗi đau ấy được khắc họa sâu sắc qua lời nói tha thiết gửi Rastignac: “Con phải yêu quý cha mẹ con”, cùng hình ảnh ẩn dụ đầy ám ảnh “Ta luôn thấy khát nhưng không bao giờ ta được uống”, thể hiện khát khao được gặp con, được yêu thương suốt mười năm cô đơn. Cuối đời, lão Goriot chết trong sự cô đơn thảm hại, nghèo khổ, tủi nhục tại căn phòng trọ Vauquer, chỉ có hai sinh viên nghèo Rastignac và Bianchon lo liệu hậu sự. Qua nhân vật này, Balzac đã tố cáo mạnh mẽ bản chất lạnh lùng, đồng tiền chi phối tất cả của xã hội tư bản, nơi tình cha con bị chà đạp không thương tiếc, tình cảm gia đình trở nên rẻ rúng trước sức mạnh của tiền bạc và danh vọng. Lão Goriot chết như một nạn nhân điển hình của xã hội tha hóa, để lại bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo và giá trị thực sự của tình thân.
Câu 2:
Trong xã hội hiện đại với nhịp sống hối hả, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái đang trở thành vấn đề nhức nhối, đáng báo động. Không còn là tình cảm ruột thịt gắn bó như xưa, nhiều gia đình ngày nay chỉ gặp nhau qua bữa cơm vội vã hoặc tin nhắn qua điện thoại. Con cái bận rộn với học hành, mạng xã hội, cha mẹ tất bật với công việc kiếm tiền, dẫn đến khoảng cách ngày càng lớn.
Nguyên nhân sâu xa xuất phát từ nhiều phía. Thứ nhất là áp lực cuộc sống: cha mẹ lao vào công việc để lo kinh tế, con cái phải chạy đua thành tích học tập và giải trí trực tuyến. Công nghệ số – điện thoại thông minh, mạng xã hội – vô tình trở thành “rào cản vô hình”, khiến mọi người ít trò chuyện trực tiếp mà chỉ “like” hay “comment” qua màn hình. Thứ hai là sự chênh lệch thế hệ: cha mẹ lớn lên trong thời bao cấp, coi trọng truyền thống và kỷ luật; con cái sinh ra trong thời 4.0, coi trọng tự do và cá nhân hóa. Họ không hiểu nhau, dễ dẫn đến xung đột và im lặng. Hậu quả của sự xa cách này thật đau lòng: cha mẹ cô đơn, buồn tủi như lão Goriot trong tác phẩm của Balzac; con cái thiếu chỗ dựa tinh thần, dễ sa vào trầm cảm, sống thiếu kỹ năng sống và đạo đức. Nhiều bi kịch gia đình đã xảy ra chỉ vì thiếu sự thấu hiểu.
Để khắc phục, mỗi người cần hành động ngay. Cha mẹ hãy dành thời gian lắng nghe con, chia sẻ câu chuyện đời mình thay vì chỉ la mắng hay ép buộc. Con cái phải chủ động bày tỏ tình cảm, biết ơn và quan tâm cha mẹ hơn là chỉ đòi hỏi vật chất. Gia đình cần tạo thói quen “bữa cơm không điện thoại”, cùng du lịch hay trò chuyện hàng tuần. Nhà trường và xã hội cũng nên giáo dục đạo hiếu, tổ chức các chương trình gắn kết gia đình. Tóm lại, tình cha con, mẹ con là thứ quý giá nhất không gì thay thế được. Trong xã hội hiện đại đầy cám dỗ, chúng ta hãy nỗ lực xóa bỏ khoảng cách, để tình thân trở thành chỗ dựa vững chắc cho mỗi con người. Chỉ khi cha mẹ và con cái gần gũi nhau, gia đình mới thực sự hạnh phúc và xã hội mới văn minh hơn.
Câu 1:
Lão Goriot là một trong những nhân vật bi kịch nhất trong “Tấn trò đời” của Honoré de Balzac, đại diện cho nỗi đau của người cha trong xã hội tư bản Paris thế kỷ XIX. Ông là người cha giàu tình yêu thương vô bờ bến, đã hy sinh toàn bộ tài sản, danh dự và sức lực để biến hai cô con gái thành những quý bà giàu có, danh giá trong giới thượng lưu. Ông bán hết của cải, sống khốn khổ trong căn phòng trọ tồi tàn để đáp ứng mọi nhu cầu xa xỉ của con. Thế nhưng, khi già yếu, bệnh tật và cận kề cái chết, lão lại bị chính máu mủ ruột thịt vô ơn bỏ rơi hoàn toàn. Hai cô con gái – bà de Restaud và bà de Nucingen – chỉ lo tranh giành tài sản, không một lần đến thăm cha dù ông hấp hối, đau đớn tột cùng. Nỗi đau ấy được khắc họa sâu sắc qua lời nói tha thiết gửi Rastignac: “Con phải yêu quý cha mẹ con”, cùng hình ảnh ẩn dụ đầy ám ảnh “Ta luôn thấy khát nhưng không bao giờ ta được uống”, thể hiện khát khao được gặp con, được yêu thương suốt mười năm cô đơn. Cuối đời, lão Goriot chết trong sự cô đơn thảm hại, nghèo khổ, tủi nhục tại căn phòng trọ Vauquer, chỉ có hai sinh viên nghèo Rastignac và Bianchon lo liệu hậu sự. Qua nhân vật này, Balzac đã tố cáo mạnh mẽ bản chất lạnh lùng, đồng tiền chi phối tất cả của xã hội tư bản, nơi tình cha con bị chà đạp không thương tiếc, tình cảm gia đình trở nên rẻ rúng trước sức mạnh của tiền bạc và danh vọng. Lão Goriot chết như một nạn nhân điển hình của xã hội tha hóa, để lại bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo và giá trị thực sự của tình thân.
Câu 2:
Trong xã hội hiện đại với nhịp sống hối hả, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái đang trở thành vấn đề nhức nhối, đáng báo động. Không còn là tình cảm ruột thịt gắn bó như xưa, nhiều gia đình ngày nay chỉ gặp nhau qua bữa cơm vội vã hoặc tin nhắn qua điện thoại. Con cái bận rộn với học hành, mạng xã hội, cha mẹ tất bật với công việc kiếm tiền, dẫn đến khoảng cách ngày càng lớn.
Nguyên nhân sâu xa xuất phát từ nhiều phía. Thứ nhất là áp lực cuộc sống: cha mẹ lao vào công việc để lo kinh tế, con cái phải chạy đua thành tích học tập và giải trí trực tuyến. Công nghệ số – điện thoại thông minh, mạng xã hội – vô tình trở thành “rào cản vô hình”, khiến mọi người ít trò chuyện trực tiếp mà chỉ “like” hay “comment” qua màn hình. Thứ hai là sự chênh lệch thế hệ: cha mẹ lớn lên trong thời bao cấp, coi trọng truyền thống và kỷ luật; con cái sinh ra trong thời 4.0, coi trọng tự do và cá nhân hóa. Họ không hiểu nhau, dễ dẫn đến xung đột và im lặng. Hậu quả của sự xa cách này thật đau lòng: cha mẹ cô đơn, buồn tủi như lão Goriot trong tác phẩm của Balzac; con cái thiếu chỗ dựa tinh thần, dễ sa vào trầm cảm, sống thiếu kỹ năng sống và đạo đức. Nhiều bi kịch gia đình đã xảy ra chỉ vì thiếu sự thấu hiểu.
Để khắc phục, mỗi người cần hành động ngay. Cha mẹ hãy dành thời gian lắng nghe con, chia sẻ câu chuyện đời mình thay vì chỉ la mắng hay ép buộc. Con cái phải chủ động bày tỏ tình cảm, biết ơn và quan tâm cha mẹ hơn là chỉ đòi hỏi vật chất. Gia đình cần tạo thói quen “bữa cơm không điện thoại”, cùng du lịch hay trò chuyện hàng tuần. Nhà trường và xã hội cũng nên giáo dục đạo hiếu, tổ chức các chương trình gắn kết gia đình. Tóm lại, tình cha con, mẹ con là thứ quý giá nhất không gì thay thế được. Trong xã hội hiện đại đầy cám dỗ, chúng ta hãy nỗ lực xóa bỏ khoảng cách, để tình thân trở thành chỗ dựa vững chắc cho mỗi con người. Chỉ khi cha mẹ và con cái gần gũi nhau, gia đình mới thực sự hạnh phúc và xã hội mới văn minh hơn.