Lưu Thị Thanh Huyền
Giới thiệu về bản thân
*Câu 1: Tầm quan trọng của lối sống chủ động*
Lối sống chủ động là khả năng tự điều khiển cuộc sống của mình, không phụ thuộc vào người khác hay tình huống. Trong cuộc sống ngày nay, lối sống chủ động đóng vai trò quan trọng vì nó giúp chúng ta tự tin, tự lập và đạt được mục tiêu. Khi sống chủ động, chúng ta có thể quản lý thời gian, ưu tiên công việc và giải quyết vấn đề hiệu quả hơn. Ngoài ra, lối sống chủ động còn giúp chúng ta phát triển kỹ năng, tăng cường sự tự tin và xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với người khác.
Câu 2
Bài làm
Dưới ngòi bút của Nguyễn Trãi, bài thơ “Cảnh ngày hè” (Bảo kính cảnh giới – bài 43) hiện lên như một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, đồng thời là sự bộc lộ sâu sắc tâm hồn và tư tưởng nhân văn cao đẹp của một bậc đại nhân, đại trí trong văn học trung đại Việt Nam. Qua tám câu thơ ngắn gọn, tác giả không chỉ vẽ nên cảnh sắc ngày hè tràn đầy sức sống mà còn gửi gắm tấm lòng yêu nước, thương dân tha thiết.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh con người trong trạng thái thư thái, ung dung:
“Rồi hóng mát thuở ngày trường.”
Từ “rồi” mang sắc thái dân dã, tự nhiên, gợi cảm giác nhàn tản, thảnh thơi của Nguyễn Trãi khi đã rời xa vòng danh lợi. “Ngày trường” vừa gợi cái dài rộng của thời gian mùa hạ, vừa cho thấy nhịp sống chậm rãi, yên bình. Con người xuất hiện trong tư thế hòa mình với thiên nhiên, làm nền để cảnh sắc ngày hè dần mở ra.
Thiên nhiên trong bài thơ được khắc họa bằng những gam màu tươi sáng, giàu sức gợi. Màu xanh của tán hoè “đùn đùn” lan tỏa, che rợp không gian, gợi cảm giác sum suê, đầy đặn. Màu đỏ của hoa lựu “phun thức đỏ” nổi bật, mạnh mẽ như sức sống đang bừng nở. Màu hồng của sen trong ao đã “tịn mùi hương”, gợi sự thanh khiết, tinh tế. Các động từ “đùn đùn”, “phun” không chỉ miêu tả hình dáng mà còn làm cho cảnh vật trở nên sống động, căng tràn nhựa sống, thể hiện cảm quan thẩm mỹ tinh tế của nhà thơ.
Không chỉ có màu sắc, bức tranh ngày hè còn đầy ắp âm thanh của đời sống con người:
“Lao xao chợ cá làng ngư phủ;
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.”
Âm thanh “lao xao” của chợ cá gợi nên nhịp sống sinh hoạt quen thuộc, bình dị của người dân lao động. Tiếng ve “dắng dỏi” vang lên trong buổi chiều tà càng làm nổi bật không khí mùa hè, đồng thời tạo nên sự hài hòa giữa thiên nhiên và con người. Cảnh vật không hề tĩnh lặng mà rộn ràng, ấm áp, phản ánh một cuộc sống yên vui, no đủ – điều mà Nguyễn Trãi luôn hướng tới.
Hai câu thơ cuối là điểm kết tinh tư tưởng của toàn bài:
“Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương.”
Điển tích “Ngu cầm” gắn với vua Nghiêu – biểu tượng của thời đại thái bình – cho thấy khát vọng cháy bỏng của tác giả về một xã hội lý tưởng, nơi nhân dân được ấm no, hạnh phúc. Dù đang sống cuộc đời ẩn dật, Nguyễn Trãi vẫn không nguôi nỗi lo cho dân, cho nước. Ước mong “dân giàu đủ khắp đòi phương” chính là biểu hiện rõ nét của tư tưởng nhân nghĩa, lấy dân làm gốc – cốt lõi trong sự nghiệp chính trị và văn chương của ông.
Như vậy, “Cảnh ngày hè” không chỉ là bài thơ tả cảnh thiên nhiên mùa hạ giàu sức sống mà còn là bản hòa ca giữa cảnh và tình, giữa thiên nhiên và con người. Qua đó, Nguyễn Trãi hiện lên là một tâm hồn lớn: yêu thiên nhiên, gắn bó với cuộc sống bình dị của nhân dân và luôn đau đáu khát vọng vì một đất nước thái bình, thịnh trị. Đây chính là giá trị bền vững làm nên sức sống lâu dài cho tác phẩm trong lòng người đọc.
*Câu 1: Tầm quan trọng của lối sống chủ động*
Lối sống chủ động là khả năng tự điều khiển cuộc sống của mình, không phụ thuộc vào người khác hay tình huống. Trong cuộc sống ngày nay, lối sống chủ động đóng vai trò quan trọng vì nó giúp chúng ta tự tin, tự lập và đạt được mục tiêu. Khi sống chủ động, chúng ta có thể quản lý thời gian, ưu tiên công việc và giải quyết vấn đề hiệu quả hơn. Ngoài ra, lối sống chủ động còn giúp chúng ta phát triển kỹ năng, tăng cường sự tự tin và xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với người khác.
Câu 2
Bài làm
Dưới ngòi bút của Nguyễn Trãi, bài thơ “Cảnh ngày hè” (Bảo kính cảnh giới – bài 43) hiện lên như một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, đồng thời là sự bộc lộ sâu sắc tâm hồn và tư tưởng nhân văn cao đẹp của một bậc đại nhân, đại trí trong văn học trung đại Việt Nam. Qua tám câu thơ ngắn gọn, tác giả không chỉ vẽ nên cảnh sắc ngày hè tràn đầy sức sống mà còn gửi gắm tấm lòng yêu nước, thương dân tha thiết.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh con người trong trạng thái thư thái, ung dung:
“Rồi hóng mát thuở ngày trường.”
Từ “rồi” mang sắc thái dân dã, tự nhiên, gợi cảm giác nhàn tản, thảnh thơi của Nguyễn Trãi khi đã rời xa vòng danh lợi. “Ngày trường” vừa gợi cái dài rộng của thời gian mùa hạ, vừa cho thấy nhịp sống chậm rãi, yên bình. Con người xuất hiện trong tư thế hòa mình với thiên nhiên, làm nền để cảnh sắc ngày hè dần mở ra.
Thiên nhiên trong bài thơ được khắc họa bằng những gam màu tươi sáng, giàu sức gợi. Màu xanh của tán hoè “đùn đùn” lan tỏa, che rợp không gian, gợi cảm giác sum suê, đầy đặn. Màu đỏ của hoa lựu “phun thức đỏ” nổi bật, mạnh mẽ như sức sống đang bừng nở. Màu hồng của sen trong ao đã “tịn mùi hương”, gợi sự thanh khiết, tinh tế. Các động từ “đùn đùn”, “phun” không chỉ miêu tả hình dáng mà còn làm cho cảnh vật trở nên sống động, căng tràn nhựa sống, thể hiện cảm quan thẩm mỹ tinh tế của nhà thơ.
Không chỉ có màu sắc, bức tranh ngày hè còn đầy ắp âm thanh của đời sống con người:
“Lao xao chợ cá làng ngư phủ;
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.”
Âm thanh “lao xao” của chợ cá gợi nên nhịp sống sinh hoạt quen thuộc, bình dị của người dân lao động. Tiếng ve “dắng dỏi” vang lên trong buổi chiều tà càng làm nổi bật không khí mùa hè, đồng thời tạo nên sự hài hòa giữa thiên nhiên và con người. Cảnh vật không hề tĩnh lặng mà rộn ràng, ấm áp, phản ánh một cuộc sống yên vui, no đủ – điều mà Nguyễn Trãi luôn hướng tới.
Hai câu thơ cuối là điểm kết tinh tư tưởng của toàn bài:
“Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương.”
Điển tích “Ngu cầm” gắn với vua Nghiêu – biểu tượng của thời đại thái bình – cho thấy khát vọng cháy bỏng của tác giả về một xã hội lý tưởng, nơi nhân dân được ấm no, hạnh phúc. Dù đang sống cuộc đời ẩn dật, Nguyễn Trãi vẫn không nguôi nỗi lo cho dân, cho nước. Ước mong “dân giàu đủ khắp đòi phương” chính là biểu hiện rõ nét của tư tưởng nhân nghĩa, lấy dân làm gốc – cốt lõi trong sự nghiệp chính trị và văn chương của ông.
Như vậy, “Cảnh ngày hè” không chỉ là bài thơ tả cảnh thiên nhiên mùa hạ giàu sức sống mà còn là bản hòa ca giữa cảnh và tình, giữa thiên nhiên và con người. Qua đó, Nguyễn Trãi hiện lên là một tâm hồn lớn: yêu thiên nhiên, gắn bó với cuộc sống bình dị của nhân dân và luôn đau đáu khát vọng vì một đất nước thái bình, thịnh trị. Đây chính là giá trị bền vững làm nên sức sống lâu dài cho tác phẩm trong lòng người đọc.