dat lai khac

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của dat lai khac
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mở bài: Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một điểm tựa tinh thần vững chãi để hướng về. Với tôi, điểm tựa ấy không đâu xa xôi mà chính là ông ngoại – người thầy đầu tiên, người bạn lớn và là "cây cao bóng cả" tỏa bóng mát chở che cho tuổi thơ tôi. Hình ảnh ông với nụ cười hiền hậu và mùi hương trầm ấm đã in sâu vào tâm trí, trở thành một phần máu thịt trong ký ức của tôi.

Thân bài: Ông ngoại tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Thời gian như một gã thợ chạm khắc khắc nghiệt, đã để lại trên gương mặt ông những nếp nhăn chằng chịt và mái tóc bạc phơ như cước. Mỗi khi ông cười, những nếp nhăn ở đuôi mắt nheo lại, lộ rõ vẻ đ hậu, bao dung. Tôi yêu nhất là đôi bàn tay của ông – đôi bàn tay thô ráp, chai sạn vì sương gió nhưng lại vô cùng ấm áp. Đôi bàn tay ấy đã từng cầm súng bảo vệ Tổ quốc, từng cầm cày trên đồng ruộng và cũng chính đôi tay ấy đã dắt tôi đi những bước đi đầu đời chập chững.

Nhớ về ông là nhớ về những buổi trưa hè oi ả, khi tiếng ve kêu râm ran trên vòm lá. Trong khi cả nhà đang say giấc, ông lại ngồi bên hiên, tay cầm chiếc quạt nan khẽ phẩy cho tôi ngủ. Luồng gió từ tay ông không mạnh nhưng nó chứa đựng sự chắt chiu, vỗ về, đưa tôi vào giấc ngủ say nồng. Hay những buổi chiều thu, ông thường dắt tôi ra vườn, dạy tôi cách chăm sóc từng nhành hoa, gốc cây. Ông bảo: "Cây cối cũng có linh hồn, mình thương nó thì nó mới nở hoa thơm quả ngọt cho mình, con ạ". Những bài học đạo lý về lòng nhân hậu, sự kiên nhẫn cứ thế thấm sâu vào tâm hồn tôi qua những câu chuyện kể đời thường của ông.

Kỷ niệm sâu đậm nhất giữa tôi và ông có lẽ là lần tôi bị điểm kém môn Toán năm lớp 6. Lúc đó, tôi vừa sợ vừa buồn, chỉ biết ngồi khóc sụt sùi dưới gốc cây khế sau nhà. Chính ông là người đã tìm thấy tôi. Ông không trách mắng, cũng không thúc ép, ông chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, đưa đôi bàn tay ấm áp xoa đầu tôi và nói: "Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là khi con đánh mất niềm tin vào chính mình". Lời nói nhẹ nhàng ấy như một liều thuốc chữa lành, tiếp thêm cho tôi động lực để đứng dậy và cố gắng hơn.

Ông là một người sống giản dị và giàu đức hy sinh. Có món gì ngon, ông cũng để dành cho con cháu. Có công việc gì nặng nhọc, ông cũng lẳng lặng làm một mình vì sợ con cái vất vả. Hình bóng ông liêu xiêu dưới nắng chiều, tỉ mẩn sửa lại chiếc xe đạp cũ hay chăm chú đọc tờ báo dưới ánh đèn vàng luôn khiến lòng tôi dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào.

Kết bài: Thời gian có thể làm mờ đi nhiều thứ, nhưng tình cảm tôi dành cho ông ngoại thì mãi mãi vẹn nguyên và cháy bỏng. Với tôi, ông là bến đỗ bình yên nhất sau những mệt mỏi của cuộc sống. Tôi chỉ thầm cầu mong sao cho thời gian trôi thật chậm, để ông mãi khỏe mạnh, để tôi còn được nghe giọng nói trầm ấm của ông mỗi ngày. Tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt, sống thật ý nghĩa để không phụ công lao dạy bảo và tình yêu thương bao la như biển trời mà ông đã dành cho tôi.

1.I ofen play badminton with my friends in free time

đôi giày và chiếc tất