Trần Thị Phương Li
Giới thiệu về bản thân
Trong câu chuyện thần thoại Ấn Độ, hình tượng Thần Lửa A Nhi được xây dựng vừa sinh động vừa giàu ý nghĩa biểu tượng. Trước hết, thần là nguồn gốc của ánh sáng và hơi ấm, mang lại sự sống và giúp con người tồn tại, phát triển. Nhờ có lửa, con người có thể nấu chín thức ăn, xua tan giá rét và bóng tối, từ đó cuộc sống trở nên văn minh hơn. Không chỉ vậy, thần còn hiện diện trong mỗi gia đình, gắn bó mật thiết với đời sống sinh hoạt hằng ngày của con người. Tuy nhiên, thần cũng mang trong mình tính cách nóng vội, hay di chuyển khắp nơi nên đôi khi vô tình gây ra những hậu quả đáng tiếc như cháy rừng. Điều này cho thấy lửa là con dao hai lưỡi, vừa có ích nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm nếu không được kiểm soát. Chi tiết thần mải giúp đỡ nơi khác mà quên dập lửa đã thể hiện rõ sự vô ý chứ không phải độc ác của thần. Qua đó, câu chuyện gửi gắm bài học sâu sắc về ý thức trách nhiệm khi sử dụng lửa trong cuộc sống. Bên cạnh đó, hình ảnh chim mẹ Đầu Rìu sẵn sàng hi sinh để cứu con càng làm nổi bật giá trị nhân văn của truyện. Tác phẩm không chỉ giải thích hiện tượng tự nhiên mà còn thể hiện ước mơ của con người về cuộc sống ấm no, an toàn và hạnh phúc.
1.B
2.D
3.C
4.A
5.B
6.B
7.C
8—Những từ láy: Xao xác, não nùng,chập chờn, mường tượng
- Tác dụng:+Gợi tả sinh động cảnh vật và cảm xúc.
+Diễn tả tinh tế trạng thái tâm hồn của nhân vật trữ tình
+Làm nổi bật nỗi buồn man mác, sự nhớ thương da diết và ký ức mơ hồ về người mẹ.
9.Câu thơ “Nét cười đen nhánh sau tay áo” trong bàigợi hình ảnh người mẹ hiền hậu, giản dị.
“Đen nhánh” gợi vẻ đẹp mộc mạc, chân quê,
“sau tay áo” thể hiện sự kín đáo, e ấp,khiêm nhường.
→ Qua đó thể hiện hình ảnh người mẹ dịu dàng, tảo tần và in sâu trong ký ức đầy yêu thương của nhân vật “tôi”.
10.Hình ảnh người mẹ trong ký ức của nhân vật “tôi” trong bài Nắng mới của L Trọng Lư hiện lên thật giản dị mà sâu sắc. Đó là người mẹ tảo tần, chịu thương chịu khó, gắn với những công việc quen thuộc của đời sống thôn quê. Mẹ xuất hiện trong khung cảnh nắng mới với hình ảnh phơi áo, gợi sự ấm áp và gần gũi. Nụ cười của mẹ hiền hậu, kín đáo, mang vẻ đẹp mộc mạc của người phụ nữ Việt Nam xưa. Dù thời gian trôi qua, hình dáng mẹ vẫn không hề phai nhòa trong ký ức. Những kỷ niệm về mẹ luôn sống động, khiến nhân vật “tôi” xúc động và nhớ thương da diết. Qua đó, ta cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, sâu nặng. Hình ảnh người mẹ trở thành điểm tựa tinh thần, nuôi dưỡng tâm hồn của người con.