Ma Thị Lụa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong nhịp sống hối hả và đầy biến động của xã hội hiện đại, lối sống chủ động chính là chiếc chìa khóa vàng mở ra cánh cửa thành công và hạnh phúc. Chủ động không chỉ là việc tự mình thực hiện các công việc mà không đợi nhắc nhở, mà còn là thái độ dám nghĩ, dám làm và tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình. Tầm quan trọng của lối sống này thể hiện rõ nét qua việc nó giúp chúng ta nắm bắt cơ hội. Thay vì ngồi chờ vận may, người chủ động luôn tìm tòi, học hỏi và chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận những thách thức. Khi đối mặt với khó khăn, thay vì than vãn hay đổ lỗi, họ chủ động tìm giải pháp, từ đó rèn luyện được bản lĩnh và sự tự tin. Hơn nữa, sống chủ động giúp mỗi cá nhân phát huy tối đa năng lực sáng tạo, không bị đào thải bởi quy luật vận động liên tục của thời đại. Nếu thiếu đi sự chủ động, con người dễ rơi vào trạng thái thụ động, phụ thuộc và đánh mất quyền tự quyết. Tóm lại, để làm chủ tương lai, mỗi chúng ta cần rèn luyện tính chủ động ngay từ những việc nhỏ nhất trong học tập và cuộc sống. Sống chủ động chính là cách tốt nhất để chúng ta khẳng định giá trị bản thân và đóng góp tích cực cho cộng đồng.
Câu 2:
Nguyễn Trãi không chỉ là một anh hùng dân tộc, một nhà chính trị lỗi lạc mà còn là một hồn thơ tinh tế, luôn dành tình yêu tha thiết cho thiên nhiên và cuộc đời. Bài thơ số 43 trong chùm thơ ''Bảo kính cảnh giới''(Gương báu răn mình) là một minh chứng tiêu biểu cho vẻ đẹp tâm hồn ấy – một tâm hồn yêu đời, yêu dân sâu sắc ngay cả khi đang sống ẩn dật tại Côn Sơn.Câu 1:
-Thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật
Câu 2:
-Công cụ lao động giản dị: Mai,cuốc,cần câu
-Thức ăn dân dã, mùa nào thức nấy: Măng trúc, giá
-Sinh hoạt gắn liền với thiên nhiên: Tắm hòi sen ,tắm ao
Câu 3:
-Biện pháp tu từ kiệt kê:mai ,cuốc,cần câu kết hợp với điệp từ một
-Tác dụng:
+Nhấn mạnh sự sẵn sàng, chu đáo trong tư thế của một người nông dân thực thụ.
+Tạo nhịp điệu thong dong, thể hiện phong thái ung dung, tự tại và niềm vui thú với lao động chân tay của một nhà nho lánh đời thoát tục.
Câu 4:
-Tác giả sử dụng cách nói ngược( nghịch lý): Tự nhận mình là "dại" khi tìm nơi "vắng vẻ" (nơi tĩnh lặng, thiên nhiên), và gọi người khác là "khôn" khi đến "chốn lao xao" (nơi cửa quyền, tranh giành danh lợi).
-Thực chất, cái "dại" này là sự tỉnh táo, uyên thâm của một bậc trí giả. Ông chọn "dại" để giữ cốt cách thanh cao, còn cái "khôn" của người đời thực chất là sự u mê trong vòng danh lợi.
Câu 5:
Qua văn bản, ta thấy hiện lên một Nguyễn Bỉnh Khiêm với vẻ đẹp nhân cách cao khiết. Ông là một bậc đại trí đã vượt ra ngoài sự cám dỗ của danh lợi, coi phú quý chỉ như một "giấc chiêm bao". Nhân cách ấy thể hiện ở lối sống hòa hợp tuyệt đối với thiên nhiên, tìm thấy niềm vui trong sự đạm bạc mà thanh cao. Sự lựa chọn "dại" mà thực chất là "khôn" cho thấy một bản lĩnh kiên cường, không màng tiền tài để bảo vệ sự tự do trong tâm hồn. Đó chính là cốt cách của một người thầy, một danh sĩ lỗi lạc luôn giữ mình trong sạch giữa cuộc đời đầy biến động.
192