Trần Duy Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Duy Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
a. Dấu hiệu nổi bật giúp ta nhận ra lỗi về mạch lạc trong đoạn văn là gì? Thiếu sự nhất quán về chủ đề
Đoạn văn bắt đầu bằng việc so sánh việc đọc sách và sử dụng điện thoại thông minh, sau đó chuyển sang nói về ích lợi của sách, rồi lại quay về thói quen sử dụng điện thoại. Sự chuyển đổi chủ đề không rõ ràng làm cho người đọc khó nắm bắt ý chính của đoạn văn. 
b. Chỉ ra các dấu hiệu của lỗi liên kết trong đoạn văn. Sử dụng từ ngữ không thống nhất và thiếu các phương tiện liên kết rõ ràng
  • Thiếu thống nhất: Đoạn văn dùng nhiều từ ngữ khác nhau để chỉ cùng một đối tượng: "một cuốn sách", "sách", "thói quen đọc sách" và "một chiếc điện thoại thông minh", "điện thoại". Việc không nhất quán trong cách gọi tên gây khó khăn cho việc theo dõi mạch văn. 
  • Thiếu các phương tiện liên kết: Mặc dù có dùng từ "Nhưng" ở đầu câu thứ ba, nhưng mối quan hệ logic giữa các câu vẫn lỏng lẻo, không thể hiện rõ sự đối lập hoặc bổ sung ý nghĩa một cách chặt chẽ. 
c. Đề xuất cách sửa để đảm bảo đoạn văn có mạch lạc và liên kết. Tập trung vào một chủ đề chính và sử dụng từ ngữ thống nhất, thêm các từ liên kết phù hợp
  • Cách sửa
    • Xác định rõ chủ đề chính, ví dụ: "Tác hại của việc lạm dụng điện thoại thông minh thay vì đọc sách". 
    • Sử dụng các từ ngữ thống nhất để chỉ các đối tượng. 
    • Thêm các từ liên kết (ví dụ: "do đó", "vì vậy", "tuy nhiên") để làm rõ mối quan hệ giữa các ý. 
    • Sắp xếp lại các câu theo trình tự logic hơn, ví dụ: Nêu thực trạng -> Phân tích nguyên nhân -> Nêu tác hại -> Khẳng định lại tầm quan trọng của việc đọc sách.

a.

  • Về hình thức: Đoạn văn được đánh dấu bằng chữ cái đầu dòng viết hoa và thụt vào đầu dòng, kết thúc bằng dấu chấm xuống dòng. 
  • Về nội dung: Các câu trong đoạn văn cùng triển khai một chủ đề thống nhất, đó là sự đồng cảm.

b.

  • Về nội dung: Chủ đề "sự đồng cảm" được triển khai xuyên suốt, từ việc đồng cảm là bản chất vốn có của con người, đến việc sự đồng cảm hao mòn theo sự trưởng thành, và cuối cùng là nghệ sĩ là những người giữ được nguyên vẹn sự đồng cảm. 
  • Về hình thức: Các phép liên kết như phép thế (tấm lòng ấy) và phép lặp (sự đồng cảm) được sử dụng để kết nối các câu

C.Dấu hiệu cho thấy liên kết là cụm từ "Nói cách khác" ở đầu đoạn văn. Cụm từ này báo hiệu rằng đoạn văn này đưa ra một cách diễn giải, một cách nói khác về mối quan hệ giữa lòng đồng cảm và nghệ thuật, dựa trên những ý đã được trình bày ở đoạn văn trước đó.  d.

  • Từ ngữ lặp lại: Các từ ngữ được lặp lại nhiều lần là "lòng đồng cảm" và "tấm lòng ấy". 
  • Tác dụng: Cách dùng từ ngữ như vậy có tác dụng duy trì và nhấn mạnh chủ đề chính của đoạn văn là "sự đồng cảm", giúp người đọc tập trung vào luận điểm trung tâm mà tác giả muốn truyền tải.


Tác giả triển khai quan niệm "chữ bầu lên nhà thơ" bằng cách 

nhấn mạnh vai trò tối thượng của ngôn ngữ (chữ) trong thơ, khác với văn xuôi ("ý tại ngôn tại"), thơ dựa vào "ý tại ngôn ngoại", đòi hỏi sự cô đúc, đa nghĩa và sáng tạo, không chỉ là nghĩa đen mà còn là sức gợi cảm, âm lượng, độ vang của chữ, chứng tỏ nhà thơ là người lao động miệt mài trên chữ nghĩa chứ không phải chỉ dựa vào cảm hứng trời cho, là sự "kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì

Trong phần 2 của "Chữ bầu lên nhà thơ", 

Lê Đạt đưa ra lí lẽ thơ là lao động chữ nghĩa "ý tại ngôn ngoại", cô đúc, đa nghĩa, đòi hỏi người thơ "lấm láp", "cúc cung tận tụy", "đãi cát tìm vàng" chứ không phải cảm hứng bộc phát, dẫn chứng bằng việc đối lập "nhà thơ sành điệu" và "nhà thơ lấm láp", dùng hình ảnh "đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" để khẳng định thơ là nghề đòi hỏi sự kiên trì, tỉ mỉ, và ông nhận xét cách tranh luận của tác giả sắc bén, thuyết phục, mang tính hình tượng cao, thể hiện sự tâm huyết với nghệ thuật, đề cao giá trị lao động sáng tạo. 

Ý kiến "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" dùng biện pháp ẩn dụ hình dung nhà thơ là người lao động cực nhọc, cần cù, chắt chiu từng từ, từng chữ, đổ mồ hôi trí tuệ và tâm huyết vào tác phẩm, như người nông dân vất vả trên ruộng đồng để tạo ra hạt lúa; qua đó nhấn mạnh sự gian nan, công phu trong sáng tạo nghệ thuật, đòi hỏi sự lao động nghệ thuật nghiêm túc để tạo nên những "hạt chữ" giá trị, cô đọng, đa nghĩa, sâu sắc. 

Tác giả không ghét hay không mê bất cứ điều gì được đề cập trực tiếp trong đoạn văn. Ngược lại, ông ưa thích đối tượng là chữ trong thơ, đặc biệt là ở diện mạo, âm lượng, độ vang vọng, sức gợi cảm của nó trong mối quan hệ hữu cơ với câu, bài thơ.