Nguyễn An Đông
Giới thiệu về bản thân
Câu 1😵
Trong thời đại toàn cầu hóa và biến động không ngừng ngày nay, lối sống chủ động đã trở thành chìa khóa vàng dẫn đến sự thành công và hoàn thiện bản thân. Sống chủ động không chỉ là thái độ tự giác học tập, làm việc mà còn là khả năng tự lên kế hoạch,cho hiện tại và cho tương lai sau này. Khi chủ động, chúng ta làm chủ hoàn cảnh, không bị động trước khó khăn, từ đó nắm bắt được những cơ hội mới và tốt hơn để khẳng định bản thân. Một con người chủ động sẽ biết cách biến thách thức và khó khăn thành động lực, không ngừng sáng tạo,trau dồi bản thân và rèn luyện kỹ năng, từ đó tạo ra giá trị thực cho bản thân và xã hội. Ngược lại, lối sống thụ động, dựa dẫm chỉ dẫn đến sự tụt hậu và mất đi khả năng sáng tạo thậm trí là bị đào thải khỏi xá hội. Đặc biệt, đối với thế hệ trẻ, việc chủ động trong tư duy và hành động là vô cùng cấp thiết, giúp họ vững vàng đối mặt với những thách thức của thời đại mới. Tóm lại, chủ động là tư duy sống tích cực, sống chủ động giúp chúng ta không chỉ tồn tại mà còn tỏa sáng rực rỡ như những vì sao tinh tú trên trời, biến cuộc sống thành một hành trình chinh phục ước mơ,khát vọng thay vì chỉ thụ động chờ người khác tới giúp.
Câu 2🤡
Có những cảnh vật chỉ khi đi qua lăng kính của thơ ca mới hiện lên đầy đủ sự lãng mạn và thú vị.
Thơ, theo góc nhìn của những con người lãng mạn, là tiếng lòng hòa nhịp cùng thiên nhiên. Với "Gương báu răn mình", tác gia Nguyễn Trãi đã khắc họa nên một bức tranh cảnh vật vừa chân thực vừa trữ tình, qua đó gửi gắm tình yêu thiết tha dành cho thiên nhiên,dân và đất nước.
Đôi chút về tác gia Nguyễn Trãi ,ông sinh (1380–1442), ông là anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới, nhà văn hóa kiệt xuất, ông có tư tưởng nhân nghĩa, yêu nước thương dân sâu sắc. "Gương báu răn mình" (Bảo kính cảnh giới - bài 43) thuộc Quốc âm thi tập, phác họa bức tranh ngày hè sinh động, thể hiện tình yêu thiên nhiên và nỗi niềm vì nước, vì dân của tác giả.
Tác phẩm có chủ đề là ca ngợi vẻ đẹp rực rỡ, sống động của thiên nhiên ngày hè và thể hiện tình yêu thiên nhiên, đất nước tha thiết.Đây hẳn là một chủ đề hết sức quen thuộc trong văn thơ của Nguyễn Trãi,nhưng thơ ông còn mới lạ ở chỗ ca ngợi vẻ đẹp rực rỡ, sống động của thiên nhiên ngày hè.Chủ đề này không chỉ có ý nghĩa với Nguyễn Trãi mà còn cả chúng ta những con người sống trong giai đoạn hiện nay.
thơ "Gương báu răn mình" là bức tranh thiên nhiên và tâm hồn tràn đầy sức sống của Nguyễn Trãi. Mở đầu bằng hai, "rồi hóng mát" trong một ngày trường rảnh rỗi hiếm hoi. Hình ảnh cây hòe với tán lá "đùn đùn", "tán rợp trương" không chỉ gợi tả sắc xanh che lấp khoảng không mà còn cho thấy nội lực, nhựa sống căng tràn của tạo hóa. Sang hai câu thực, bức tranh được tô điểm bằng những gam màu rực rỡ hoa thạch lựu "phun thức đỏ", hồng liên trì "tịn mùi hương". Cảnh vật không tĩnh lặng mà như đang cựa quậy, xòe nở hết mình để phô diễn vẻ đẹp. Đến hai câu luận, tác giả chuyển từ thị giác sang thính giác để cảm nhận nhịp sống đời thường. Tiếng "lao xao" từ chợ cá làng ngư phủ hòa cùng tiếng ve kêu "dắng dỏi" như khúc nhạc cầm lúc lầu tịch dương, tạo nên một bản hòa âm rộn ràng, ấm no. Khép lại bài thơ là hai câu kết chứa đựng tư tưởng nhân sinh cao đẹp. Mượn câu truyện về cây đàn của vua Thuấn, Nguyễn Trãi bày tỏ nỗi lòng luôn đau xót vì dân. Mong ước "dân giàu đủ khắp đòi phương" đã nâng bức tranh phong cảnh thành bức tranh tâm hồn của một vị anh hùng dân tộc luôn lấy hạnh phúc của nhân dân làm đích đến của bản thân.
Bài thơ không chỉ hấp dẫn ở nội dung mà còn ở nghệ thuật độc đáo.Bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn sen lục ngôn do chính tay tác giả sáng tạo, bài thơ còn sử dụng điển tích chính cây đàn của vua Ngu Thuấn là để cho dân có cuộc sống tốt hơn và các từ láy "lao xao"
đánh giá một cách tổng thể, "Gương báu răn mình" là một kiệt tác cho thấy sự hòa hợp giữa thiên nhiên và con người. Về mặt nội dung, bài thơ không chỉ dừng lại ở việc ca ngợi vẻ đẹp rực rỡ, tràn đầy sức sống của thiên nhiên ngày hè mà còn là nỗi lòng tha thiết của Nguyễn Trãi dành cho dân và nước. Điểm sáng lớn nhất chính là tư tưởng nhân nghĩa, lấy dân làm gốc, khi ước nguyện cuối cùng của nhà thơ luôn hướng về sự ấm no, hạnh phúc của nhân dân "khắp đòi phương". Về mặt nghệ thuật, tác phẩm đánh dấu bước tiến quan trọng trong việc Việt hóa thơ Đường luật. Việc sử dụng xen kẽ các câu thơ lục ngôn, vừa gần gũi, sinh động. Tóm lại, bài thơ là minh chứng cho một nhân cách lớn của dân tộc dù trong hoàn cảnh nhàn rỗi vẫn lo cho dân, cho nước.
Tóm lại, bài thơ "Gương báu răn mình" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, sống động mà còn là bức chân dung tâm hồn cao đẹp của Nguyễn Trãi. Bằng nghệ thuật Việt hóa thơ Đường điêu luyện, sử dụng ngôn từ thuần Việt giàu sức biểu cảm, nhà thơ đã khéo léo lồng ghép tình yêu thiên nhiên vào lòng yêu nước thương dân sâu sắc. Ước nguyện về một cuộc sống "dân giàu đủ khắp đòi phương" ở cuối bài thơ chính là nốt nhạc cao đẹp nhất. Tác phẩm chính là một minh chứng cho một nhân cách lớn, một tâm hồn luôn yêu thiên nhiên,ái quốc và thương dân cùng hạnh phúc của nhân dân.
câu 1:
-Thể thơ của văn bản trên là thất ngôn bát cú đường luật
câu 2:
-Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc,thanh cao của tác giả là:
+Một mai, một cuốc, một cần câu,Thơ thẩn dầu ai,vui thú nào,Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao câu 3:
-Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu là:"Một mai, một cuốc, một cần câu"
-Tác dụng:
+Giúp câu thơ nhấn mạnh nội dung, làm cho câu văn sinh động, giàu hình ảnh, tăng sức biểu cảm và tạo nhịp điệu cho câu văn.
+Nhấn mạnh những hành động quá đỗi bình thường và nhưng thú vui bình dị,thanh cao của tác giả
+Qua đây tác giả ngợi ca quan điểm hòa mình vào thiên nhiên và lối sống an nhàn của tác giả
câu 4:
Quan niện dại-khôn của tác giả trong hai câu thơ trên đặc biệt là:
+Tác giả lại tự nhận mình dại tìm nơi vắng vẻ,còn cho là người khôn người đến chốn lao xao
+Nhưng thực chất là nghịch dại mới là khôn ngoan giữ nhân cách và tránh thị,khôn lại là đâm vào vòng xoáy danh lợi
+Qua đây tác giả thể hiện thái độ sống không ngoan cũng như quan điểm sống an nhàn không màng đến danh lợi
câu 5:
Tác phẩm trên có nội dung là nói về một cuộc sống an nhàn,thư thẩn và không màng đến vòng xoáy danh lợi của tác giả.Từ đây em cảm nhận được tác giả Nguyễn Bỉnh Khiêm là một người có vẻ đẹp của trí thông minh thông qua quan niệm dại - khôn cho thấy ông là một người không chỉ có vẻ đẹp của sự thông minh mà còn nằm ở thái độ sống khôn ngoan,khéo léo khi ông biết lúc nào cần "dại" nhường nhịn và giữ vững đạo đức của mình.
Tính khối lượng dung dịch
mdd=D×V=1,1 × 500= 550g Tính khối lượng glucose (dd 5%) Dung dịch 5% nghĩa là 5 g glucose trong 100 g dung dịch.
m glucose =5/100 × 550= 27,5g Tính số mol glucose
MC6H12O6=180g/mol
n=27,5/180=0,1528 Tính năng lượng tỏa ra 1 mol glucose → 2803 kJ
Q=0,1528×2803=428kj
a)Chất khử là HCl, chất oxi hóa là MnO2
b)MnO2 +4HCl ->MnCl2 + Cl2 +2H2O