Phạm Phương Ly
Giới thiệu về bản thân
Trong một thế giới thay đổi từng giờ, tính sáng tạo chính là "hệ điều hành" mới giúp thế hệ trẻ thích nghi và dẫn đầu. Không chỉ dừng lại ở việc tạo ra cái mới, sáng tạo đối với người trẻ hiện nay còn là cách để khẳng định dấu ấn riêng giữa một xã hội đầy rẫy những bản sao. Khi đối mặt với những thách thức toàn cầu như biến đổi khí hậu hay khủng hoảng kinh tế, tư duy sáng tạo giúp các bạn trẻ không rơi vào trạng thái thụ động mà chủ động tìm kiếm những hướng đi phù hợp, những cách tiếp cận linh hoạt để giải quyết vấn đề. Sáng tạo giúp biến những kiến thức khô khan trên sách vở thành những sản phẩm thực tế, có sức sống và có khả năng kết nối bản thân với cộng đồng .Đặc biệt, trong kỷ nguyên của nền kinh tế tri thức, sự sáng tạo là yếu tố tiên quyết tạo nên năng lực cạnh tranh cốt lõi. Nó biến một cá nhân bình thường trở thành một người truyền cảm hứng, biến một ý tưởng sơ khai trở thành một giải pháp thay đổi cuộc sống. Tóm lại, nếu coi tuổi trẻ là một hành trình khám phá, thì sáng tạo chính là chiếc la bàn quan trọng nhất để mỗi người trẻ tự tin bước ra khỏi vùng an toàn và kiến tạo nên tương lai của chính mình.
câu 2 Văn chương của Nguyễn Ngọc Tư từ lâu đã trở thành một "đặc sản" tinh thần, nơi mà mảnh đất và con người vùng sông nước Cửu Long hiện lên chân thực đến nao lòng. Qua truyện ngắn Biển người mênh mông, bằng việc khắc họa số phận của Phi và ông Sáu Đèo, nữ sĩ đất Mũi đã vẽ nên một bức chân dung sống động về con người Nam Bộ: dẫu cuộc đời đầy rẫy những thương đau, trắc trở, họ vẫn giữ vẹn nguyên tấm lòng đôn hậu, bao dung và sự trọng tình trọng nghĩa. Trước hết, nhân vật Phi đại diện cho một thế hệ người trẻ Nam Bộ trưởng thành từ những vết thương lòng nhưng vẫn giữ được bản tính thiện lương. Cuộc đời Phi là một chuỗi những đứt gãy: không có cha từ nhỏ, mẹ đi bước nữa, rồi lớn lên trong sự ghẻ lạnh của người cha dượng. Sự cô đơn bám riết lấy Phi từ lúc nhỏ cho đến khi trưởng thành, khiến anh trở nên "lôi thôi", sống bất cần với vẻ ngoài "xấp xãi". Thế nhưng, ẩn sau cái vẻ gai góc ấy lại là một tâm hồn vô cùng hiền lành và hiếu thảo. Phi biết nghe lời bà ngoại, biết thấu hiểu cho nỗi khổ của mẹ và đặc biệt là sự nhẫn nại trước cái nhìn "lạnh lẽo" của cha dượng. Sự tử tế của Phi hiện rõ nhất qua mối quan hệ với ông Sáu Đèo – một người hàng xóm xa lạ. Anh không ngần ngại lắng nghe, chia sẻ và nhận lời chăm sóc con bìm bịp cho ông già xa lạ ấy. Đó chính là nét tính cách điển hình của người miền Tây: không câu nệ, sẵn sàng mở lòng và cưu mang nhau giữa cuộc đời "biển người" mênh mông. Nếu Phi là hình ảnh của sự chịu đựng lặng lẽ thì ông Sáu Đèo lại là hiện thân của sự bộc trực, trọng tình và một lòng chung thủy đến tận cùng. Cuộc đời ông Sáu là một chuyến đi dài đằng đẵng suốt bốn mươi năm chỉ để tìm vợ và nói một câu xin lỗi. Chi tiết "dời nhà ba mươi ba bận, lội gần rã cặp giò" chỉ để tìm lại người cũ cho thấy cái nghĩa, cái tình của người đàn ông Nam Bộ sâu nặng đến nhường nào. Ở ông Sáu, ta thấy một sự bộc trực đáng yêu: vui thì nhậu, buồn thì mếu máo, có gì nói nấy. Cách ông gọi Phi là "chú em" và gửi gắm "con quỷ sứ" (con bìm bịp) trước khi đi tiếp cuộc hành trình vạn dặm cho thấy một niềm tin chân thành vào lòng tốt của con người. Người Nam Bộ là thế, họ có thể nghèo về vật chất nhưng lại giàu có vô biên về tình cảm, sống với nhau bằng cái "nghĩa" cao hơn tất cả mọi danh lợi. Thông qua hai nhân vật, Nguyễn Ngọc Tư còn khéo léo cài cắm những nét văn hóa đặc trưng của vùng đất này. Đó là ngôn ngữ rặt chất Nam Bộ qua các từ "qua", "cổ", "biểu", "rầy"... và lối sống gắn liền với sông nước, ghe xuồng. Con người ở đây giống như những nhánh lục bình, trôi dạt khắp nơi theo dòng đời nhưng đi đến đâu cũng bén rễ bằng sự chân tình. Họ sống phóng khoáng, không cầu kỳ, xem trọng lời hứa và sự tin cậy lẫn nhau. Dù Phi hay ông Sáu Đèo đều mang trong mình những nỗi buồn riêng, nhưng họ không oán trách số phận mà chọn cách đối đãi với nhau bằng sự ấm áp. Qua đó, ta thấy được rằng nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, Biển người mênh mông không chỉ là câu chuyện về những thân phận lạc lõng mà còn là bài ca về vẻ đẹp tâm hồn của người dân Nam Bộ. Đó là vẻ đẹp của sự bao dung, thủy chung và lòng nhân hậu bền bỉ. Đọc truyện, ta thấy thêm yêu và trân trọng những con người chân chất ấy – những người dù bị cuộc đời xô dạt đi đâu vẫn giữ được "phù sa" của lòng tốt trong trái tim mình.Câu 1: kiểu văn bản của ngữ liệu trên là: văn bản thông tin
Câu 2: Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi là:
+ Phương tiên : Người mua người bán đều dùng xuồng,ghè (xuồng ba lá, xuồng năm lá, ghe tam bản,...)
+Cây bẹo : là một cây sào tre dài đc người bán treo hàng hóa lên (như trái cây , rau củ,...)
+Âm thanh : sử dụng kèn (kèn bấm tay bằng nhựa,kèn đạp bằng chân,..)hoặc có thể là dùng những lời rao ngọt ngào từ người bán
Câu 3: tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản trên.
-tác dụng : giúp tăng tính thiết thực, chính xác và đáng tin cậy cho thông tin
+ giúp người đọc dễ hình dung và tra cứu địa chỉ địa điểm nến bn thân có ý định tham quan khám phá và trải nghiệm.
Câu 4: tác dụng của phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản trên.
-giúp câu văn trở nên sinh động ,hấp dẫn , trực quan hơn, tăng sức thuyết phục cho người viết.
-giúp người đọc hình dung ra đc khung cảnh nhộn nhịp và thấy đc nét đặc trưng dộc đáo của chợ nổi
Câu 5: suy nghĩ của em về vai trò của chợ nổi đối với đời sống của người dân miền Tây là nơi giao thương , tiêu thụ nông sản chủ yếu , giúp người dân phát triển kinh tế và ôn định cuộc sống . chợ nổi là một bản sắc riêng biệt của người dân miền tây, thể hiện đc sự thích nghi tuyệt vời của ng dân nơi đây và cũng là địa điểm du lịch thu hút nhiền khách du lịch muốn đc trải nghiêm . chợ nổi là một điểm đến hấp dẫn, góp phần quảng bá hình ảnh đẹp đẽ về con người Việt Nam thân thiện , cần cù đến vs bn bè quốc tế
câu 1: Trong đoạn trích "Người trong bao", văn hào Séc-khốp đã xây dựng thành công nhân vật một biểu tượng điển hình cho lối sống hèn nhát và giáo điều. Trước hết, nhân vật hiện lên với vẻ ngoài kì dị lúc nào cũng đi giày cao su, cầm ô và mặc áo bành tô ấm cốt bông bất kể thời tiết đẹp hay không. Những đồ dùng cá nhân từ chiếc đồng hồ đến con dao nhỏ đều được đặt trong "bao", thậm chí cả gương mặt cũng giấu sau cổ áo dựng đứng. Sự "trong bao" này không chỉ dừng lại ở trang phục mà còn ở bên trong nội tâm của nhân . Bê-li-cốp sợ hãi thực tại, luôn sùng bái quá khứ và tìm sự an toàn trong những thông tư, chỉ thị cấm đoán. Ngay cả ngôn ngữ Hy Lạp mà hắn dạy cũng chỉ là một thứ "giày cao su" để trốn tránh cuộc đời thực. Lối sống ấy khiến hắn trở nên cô độc, dị hợm, mất hết sức sống tự nhiên. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ phê phán lối sống bạc nhược của một bộ phận trí thức Nga thời bấy giờ mà còn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự nguy hiểm của những "cái bao" tinh thần đang bóp nghẹt tự do và sự phát triển của con người.
Câu 2:Trong cuộc đời của mỗi người, nếu chúng ta chọn cái bao làm nơi ẩn náu vĩnh viễn thì chúng ta lại đang đứng trước một lựa chọn mang tính sống còn . "Vùng an toàn" không chỉ là một ranh giới địa lý, mà là một trạng thái tâm lý nơi ta cảm thấy dễ chịu, kiểm soát được mọi thứ và không phải đối mặt với rủi ro. Tuy nhiên, nếu mãi đắm chìm trong sự bình yên ấy, con người sẽ dần trở nên mòn cũ và lạc hậu.
Ý nghĩa lớn nhất của việc bước ra khỏi vùng an toàn chính là sự khám phá bản thân Khi dám đối mặt với những điều chưa biết, ta mới nhận ra những khả năng tiềm ẩn mà trước đó chính mình cũng không hề hay biết. Giống như một cái kén phải vỡ ra mới có thể trở thành bướm, con người cần những áp lực và thử thách từ môi trường mới để tôi luyện bản lĩnh. Việc vượt qua nỗi sợ hãi không chỉ đem lại kiến thức mà còn xây dựng mốt sự tự tin vững chắc giúp ta trưởng thành hơn sau mỗi lần vấp ngã. Bên cạnh đó, rời khỏi vùng an toàn là cách duy nhất để chúng ta thích nghi vs sự thay đổi không ngừng của thế giới. Trong kỷ nguyên công nghệ và trí tuệ nhân tạo, sự trì trệ chính là "chiếc bao" dẫn đến sự đào thải. Những người dám thay đổi, dám thử nghiệm cái mới chính là những người nắm giữ chìa khóa của sự sáng tạo và thành công. Họ không nhìn khó khăn như một rào cản, mà coi đó là những cơ hội để bứt phá để bước ra khỏi chiếc bao nơi ngăn cách chúng ta khỏi thế giới bên ngoài Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không đồng nghĩa với việc mạo hiểm mù quáng hay bất chấp mọi rủi ro. Đó phải là một quá trình thay đổi dựa trên sự chuẩn bị và ý chí cầu tiến. Chúng ta không nhất thiết phải làm những điều phi thường ngay lập tức; đôi khi, chỉ cần thay đổi một thói quen nhỏ, học một kỹ năng mới hay mở lòng với một quan điểm khác biệt, đó đã là một bước tiến dài khỏi "vỏ ốc" cá nhân. Tóm lại, vùng an toàn là một nơi cư trú tốt nhưng nó lại là nơi không có gì sinh sôi nảy nở. Đừng để cuộc đời mình giống như Bê-li-cốp, chết dần trong những định kiến và nỗi sợ hãi mơ hồ. Hãy dũng cảm bước ra ngoài, đối mặt với gió bão để thấy rằng thế giới này vô cùng rộng lớn và bản thân chúng ta mạnh mẽ hơn những gì mình vẫn tưởng.
Câu 1: phương thức biểu đạt chính đc sử dụng trong bài là Tự sự
Câu 2: nhân vật chính là Be-li-cốp
Câu 3 : Ngôi kể thứ nhất . Tác dụng : tăng tính chân thực , khách quan cho câu chuyện
Câu 4 : Nhân vật Bê-li-cốp:
- về trang phục : đi giầy cao su, cầm ô và nhất thiết là mặc áo bành tô ấm cốt bông, chiếc đồng hồ quả quýt,chiếc dao nhỏ để gọt bút chì
-Diện mạo: Giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng, đeo kính râm, lỗ tai nhét bông
Theo em , người trong bao là một người có lối sống khép kín, cô độc hèn nhát k dám đối mặt vs hiện thực thích bao bọc bản thân khỏi thế giới bên ngoài , khó chịu, ghê tởm đối với hiện tại, lúc nào hắn cũng ca ngợi quá khứ, ngợi ca những gì không bao giờ có thật.
Câu 5: bài học rút ra :" hãy luôn mở lòng sống thật vs còn của và cuộc đời bn " bởi lẽ cuộc sống chỉ thật sự ý nghĩa khi bn dám đối mặt và sống thật vs chính con người của bn thay vì trốn tránh thế giới bên ngoài.