Yến Lê
Giới thiệu về bản thân
Trời vừa sáng, những đám mây xám xịt đã kéo về, bao phủ cả bầu trời quê em. Không lâu sau, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi, nhẹ nhàng như những giọt sương. Mưa ngày càng nặng hạt, rơi lộp độp trên mái nhà, trên tán lá, tạo nên một bản nhạc tí tách dịu dàng mà quen thuộc.
Con đường đất đỏ trước nhà em nhanh chóng biến thành một dòng suối nhỏ, nước chảy róc rách len lỏi qua từng hòn đá, gốc cây. Những vũng nước đọng phản chiếu hình ảnh bầu trời xám buồn. Hàng cây bên đường đung đưa theo gió, lá ướt đẫm, rủ xuống như đang thở dài theo cơn mưa.
Cả xóm như lặng yên hơn thường ngày. Không còn tiếng trẻ con nô đùa, cũng vắng bóng những người qua lại. Từ trong nhà nhìn ra, em thấy từng làn mưa trắng xóa như tấm rèm che phủ cả thế giới. Xa xa, những ngọn núi mờ ảo trong làn sương mưa, trông thật nên thơ và huyền bí.
Dù trời mưa khiến không khí có phần ảm đạm, nhưng em lại cảm thấy một sự yên bình đặc biệt. Mưa rửa sạch bụi bẩn, làm cây cối thêm xanh tươi, không khí thêm mát lành. Mỗi trận mưa qua đi như mang theo cả những lo âu, để lại một cảm giác dễ chịu, nhẹ nhõm trong lòng em.
Em yêu những ngày mưa như thế. Nó không chỉ làm dịu mát không gian mà còn khiến em thêm yêu quý nơi em đang sống – một vùng quê thanh bình và đậm chất thơ.
Câu 5:
-Ông nội còn chia sẻ với sự kiên nhẫn và yêu thương mà con người dành cho thiên nhiên.
Câu 6:
-Nói về tình yêu mà con người cần dành cho thiên nhiên.
Câu 7:
-Em rút ra thông điệp rằng chúng ta cần phải biết yêu thương, kiên nhẫn, và chăm sóc thiên nhiên.
Câu 8:
-Thêm từ: "Vì vậy" trước câu thứ 2.
Câu 9:
-Em có, vì em cũng nghĩ thế!
“Trường học là ngôi nhà thứ 2 của em” – có lẽ câu nói này đã in sâu vào trong tiềm thức của mỗi người, ai cũng hiểu, cũng biết và cũng đều nhớ như thế. Vậy nếu trường học là ngôi nhà thứ 2, thì cô giáo sẽ là người mẹ, hay một người bà – một người luôn sẵn sàng nghe lời tâm sự của chúng ta, một người dạy chúng ta đi từng bước đầu tiên vào con đường học tập. Đối với em, để nói ra một người cô mà em yêu quý nhất trong suốt thời tiểu học, thì có lẽ đó sẽ là cô Tâm – người cô chủ nhiệm dạy em vào năm lớp 5, cũng như người mà em yêu quý nhất tại trường.
Cô tên Đỗ Thị Minh Tâm, năm nay cũng đã ngót nghét hơn 50 tuổi, tuy vậy, nhìn từ ngoài vào – trông cô vẫn còn trẻ lắm, trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Cô có thân hình cân đối, khá đầy đặn, ánh lên vẻ già dặn của người phụ nữ đã gắn bó với nghề giáo nhiều năm rồi. Cô có nước da hơi ngăm, dịu màu bánh mật, mang cho không chỉ em mà là tất cả các bạn cảm giác ấm áp như đang ở nhà. Khuôn mặt cô có vẻ tròn đầy phúc hậu, mang nhiều nếp nhăn dài do thời gian cùng công việc mệt mỏi thức khuya dậy sớm lo cho chúng em để lại. Mắt cô đẹp lắm! Một đôi mắt đen tuyền, to tròn long lanh. Nhìn sâu vào bên trong, em có thể thấy được một con người già dặn, đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm, nhẹ nhõm mà lại cũng xa xăm biết bao nhiêu. Dẫu vậy, cô vẫn luôn nhìn bọn em với ánh mắt trìu mến nhất, chan chứa tình yêu thương, hiền từ, đôi lúc nghiêm khắc. Cô có chiếc mũi cao thẳng dọc dừa, tô thêm nét đẹp cho khuôn mặt của người phụ nữ. Miệng của cô rất đẹp, rất tươi, mang màu đỏ nhẹ, hồng nhạt mịn màng. Cô rất hay cười, mỗi khi cười, cô thường nheo mắt lại, đẹp hút hồn, làm mờ đi biết bao nếp nhăn xấu xí. Mái tóc của cô có màu nâu nhạt, pha thêm chút đen nhẹ, lại mềm mượt tựa như một dải lụa dài. Cô thường búi tóc lên cao làm tăng thêm vẻ gọn gàng, nhưng có đôi lúc – cô lại để tóc xõa ngang qua vai, khiến cho khuôn mặt của cô trở nên dịu dàng biết bao nhiêu. Nhưng, ấn tượng nhất với em vẫn là đôi bàn tay của cô – một đôi bàn tay thật sự đặc biệt. Tay của cô không mịn màng, hay nói hẳn ra là không đẹp, không hề đẹp một chút nào! Trên đôi bàn tay ấy đã xuất hiện nhiều vết chai sạn, nếp nhăn nheo do thời gian, cũng do sự mệt mỏi tích tụ để lại. Đối với em, có thế cũng không sao cả! Không sao cả khi em biết rằng tay của cô thành ra như thế là vì em, hay rộng hơn là vì tất cả những đứa học trò còn ngây thơ, khờ dại này. Là vì chúng em, cô đã thức không biết bao đêm thâu để soạn giáo án, là vì chúng em, cô không ngại bỏ công sức giảng dạy, cũng là vì chúng em, cô đã học cách ân cần từng chút một trong mỗi hành động, hay là lời nói, tất cả đều là vì chúng em, là vì học trò, là vì để cống hiến cho nghề nhà giáo mà cô đã chọn theo đuổi. Cô Tâm có tính cách hiền dịu, chắc là vì cô cũng đã ngót tuổi 50, đã đáng tuổi trở thành bà, một người bà thật sự ân cần. Bình thường, trong lúc giảng dạy, cô sẽ luôn ân cần chỉ bảo để chúng em có thể dễ hiểu bài. Giọng nói của cô sẽ thật nhẹ nhàng, truyền cảm, cô nói phải như vậy học sinh mới có thể chăm chú nghe giảng thật vui vẻ, chứ không phải nghe những bài giảng với chất giọng đanh đá, chán nản trên tinh thần không tự nguyện. Cô sẽ lấy ra những ví dụ thực tế nhất để dạy cho các bạn, sau đó hỏi lại rằng các bạn đã hiểu bài mới chưa, rồi đi luôn vào thực hành. Như thế, các bạn ai cũng có thể hiểu bài, ít nhất là em thấy như vậy. Cô lúc nào cũng mang trong mình một tinh thần thoải mái, hết sức dịu dàng, nhưng, những lúc các bạn làm sai một lỗi lớn, hay không tôn trọng giáo viên, cô sẵn sàng nghiêm khắc răn dạy, thậm chí đưa ra hình phạt để các bạn có thể lấy đó làm bài học. Cũng nhờ vậy mà lớp em vẫn luôn ngoan ngoãn. Cô nhiệt tình lắm, lại hay có tính giúp đỡ người khác. Nhiều lúc, chính vì cái tính ấy mà cô tạo nên những tình huống dở khóc dở cười, khiến bọn em phải nhớ mãi. Mỗi lần nhớ lại, chúng em cứ cười không ngớt. Cô có sở thích rất duyên, lại tri thức, đó chính là ngồi đọc sách và ngắm hoa, sau đó nhâm nhi ngụm cà phê nhỏ. Những lúc rảnh, cô thường pha một cốc cà phê, sau đó chọn lựa một cuốn sách dày, rồi ngồi vào bàn làm việc yêu thích và bắt đầu đọc nó. Bên cạnh nó, cô còn có sở trường là hát nữa. Cô hát hay lắm! Giọng hát của cô thật sự trong trẻo, có thể đưa bất cứ ai vào một giấc mộng đẹp. Chắc cũng vì thế mà bọn em rất thích nghe cô hát vào những lúc học thêm.
Đối với em, cô Tâm không chỉ đơn thuần là một cô giáo chủ nhiệm, người dẫn đường em đi suốt chặng đường lớp 5, cô còn là một người mẹ, người bà thứ 2, một người mà em vô cùng yêu quý. Có lẽ cho đến hết thời học trò, dù có được biết bao nhiêu giáo viên dạy đi nữa, cô Tâm vẫn sẽ luôn là một khoảng ký ức được in đậm mà em không bao giờ, không bao giờ quên nổi!
“Trường học là ngôi nhà thứ 2 của em” – có lẽ câu nói này đã in sâu vào trong tiềm thức của mỗi người, ai cũng hiểu, cũng biết và cũng đều nhớ như thế. Vậy nếu trường học là ngôi nhà thứ 2, thì cô giáo sẽ là người mẹ, hay một người bà – một người luôn sẵn sàng nghe lời tâm sự của chúng ta, một người dạy chúng ta đi từng bước đầu tiên vào con đường học tập. Đối với em, để nói ra một người cô mà em yêu quý nhất trong suốt thời tiểu học, thì có lẽ đó sẽ là cô Tâm – người cô chủ nhiệm dạy em vào năm lớp 5, cũng như người mà em yêu quý nhất tại trường.
Cô tên Đỗ Thị Minh Tâm, năm nay cũng đã ngót nghét hơn 50 tuổi, tuy vậy, nhìn từ ngoài vào – trông cô vẫn còn trẻ lắm, trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Cô có thân hình cân đối, khá đầy đặn, ánh lên vẻ già dặn của người phụ nữ đã gắn bó với nghề giáo nhiều năm rồi. Cô có nước da hơi ngăm, dịu màu bánh mật, mang cho không chỉ em mà là tất cả các bạn cảm giác ấm áp như đang ở nhà. Khuôn mặt cô có vẻ tròn đầy phúc hậu, mang nhiều nếp nhăn dài do thời gian cùng công việc mệt mỏi thức khuya dậy sớm lo cho chúng em để lại. Mắt cô đẹp lắm! Một đôi mắt đen tuyền, to tròn long lanh. Nhìn sâu vào bên trong, em có thể thấy được một con người già dặn, đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm, nhẹ nhõm mà lại cũng xa xăm biết bao nhiêu. Dẫu vậy, cô vẫn luôn nhìn bọn em với ánh mắt trìu mến nhất, chan chứa tình yêu thương, hiền từ, đôi lúc nghiêm khắc. Cô có chiếc mũi cao thẳng dọc dừa, tô thêm nét đẹp cho khuôn mặt của người phụ nữ. Miệng của cô rất đẹp, rất tươi, mang màu đỏ nhẹ, hồng nhạt mịn màng. Cô rất hay cười, mỗi khi cười, cô thường nheo mắt lại, đẹp hút hồn, làm mờ đi biết bao nếp nhăn xấu xí. Mái tóc của cô có màu nâu nhạt, pha thêm chút đen nhẹ, lại mềm mượt tựa như một dải lụa dài. Cô thường búi tóc lên cao làm tăng thêm vẻ gọn gàng, nhưng có đôi lúc – cô lại để tóc xõa ngang qua vai, khiến cho khuôn mặt của cô trở nên dịu dàng biết bao nhiêu. Nhưng, ấn tượng nhất với em vẫn là đôi bàn tay của cô – một đôi bàn tay thật sự đặc biệt. Tay của cô không mịn màng, hay nói hẳn ra là không đẹp, không hề đẹp một chút nào! Trên đôi bàn tay ấy đã xuất hiện nhiều vết chai sạn, nếp nhăn nheo do thời gian, cũng do sự mệt mỏi tích tụ để lại. Đối với em, có thế cũng không sao cả! Không sao cả khi em biết rằng tay của cô thành ra như thế là vì em, hay rộng hơn là vì tất cả những đứa học trò còn ngây thơ, khờ dại này. Là vì chúng em, cô đã thức không biết bao đêm thâu để soạn giáo án, là vì chúng em, cô không ngại bỏ công sức giảng dạy, cũng là vì chúng em, cô đã học cách ân cần từng chút một trong mỗi hành động, hay là lời nói, tất cả đều là vì chúng em, là vì học trò, là vì để cống hiến cho nghề nhà giáo mà cô đã chọn theo đuổi. Cô Tâm có tính cách hiền dịu, chắc là vì cô cũng đã ngót tuổi 50, đã đáng tuổi trở thành bà, một người bà thật sự ân cần. Bình thường, trong lúc giảng dạy, cô sẽ luôn ân cần chỉ bảo để chúng em có thể dễ hiểu bài. Giọng nói của cô sẽ thật nhẹ nhàng, truyền cảm, cô nói phải như vậy học sinh mới có thể chăm chú nghe giảng thật vui vẻ, chứ không phải nghe những bài giảng với chất giọng đanh đá, chán nản trên tinh thần không tự nguyện. Cô sẽ lấy ra những ví dụ thực tế nhất để dạy cho các bạn, sau đó hỏi lại rằng các bạn đã hiểu bài mới chưa, rồi đi luôn vào thực hành. Như thế, các bạn ai cũng có thể hiểu bài, ít nhất là em thấy như vậy. Cô lúc nào cũng mang trong mình một tinh thần thoải mái, hết sức dịu dàng, nhưng, những lúc các bạn làm sai một lỗi lớn, hay không tôn trọng giáo viên, cô sẵn sàng nghiêm khắc răn dạy, thậm chí đưa ra hình phạt để các bạn có thể lấy đó làm bài học. Cũng nhờ vậy mà lớp em vẫn luôn ngoan ngoãn. Cô nhiệt tình lắm, lại hay có tính giúp đỡ người khác. Nhiều lúc, chính vì cái tính ấy mà cô tạo nên những tình huống dở khóc dở cười, khiến bọn em phải nhớ mãi. Mỗi lần nhớ lại, chúng em cứ cười không ngớt. Cô có sở thích rất duyên, lại tri thức, đó chính là ngồi đọc sách và ngắm hoa, sau đó nhâm nhi ngụm cà phê nhỏ. Những lúc rảnh, cô thường pha một cốc cà phê, sau đó chọn lựa một cuốn sách dày, rồi ngồi vào bàn làm việc yêu thích và bắt đầu đọc nó. Bên cạnh nó, cô còn có sở trường là hát nữa. Cô hát hay lắm! Giọng hát của cô thật sự trong trẻo, có thể đưa bất cứ ai vào một giấc mộng đẹp. Chắc cũng vì thế mà bọn em rất thích nghe cô hát vào những lúc học thêm.
Đối với em, cô Tâm không chỉ đơn thuần là một cô giáo chủ nhiệm, người dẫn đường em đi suốt chặng đường lớp 5, cô còn là một người mẹ, người bà thứ 2, một người mà em vô cùng yêu quý. Có lẽ cho đến hết thời học trò, dù có được biết bao nhiêu giáo viên dạy đi nữa, cô Tâm vẫn sẽ luôn là một khoảng ký ức được in đậm mà em không bao giờ, không bao giờ quên nổi!
Dấu gạch ngang trong câu trên có tác dụng nối liền một cụm liên danh.
Từ đồng nghĩa của các từ trên là:
a) Nhân hậu: tốt bụng, nhân ái,...
b) Hạnh phúc: sung sướng, vui vẻ,...
c) kiên trì: bền bỉ, nhẫn nại,...
a) Trong câu sau, các vế câu ghép được nối với nhau trực tiếp bằng dấu phẩy
b) Trong câu sau, các vế câu ghép được nối với nhau bằng cặp kết từ "Tuy.....nhưng"
Trong số những người bạn mà em quen biết, người bạn thân thiết và gắn bó nhất với em chính là Ngô Vũ Đan Quế. Chúng em học cùng lớp từ năm lớp một đến nay, và tình bạn giữa hai đứa ngày càng bền chặt theo thời gian.
Đan Quế có dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn. Bạn có làn da trắng hồng và gương mặt tròn trĩnh, lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười tươi tắn. Mái tóc dài ngang vai thường được buộc gọn gàng bằng chiếc nơ màu hồng mà bạn rất thích. Đôi mắt bạn sáng và lanh lợi, ánh lên vẻ thông minh, tinh nghịch nhưng cũng rất ấm áp và thân thiện.
Không chỉ xinh xắn, Đan Quế còn là một người bạn tốt bụng và học giỏi. Bạn luôn sẵn lòng giúp đỡ bạn bè trong học tập, chẳng bao giờ ích kỷ hay ganh đua. Mỗi khi em gặp bài khó, bạn đều kiên nhẫn giảng giải, cho đến khi em hiểu mới thôi. Ở lớp, bạn là một học sinh gương mẫu, được thầy cô và bạn bè quý mến. Ngoài học giỏi, bạn còn hát hay và vẽ rất đẹp, đặc biệt là những bức tranh phong cảnh do bạn vẽ luôn khiến em phải trầm trồ thán phục.
Em quý mến Đan Quế không chỉ vì bạn học giỏi mà còn vì tính cách chân thành, hiền hậu. Bạn là người luôn biết chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng em. Những lúc em buồn hay gặp chuyện khó khăn, chính Đan Quế là người luôn ở bên, động viên và an ủi em.
Em cảm thấy thật may mắn và hạnh phúc khi có một người bạn thân như Đan Quế. Em mong rằng tình bạn của chúng em sẽ mãi bền lâu theo năm tháng.
Em đang làm bài tập còn mẹ đang đi chợ để chuẩn bị đồ cho bữa tối.
Báo hiệu đằng sau là lời nói trực tiếp của nhân vật.