Chu Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 9:
Câu văn "Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển" sử dụng biện pháp tu từ so sánh (phóng đại qua cụm từ "cao hơn trời, rộng hơn biển").
Tác dụng:
+ Nhấn mạnh tình yêu thương bao la, to lớn, cao quý và vô bờ bến mà người bà dành cho Tích Chu.
+ Làm cho câu văn sinh động, tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc hình dung cụ thể sự vĩ đại của tình cảm đó.
Câu 10:
Bài làm
Trong câu chuyện “Cậu bé Tích Chu”, thông điệp về tình cảm gia đình được thể hiện một cách sâu sắc. Ban đầu, Tích Chu là một cậu bé vô tâm, chỉ mải mê vui chơi mà không quan tâm đến người bà tảo tần luôn chăm sóc mình. Chỉ khi bà hóa thành chim vì quá đói khát, cậu mới thấu hiểu sự hy sinh và tình yêu thương vô bờ bến của bà dành cho mình. Hối hận trước lỗi lầm, Tích Chu quyết tâm chuộc lỗi bằng cách dấn thân vào hành trình tìm nước tiên để cứu bà. Câu chuyện là bài học ý nghĩa về lòng hiếu thảo, nhắc nhở mỗi người về giá trị của gia đình và sự quan trọng của việc biết yêu thương, trân trọng những người thân yêu.
BÀI LÀM
Trong cuộc sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời. Với em cũng vậy, gần bốn năm cắp sách đến trường em cũng có bao nhiêu kỷ niệm vui buồn. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất trong em có lẽ là kỷ niệm về cô giáo chủ nhiệm năm em học lớp ba.
Gia đình em vốn không mấy khá giả, nhà lại đông anh em. Bố mẹ em không phải công nhân viên chức mà chỉ quanh năm làm ruộng và làm thuê nên cuộc sống vất vả và đủ ăn là may măn rồi. Em là anh cả trong gia đình, sau em còn có ba người em nhỏ nữa. Năm em học lớp ba, đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất, bố em mắc bệnh nan y khó chữa, gia đình đã bán tài sản, vay mượn khắp nơi để chạy chữa, em đã quyết định nghỉ học vì đến kỳ nộp tiền học mà gia đình không có.
Cô giáo chủ nhiệm em lúc đó tên huyền. Cô Huyền là một cô giáo hiền lành, yêu nghề và rất quan tâm đến đời sống cũng như học tập của học sinh chúng em. Hai ngày liền không thấy em tới lớp, cô đã hỏi thăm bạn bè và tìm đến nhà em để thăm hỏi. Cô đã động viên gia đình rất nhiều và mong muốn em tiếp tục đến lớp. Cô nói em là một học sinh giỏi của lớp, nếu nghỉ học thì thật tiếc quá. Cô cũng nói mong muốn em học tập để có một tương lai tốt đẹp và có cơ hội để giúp đỡ gia đình. Lúc đó em chỉ nghĩ trước mắt nên vẫn nhất định nghỉ học. Rồi một tuần trôi qua cô lại tới nhà động viên. Cô nói đã thong báo trường hợp của em lên nhà trường và địa phương để xem xét cho em được đi học mà không phải đóng học phí. Em vui mừng lắm vì trước giờ em rất muốn đi học như các bạn cùng trang lứa. Và rồi sau hơn một tuần nghỉ học em lại được tiêp tục tới trường. Con đường tới trường dường như đẹp hơn mỗi ngày. Em tung tăng bước đi với niềm hân hoan vô cùng. Mỗi ngày sau buổi học, cô Huyền lại dành thêm thời gian để giảng lại cho em những bài cũ mà em nghỉ tuần trước đó. Cô ân cần , nhiệt tình giảng dạy để em không bị mất kiến thức. Cuối năm đó em đạt danh hiệu học sinh giỏi toàn diện và danh hiệu học sinh nghèo vượt khó. Em rất cảm động và hạnh phúc về những gì cô Huyền đã dành cho em.
Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có lẽ sẽ mãi mãi in đậm trong trái tim em với một lòng biết ơn sâu sắc. Em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa học tập tốt để trở thành một người giáo viên giỏi giang và tận tụy với nghề như cô.
Câu 1 : Thể thơ của đoạn trích trên là: thể thơ lục bát
Câu 2 : những tiếng hiệp vần với nhau trong hai dòng thơ sau: MÂY VÀ VÀNG
Câu 3 : Nghĩa của từ "thơ thẩn" là : chỉ trạng thái thảnh thơi, ung dung, không vướng bận; hoặc đi lại chậm rãi, suy tư vẩn vơ
Câu 4 : Hai dòng thơ sau sử dụng biện pháp tu từ là : Nhân hóa ( dòng sông mặc áo )
-tác dụng : Gợi ra sự mềm mại duyên dáng của dòng sông. Màu sắc đẹp : Màu nắng đào của nắng mới lên , màu xanh của bầu trời buổi trưa cao rộng.
Câu 5 : Nội dung chính của đoạn trích "Dòng sông mặc áo" là miêu tả vẻ đẹp kỳ diệu và sự biến đổi màu sắc của dòng sông theo từng thời khắc trong ngày
Câu 6 : Từ vẻ đẹp của dòng sông, em nhận thức được trách nhiệm phải hành động cụ thể bằng cách thay đổi thói quen hằng ngày như không vứt rác bừa bãi, hạn chế đồ nhựa, tiết kiệm điện nước; tham gia các hoạt động cộng đồng như dọn dẹp bờ sông, trồng cây; và tuyên truyền, nhắc nhở mọi người cùng chung tay bảo vệ thiên nhiên, giữ gìn sự trong lành, vẻ đẹp ấy cho hôm nay và mai sau,.
Câu 1:Thói bắt chước bừa bãi gây tác hại nghiêm trọng vì nó khiến con người trở nên thụ động, thiếu sáng tạo và làm mất đi sự độc đáo của bản thân. Thay vì rèn luyện để phát triển năng lực riêng, chúng ta dễ dàng sao chép và lặp lại những điều đó, dẫn đến sự trì trệ trong suy nghĩ và hành động. Thói quen này còn làm chúng ta dễ dàng bị ảnh hưởng bởi những thói xấu của người khác, dễ sa ngã vào những hành vi tiêu cực và trở thành gánh nặng cho xã hội. Quan trọng hơn, nó đánh cắp đi ước mơ và hoài bão của mỗi người, khiến chúng ta sống một cuộc đời thiếu ý nghĩa và không có giá trị.
Câu 2:
Kì nghỉ hè năm nay, em được bố mẹ cho về quê thăm ông bà ngoại. Và em đã có một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ.
Mỗi buổi sáng thức dậy, em cùng với ông nội đi dạo trên cánh đồng lúa mênh mông, cảm nhận hương thơm của bông lúa mới. Tôi cũng được thưởng thức bữa cơm ngon lành mà bà ngoại nấu, dù giản dị nhưng chan chứa tình yêu thương của bà. Hay được dạo chơi cùng đám bạn trong xóm đi thả diều, bắt cá ngoài đồng. Những trải nghiệm mới mẻ mà tôi chưa từng làm trong đời.
Nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất của tôi không chỉ có vậy. Tôi còn nhớ, buổi chiều hôm đó, chúng tôi rủ nhau ra bờ sông chơi. Tôi cùng anh Tùng - anh trai của tôi thì ngồi câu cá. Mấy bạn khác lại rủ nhau xuống sông thi đấu bơi lội với nhau. Cuộc thi đấu dường như diễn ra rất sôi nổi. Tôi ngồi câu cá nhưng vẫn nghĩ về trận đấu cách đó không xa. Cuối cùng, tôi quyết định chạy lại tham gia cùng nhóm bạn. Cả nhóm hào hứng đồng ý ngay.
Sơn - trọng tài của cuộc thi hô to để bắt đầu hiệp đấu. Tôi và Hoàng sẽ thi đấu với nhau. Trong tư thế chuẩn bị, chúng đã nhanh chóng vào cuộc đua. Hoàng đưa mắt nhìn tôi đầy thách thức. Trước đó, cậu đã thắng được phần lớn những người tham gia thi đấu. Nên cậu tự tin có thể đánh bại tôi. Còn tôi thì tự tin mình có thể giành chiến thắng. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Chúng tôi là những đối thủ ngang sức, không ai chịu kém ai vẫn đang bơi song song nhau. Bỗng nhiên Hoàng bơi chậm lại rồi dần tụt lùi phía sau. Có tiếng ai hoảng hốt kêu lên: “Hình như thằng Hoàng bị chuột rút rồi”. Mọi người ở trên bờ lo lắng dõi theo Hoàng. Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều, bợi thật nhanh đến cứu Hoàng.
Cuộc thi đã kết thúc bằng một tiết mục cứu người đầy ngoạn mục. Khi tôi đưa Hoàng lên bờ, mọi người đều vỗ tay khen ngợi. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì đã cứu được Hoàng. Riêng Hoàng, cậu đã nói cảm ơn với tôi. Điều đó khiến tôi cảm thấy vui hơn cả việc giành được chiến thắng.
Một trải nghiệm thật đáng nhớ mà tôi được chứng kiến đã giúp cho tôi nhận ra bài học to lớn về tình bạn. Tôi sẽ còn nhớ mãi trải nghiệm này như một kí ức đẹp trong cuộc đời.
Câu 1: Câu chuyện "Con Vẹt nghèo" được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2:Hai từ láy trong câu chuyện "Con Vẹt Nghèo" là gật gù và xa xôi.
Câu 3:Câu chuyện "Con Vẹt Nghèo" thuộc thể loại truyện đồng thoại vì sử dụng các yếu tố đặc trưng của thể loại này: nhân vật chính là loài vật (vẹt), chúng được nhân hóa, có lời nói, hành động và suy nghĩ như con người.
Câu 4: Theo em thì em đồng ý vì loài chim vẹt đặc điểm của chúng là bắt chước những câu nói khác của người chủ.
Câu 5: Từ câu chuyện "Con Vẹt Nghèo", bài học rút ra cho bản thân là không nên sống dựa dẫm, bắt chước người khác mà cần rèn luyện và phát triển tài năng, giá trị riêng của mình.
Trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi, dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp tôi hiểu được tình yêu thương của người thân dành cho mình.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Điều đó giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học bổ ích cho chính mình. Và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy.
Vào đầu năm học lớp 6, tôi chuyển đến học tại trường Trung học cơ sở Mạo Khê I. Tôi đã làm quen được với nhiều người bạn mới. Chúng tôi thường xuyên bày trò nghịch ngợm. Một lần nọ, tôi và Hùng rủ nhau trốn học đi chơi game. Hôm đó, chúng tôi có tiết học của cô Dương - giáo viên chủ nhiệm. Chúng tôi đã viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh, rồi nhờ các bạn trong lớp để lên bàn cô giáo và trốn đi chơi.
Nhưng không ngờ, cô giáo đã phát hiện ra. Vào giờ sinh hoạt cuối tuần, cô đã gọi chúng tôi lên để trao đổi. Tôi đã nhìn thấy khuôn mặt cô toát lên vẻ buồn bã. Ánh mắt của cô nhìn chúng tôi đầy thất vọng. Cô không hề trách mắng chúng tôi nặng lời mà chỉ khuyên nhủ rất nhẹ nhàng. Những lời nói của cô khiến tôi còn nhớ mãi. Sau khi trở về, tôi bắt đầu cảm thấy ân hận về hành động của mình.
Tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Tôi tự hứa sẽ phải thay đổi, chăm chỉ học tập hơn, không bày trò nghịch ngợm hay trốn học nữa. Tôi và các bạn thống nhất lên gặp và xin lỗi cô dương
Trải nghiệm đáng nhớ đối với tôi nhưng đã đem đến một bài học đáng giá, là hành trang để tôi tự nhắc nhở bản thân cố gắng trong chặng đường tương lai.
Câu 1: Văn bản trên thuộc ngôi thứ nhất
Câu 2: Hạt dẻ được lớn lên trong sự yêu thương của mẹ
Câu 3: Hai từ láy là: cheo leo ; cường tráng
- Tác dụng là: + Cheo leo: cao và không có chỗ bám víu, gây cảm giác nguy hiểm, dễ bị rơi ngã.
+ Cường tráng: khỏe mạnh và dồi dào sức lực
Câu 4:được nhân cách hóa, có suy nghĩ, cảm xúc và tính cách giống con người
Câu 5:Qua câu chuyện hạt dẻ gai, có thể rút ra bài học về sự dũng cảm đối mặt với thử thách để trưởng thành, tầm quan trọng của tình cảm gia đình nhưng không nên để tình cảm đó cản trở sự phát triển và sự cần thiết của việc tự lập và tự bảo vệ bản thân.