Đỗ Thu Phương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và trân trọng. Qua những vần thơ mộc mạc, tác giả đã vẽ nên bức tranh ngày mùa rộn ràng, chân thực của làng quê Việt Nam. Em ấn tượng nhất với hình ảnh người nông dân hiện lên vừa lam lũ, vất vả lại vừa kiên cường, bền bỉ. Họ dốc sức lao động từ tinh mơ đến tối mịt, đôi tay, đôi vai gánh chịu cả nắng mưa, bão giông để làm ra hạt lúa nuôi sống con người. Không chỉ miêu tả công việc nặng nhọc, bài thơ còn cho thấy niềm vui giản dị khi mùa màng bội thu, thóc đầy bồ, lòng người yên ấm. Đọc bài thơ, em càng thêm yêu quê hương, trân trọng lao động và thầm biết ơn những con người đã âm thầm hi sinh để mang lại cuộc sống no đủ cho mọi người.
Câu 2:
Mỗi khi thu về, quê em lại khoác lên mình một vẻ đẹp rất riêng, dịu dàng và ấm áp. Đặc biệt, vào đêm rằm tháng Tám, cả xóm quê em rộn ràng trong không khí Tết Trung thu – một ngày hội tràn đầy ánh trăng, tiếng cười và những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo.
Từ chiều, không khí Trung thu đã hiện rõ khắp nơi. Trước mỗi ngôi nhà, sân được quét dọn sạch sẽ, vài chiếc đèn lồng đủ màu được treo lên đung đưa trong gió. Ngoài đường, lũ trẻ chúng em tụ tập đông đủ, tay cầm đèn ông sao, đèn cá chép, vừa đi vừa cười nói rộn ràng. Tiếng gọi nhau í ới khiến xóm nhỏ vốn yên bình nay trở nên vui như có hội.
Khi mặt trời khuất dần sau lũy tre, trăng bắt đầu lên cao. Vầng trăng tròn vành vạnh, sáng trong như một chiếc mâm bạc treo giữa bầu trời. Ánh trăng hòa cùng ánh đèn lồng lung linh làm cho cảnh vật trở nên huyền ảo và thơ mộng. Sân đình lúc này đông kín người. Người lớn bày mâm cỗ Trung thu với bánh nướng, bánh dẻo, bưởi, chuối, hồng đỏ được sắp xếp khéo léo và đẹp mắt.
Bỗng tiếng trống múa lân vang lên rộn rã. Con lân sặc sỡ uốn lượn theo nhịp trống, khi thì cúi đầu chào, khi lại nhảy vọt lên cao khiến ai cũng thích thú. Lũ trẻ chúng em chạy theo sau lân, vừa đi vừa reo hò, tiếng cười vang khắp cả xóm quê. Người lớn đứng xung quanh, gương mặt ai cũng ánh lên niềm vui và sự trìu mến.
Cuối cùng là lúc phá cỗ. Dưới ánh trăng rằm, miếng bánh nướng bỗng trở nên thơm ngon hơn, câu chuyện cũng vì thế mà rộn ràng hơn. Em cảm nhận được sự ấm áp của tình làng nghĩa xóm và niềm hạnh phúc giản dị lan tỏa khắp nơi.
Tết Trung thu ở quê em không rực rỡ, náo nhiệt như phố thị, nhưng lại mang vẻ đẹp bình yên và thân thương. Đó là một phần kí ức tuổi thơ trong sáng mà em sẽ luôn nâng niu và nhớ mãi.
Khi cuộc múa lân kết thúc, mọi người quây quần phá cỗ. Miếng bánh nướng ngọt ngào, múi bưởi mát lành dường như ngon hơn dưới ánh trăng rằm. Trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ sự ấm áp, gắn bó của tình làng nghĩa xóm.
Tết Trung thu ở quê em không ồn ào, rực rỡ như nơi phố thị, nhưng lại mang một vẻ đẹp bình dị và thân thương. Đó là ngày hội của trăng, của tình người và của những kỉ niệm tuổi thơ trong sáng mà em sẽ luôn trân trọng và ghi nhớ mãi.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là biểu cảm, kết hợp với miêu tả
Câu 2.
Ba hoạt động lao động của người nông dân trong ngày mùa được nhắc đến trong văn bản là:
- Gặt lúa bằng liềm ngoài đồng.
- Sàng rơm, sảy thóc sau khi thu hoạch.
- Gánh lúa, trục lăn, nện cối để làm ra thóc.
Câu 3.
Hai dòng thơ gợi lên hình ảnh người nông dân lam lũ, vất vả nhưng giàu sức chịu đựng. Họ không chỉ lao động bằng đôi tay mà còn dồn cả sức lực, vai gánh và ý chí để chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt, bão giông. Qua đó, ta cảm nhận được sự bền bỉ, kiên cường và thầm lặng hi sinh của người nông dân.
Câu 4.
Trong dòng thơ trên tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ điệp từ “thêm”. Biện pháp này có tác dụng nhấn mạnh niềm vui, sự đủ đầy mà mùa màng mang lại. Hạt lúa không chỉ là thành quả lao động mà còn đem đến cuộc sống ấm no, giấc ngủ yên lành cho người nông dân.
Câu 5.
Từ tinh thần “Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về”, em rút ra bài học rằng muốn đạt được kết quả tốt đẹp thì phải biết kiên trì và chịu khó. Trong học tập cũng vậy, dù gặp khó khăn hay mệt mỏi, em cần cố gắng không bỏ cuộc. Chỉ khi nỗ lực hết mình, thành quả đạt được mới thật sự có ý nghĩa. Bài thơ giúp em thêm trân trọng giá trị của lao động và những gì mình đang có.
Không phải lúc nào những kỉ niệm đáng nhớ cũng gắn với niềm vui hay tiếng cười. Có những trải nghiệm chỉ thật sự in sâu trong tâm trí khi ta dám đối diện với lỗi lầm của mình. Với em, một buổi chiều tưởng chừng rất bình thường ở xóm nhỏ nơi em sống lại trở thành bài học mà em không bao giờ quên.
Chiều hôm ấy, sau giờ học, em cùng Ngọc, Khang và anh Lâm rủ nhau ra xóm chơi. Không khí yên bình, gió thổi nhẹ qua những hàng cây, tiếng nói cười của bọn trẻ vang lên khắp xóm. Chúng em vừa đi vừa trò chuyện, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên lớp. Lúc đó, chẳng ai nghĩ rằng một trò đùa ngốc nghếch lại có thể làm mọi việc thay đổi nhanh đến vậy.
Đang vui, Khang bỗng nảy ra một ý tưởng tinh nghịch và rủ cả nhóm làm theo. Em và Ngọc ban đầu còn do dự, anh Lâm chỉ đứng nhìn cười. Thế nhưng, vì tò mò và ham vui, chúng em cũng không ngăn cản. Khang là người hào hứng nhất, em ấy chạy đến gõ cửa nhà bác hàng xóm liên tiếp mấy lần. Cả nhóm nấp phía sau, vừa hồi hộp vừa cười khẽ, nghĩ rằng đó chỉ là một trò trêu đùa vô hại.
Bất ngờ, cánh cửa bật mở. Bác hàng xóm bước ra với vẻ mặt nghiêm nghị. Giọng bác lớn và dứt khoát khiến chúng em đứng sững lại. Khang, vì là người gõ cửa nhiều nhất, nên bị bác nhắc nhở gay gắt. Bác đuổi chúng em đi, không quên nhắc rằng hành động đó làm phiền người khác. Lúc ấy, em cảm thấy vừa sợ vừa xấu hổ, còn Ngọc thì nắm chặt tay em. Anh Lâm lặng lẽ dẫn cả nhóm rời đi trong im lặng.
Tối hôm đó, em suy nghĩ rất nhiều và cảm thấy ân hận. Sáng hôm sau, cả nhóm thống nhất sẽ tự nguyện sang nhà bác xin lỗi. Dù vẫn còn lo lắng, Khang đã mạnh dạn đứng ra nhận lỗi, em và Ngọc lễ phép xin lỗi theo, còn anh Lâm thay mặt cả nhóm nói lời hứa sẽ không tái phạm. Nghe xong, bác dịu giọng, mỉm cười và khuyên chúng em nên biết suy nghĩ trước khi hành động.Trải nghiệm ấy đã dạy em hiểu rằng, khi mắc lỗi, điều quan trọng không phải là trốn tránh mà là dám nhận sai và sửa sai.
Sau sự việc ấy, em vẫn còn cảm thấy ân hận mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm đó. Việc tự nguyện xin lỗi bác hàng xóm khiến em nhẹ lòng hơn và hiểu rằng lời xin lỗi chân thành có thể xoa dịu mọi hiểu lầm. Từ trải nghiệm này, em rút ra bài học rằng không nên ham vui mà làm phiền người khác, và khi mắc lỗi thì phải dũng cảm nhận sai. Đây sẽ là kỉ niệm giúp em sống chín chắn và biết suy nghĩ hơn trong những việc mình làm.
Câu 1.
Đoạn trích được viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2.
Những tiếng hiệp vần với nhau là: “mây” – “hây”.
Câu 3:
Từ “thơ thẩn” trong đoạn trích có nghĩa là trạng thái chậm rãi, nhẹ nhàng, lững lờ, không vội vã.
Câu 4.
Hai dòng thơ sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa "dòng sông" được miêu tả như con người biết “làm điệu”,"nắng" được miêu tả như con người biết “mặc áo”.
Biện pháp này giúp hình ảnh dòng sông trở nên sinh động, duyên dáng và giàu sức gợi, làm nổi bật vẻ đẹp mềm mại, thơ mộng của thiên nhiên.
Câu 5.
Nội dung chính của đoạn trích là miêu tả vẻ đẹp của dòng sông qua các thời điểm trong ngày, từ đó thể hiện tình yêu thiên nhiên và cảm xúc trân trọng vẻ đẹp quê hương.
Câu 6.
Từ vẻ đẹp của dòng sông, em nhận ra cần có ý thức bảo vệ môi trường thiên nhiên. Em sẽ không xả rác bừa bãi, giữ gìn nguồn nước sạch và tuyên truyền mọi người cùng chung tay bảo vệ môi trường sống xung quanh mình.