Nguyễn Nam Phong
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Bài làm
Đọc bài thơ "Bầm ơi!" của nhà thơ Tố Hữu, em không khỏi xúc động trước tình cảm sâu nặng giữa người con chiến sĩ và người mẹ nơi quê nhà. Bao trùm cả đoạn trích là hình ảnh người mẹ tần tảo, hiện lên qua những chi tiết chân thực như "lội dưới bùn", "cấy mạ non" giữa tiết trời "mưa phùn" rét mướt. Tác giả đã sử dụng biện pháp so sánh rất độc đáo: cái gian khổ của người con "đi trăm núi ngàn khe" hay "đánh giặc mười năm" vẫn chẳng thể bằng sự "khó nhọc", "tái tê" của đời mẹ. Điều khiến em cảm động nhất là sự thấu hiểu và lòng hiếu thảo của người con; dù ở nơi xa, anh vẫn luôn lo lắng cho mẹ, mong mẹ "chớ lo nhiều" cho mình. Qua những vần thơ lục bát ngọt ngào như lời ru, em thêm trân trọng tình mẫu tử thiêng liêng và biết ơn những người mẹ Việt Nam đã thầm lặng hy sinh, trở thành hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.
Câu 2
"Hương Khê xanh thắm dòng sông Tiêm/ Nhớ thuở vua ban sắc diệu huyền". Nhắc đến vùng đất địa linh nhân kiệt Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh, người ta không chỉ nhớ đến đặc sản bưởi Phúc Trạch mà còn nhớ đến một lễ hội vô cùng đặc biệt: Lễ rước sắc phong vua Hàm Nghi tại xã Phú Gia. Đây là lễ hội mang ý nghĩa lịch sử sâu sắc, thể hiện lòng yêu nước và sự kính trọng đối với vị vua trẻ tuổi của dân tộc.
Lễ hội được tổ chức vào ngày mùng 7 tháng Giêng âm lịch hằng năm. Đây là dịp để người dân rước các bảo vật quý giá mà vua Hàm Nghi đã ban tặng cho người dân Phú Gia khi ông dừng chân tại đây xây dựng căn cứ kháng chiến chống Pháp. Các bảo vật gồm có: hai con voi bằng đồng, các bức sắc phong và nhiều khí giới quý khác. Phần lễ bắt đầu từ rất sớm trong không khí uy nghiêm. Điều đặc biệt của lễ hội này là các bảo vật không để ở đền thờ cố định mà được lưu giữ tại nhà của một gia đình giáo dân gương mẫu (gọi là "Cố đạo") trong suốt một năm. Vào ngày hội, lễ rước diễn ra tưng bừng từ nhà Cố đạo cũ sang nhà Cố đạo mới. Đoàn rước gồm các cụ già mặc áo dài khăn đóng, các thanh niên khỏe mạnh khiêng kiệu và tiếng trống, tiếng chiêng rộn vang khắp đường làng ngõ xóm. Phần hội diễn ra náo nhiệt sau khi nghi lễ rước sắc hoàn tất. Người dân địa phương và du khách gần xa cùng tham gia vào các trò chơi dân gian, hát dân ca Ví, Giặm. Mọi người cùng nhau chúc tụng một năm mới an lành, cầu mong vua Hàm Nghi phù hộ cho mưathuận gió hòa, mùa màng tươi tốt. Đặc biệt, người dân Phú Gia rất tự hào vì được thay nhau gìn giữ bảo vật của vua qua hàng trăm năm mà không hề hư hỏng. Lễ hội rước sắc phong vua Hàm Nghi không chỉ đơn thuần là một hoạt động tâm linh mà còn là bài học lịch sử sống động. Nó nhắc nhở con cháu về lòng trung quân ái quốc và truyền thống gìn giữ di sản của cha ông trên mảnh đất ngàn hống này. Lễ hội rước sắc phong vua Hàm Nghi đã trở thành một phần hồn cốt của người dân Hương Khê. Dù thời gian có trôi qua, nét đẹp văn hóa này vẫn luôn được bảo tồn và phát huy. Có dịp về với Hương Khê vào mùa xuân, mời bạn ghé thăm Phú Gia để cảm nhận không khí trang nghiêm và lòng hiếu khách của người dân nơi đây qua lễ hội độc đáo này.Câu 1
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự.
Câu 2
- Thời gian đời Hùng Vương thứ sáu (Hùng Huy Vương), nước Văn Lang.
- Sự kiện giặc Ân phương Bắc xâm lược nước ta.
- Địa danh sông Tô Lịch, đất Vũ Ninh (Quế Võ, Bắc Ninh), làng Long Đỗ, phố Hàng Cá (Hà Nội).
Câu 3
- Chi tiết kì ảo sau khi mất, ông báo mộng cho vua Hùng sai sứ giả đi cầu hiền (dẫn đến việc tìm thấy Thánh Gióng).
- Tác dụng làm tăng tính linh thiêng, tôn vinh công lao của nhân vật; đồng thời tạo sợi dây kết nối logic giữa các truyền thuyết trong dân gian, nhấn mạnh tinh thần yêu nước truyền đời của dân tộc.
Câu 4
- Phẩm chất khôi ngô, tuấn tú, tháo vát, gan dạ, dũng cảm và lòng trung quân ái quốc sâu sắc.
- Chi tiết thể hiện thuở nhỏ tập đánh trận giả, lớn lên làm tướng rèn quân; khi giặc đến thì xông pha biên ải, đánh nhau quyết liệt và chém được nhiều giặc; dù bị trọng thương vẫn gắng gượng về quê hương rồi mới mất; chết vẫn lo việc nước (báo mộng cầu hiền).
Câu 5
- Thái độ của nhân dân thể hiện sự tôn trọng, lòng biết ơn sâu sắc và sự ngưỡng mộ đối với người anh hùng có công bảo vệ đất nước. Việc lập đền thờ chính là sự bất tử hóa hình tượng ông trong lòng dân tộc.
- Trách nhiệm của thế hệ trẻ ngày nay, thế hệ trẻ cần có thái độ trân trọng , ghi nhớ công ơn cha ông qua những hành động cụ thể như: ra sức học tập để xây dựng đất nước, tham gia các hoạt động "Uống nước nhớ nguồn", chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ hoặc giúp đỡ thương binh, gia đình có công với cách mạng. Đồng thời, mỗi cá nhân cần có ý thức bảo vệ chủ quyền và những giá trị văn hóa, lịch sử mà tiền nhân đã dày công gìn giữ.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự.
Câu 2
- Thời gian đời Hùng Vương thứ sáu (Hùng Huy Vương), nước Văn Lang.
- Sự kiện giặc Ân phương Bắc xâm lược nước ta.
- Địa danh sông Tô Lịch, đất Vũ Ninh (Quế Võ, Bắc Ninh), làng Long Đỗ, phố Hàng Cá (Hà Nội).
Câu 3
- Chi tiết kì ảo sau khi mất, ông báo mộng cho vua Hùng sai sứ giả đi cầu hiền (dẫn đến việc tìm thấy Thánh Gióng).
- Tác dụng làm tăng tính linh thiêng, tôn vinh công lao của nhân vật; đồng thời tạo sợi dây kết nối logic giữa các truyền thuyết trong dân gian, nhấn mạnh tinh thần yêu nước truyền đời của dân tộc.
Câu 4
- Phẩm chất khôi ngô, tuấn tú, tháo vát, gan dạ, dũng cảm và lòng trung quân ái quốc sâu sắc.
- Chi tiết thể hiện thuở nhỏ tập đánh trận giả, lớn lên làm tướng rèn quân; khi giặc đến thì xông pha biên ải, đánh nhau quyết liệt và chém được nhiều giặc; dù bị trọng thương vẫn gắng gượng về quê hương rồi mới mất; chết vẫn lo việc nước (báo mộng cầu hiền).
Câu 5
- Thái độ của nhân dân thể hiện sự tôn trọng, lòng biết ơn sâu sắc và sự ngưỡng mộ đối với người anh hùng có công bảo vệ đất nước. Việc lập đền thờ chính là sự bất tử hóa hình tượng ông trong lòng dân tộc.
- Trách nhiệm của thế hệ trẻ ngày nay, thế hệ trẻ cần có thái độ trân trọng , ghi nhớ công ơn cha ông qua những hành động cụ thể như: ra sức học tập để xây dựng đất nước, tham gia các hoạt động "Uống nước nhớ nguồn", chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ hoặc giúp đỡ thương binh, gia đình có công với cách mạng. Đồng thời, mỗi cá nhân cần có ý thức bảo vệ chủ quyền và những giá trị văn hóa, lịch sử mà tiền nhân đã dày công gìn giữ.