Nguyễn Diệu Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Nam Cao là nhà văn hiện thực xuất sắc với ngòi bút lách sâu vào những ngõ ngách u tối của tâm hồn con người, đặc biệt là tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng. Trong tiểu thuyết "Sống mòn", nhân vật Thứ hiện lên như một điển hình sắc nét cho bi kịch của những người trí thức có khát vọng cao đẹp nhưng lại bị gánh nặng cơm áo ghì sát đất. Qua đoạn trích, độc giả không chỉ thấy được nỗi khổ vật chất mà còn cảm nhận sâu sắc cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội của một linh hồn đang chết mòn vì sự tù túng.
Nam Cao là một trong những đại diện xuất sắc nhất của dòng văn học hiện thực phê phán Việt Nam giai đoạn 1930 - 1945. Với quan điểm nghệ thuật vị nhân sinh sâu sắc, ông không chỉ dừng lại ở việc phản ánh hiện thực khách quan mà luôn đi sâu vào thế giới nội tâm. Các tác phẩm của Nam Cao thường tập trung vào hai mảng đề tài chính là người nông dân nghèo bị tha hóa và người trí thức tiểu tư sản sống bế tắc. Tiểu thuyết "Sống mòn" là tác phẩm tiêu biểu nhất của ông về đề tài trí thức tiểu tư sản. Qua cuộc đời nhân vật Thứ, tác phẩm không chỉ phản ánh cảnh sống bấp bênh, nghèo khổ mà còn lột tả sâu sắc nỗi đau của những người trí thức có hoài bão nhưng bị thực tại tầm thường làm cho "chết mòn" về tâm hồn.
Trước hết, nhân vật Thứ hiện lên với nỗi đau đớn khi nhìn lại sự tương phản giữa ước mơ và hiện tại. Trên chuyến tàu rời Hà Nội, nhìn cảnh vật tươi đẹp nhưng Thứ lại thấy "buồn". Cái buồn ấy đến từ sự nuối tiếc những "ước vọng cao xa" thời sinh viên: muốn làm vĩ nhân, muốn thay đổi xứ sở, muốn sang Tây... Thế nhưng, thực tế đã vùi dập tất cả. Từ một thanh niên hăm hở, Thứ trở nên "rụt rè, sẻn so, sống còm rom" khi về Hà Nội. Đỉnh điểm của bi kịch là dự cảm về tương lai: "Y sẽ chẳng có việc gì làm, y sẽ ăn bám vợ!". Nam Cao đã sử dụng những động từ mạnh như "mốc lên", "gỉ đi", "mòn", "mục ra" để cụ thể hóa sự tàn héo của một kiếp người. Với Thứ, nỗi nhục nhã lớn nhất không phải là cái chết thể xác, mà là "chết ngay trong lúc sống" – một sự tồn tại vô nghĩa, bị người đời và chính bản thân mình khinh rẻ.Bi kịch của Thứ hiện lên đầy xót xa qua sự đối lập gay gắt giữa lý tưởng cao đẹp và thực tại nghiệt ngã. Từng mơ mộng về một sự nghiệp lừng lẫy, nhưng thực tế, con đường mưu sinh của Thứ lại đầy rẫy những trắc trở, khiến anh rơi vào cảnh chật vật, túng quẫn thường trực. Hoàn cảnh thiếu thốn ấy không chỉ bào mòn thể xác mà còn giày vò tâm hồn anh bởi gánh nặng trách nhiệm với gia đình. Thứ đau đớn khi nhận ra cái nghèo đang đẩy mình vào ranh giới của sự hèn kém, để rồi tự vẽ ra những viễn cảnh tương lai đầy u tối: bị xã hội khinh rẻ, bị vợ con coi thường và chính mình cũng khinh ghét bản thân. Nỗi dằn vặt ấy chính là minh chứng cho một nhân cách trí thức đầy tự trọng đang phải vật lộn tuyệt vọng giữa vũng lầy của sự tầm thường.
Về nghệ thuật, đoạn trích khẳng định tài năng bậc thầy của Nam Cao qua việc sử dụng ngôi kể thứ ba nhập thân sâu sắc vào nhân vật Thứ. Nhan đề "Sống mòn" đã nói đến sự tàn héo về tâm hồn. Ngôn ngữ giàu tính triết lý với những độc thoại nội tâm sắc sảo và hệ thống từ ngữ mạnh (mốc, gỉ, mục) đã cụ thể hóa nỗi đau bế tắc. Đặc biệt, nghệ thuật xây dựng nhân vật không chú trọng ngoại hình mà tập trung khai thác xung đột nội tâm, từ đó cho thấy Thứ chính là người đại diện cho tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo của Việt Nam trc cmt8.
Tóm lại, qua nhân vật Thứ trong đoạn trích, Nam Cao đã tái hiện thành công bi kịch "chết ngay trong lúc sống" đầy đau đớn của người trí thức trước Cách mạng. Bằng bút pháp tâm lý sắc sảo và ngôn ngữ giàu tính triết lý, nhà văn không chỉ cảm thông cho những kiếp người bế tắc mà còn gián tiếp thức tỉnh khát vọng sống ý nghĩa, sống thay đổi trong mỗi cá nhân. Hình tượng nhân vật Thứ mãi là một nốt trầm ám ảnh, khẳng định vị thế của Nam Cao - nhà văn của những giá trị nhân đạo cao cả.
Câu 2:
Bài làm
Gabriel Garcia Marquez đã từng viết:"Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ". Đầu tiên ước mơ là những mong muốn, khao khát những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Cụm từ già đi đầu tiên đẻ nói đến con người khi đã cao tuổi - 1 quy luật của tạo hóa, cụm từ già đi thứ hai ý nói đến sự dừng lại ko còn phấn đấu nỗ lực nữa. Cả câu nói muốn khẳng định vai trò của ước mơ trg đời sống của con ng ước mơ sẽ giúp tạo nên động lực sống. Đặc biệt ước mơ có vai trò và ý nghĩa vô cùng quan trọng vs tuổi trẻ. Ước mơ thường là những điều tốt đẹp không dễ dàng đạt được; cần phấn đấu, nỗ lực hết sức mới có thể biến ước mơ thành hiện thực; vì vậy, nếu có ước mợ, chúng ta sẽ có mục tiêu xác định, có động lực phấn đấu mạnh mẽ; thậm chí có thể vượt lên mọi nghịch cảnh để đạt được những kì tích không thể ngờ tới. Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của đời người khi ta có nền tảng tốt nhất về sức khoẻ thể chất và tinh thần, dồi dào tiềm năng phát triển; vì vậy, cần có mục tiêu xác định, cần có động lực sống mạnh mẽ để kích hoạt hết tiềm năng của bản thân và có những cống hiến quý báu cho xã hội.Tuổi trẻ cũng là giai đoạn con người cần rèn luyện, trải qua những khó khăn, thử thách để trưởng thành; trong khi đó, ước mơ là những điều tốt đẹp nhưng cần phải nỗ lực phấn đấu mới đạt được. Như trong câu chuyện của Lê Minh Châu - 1 cậu bé là nạn nhân của chất độc màu da cam.Năm 17 tuổi, vượt qua khó khăn và sự tự ti của một nạn nhân khuyết tật của chất độc màu da cam, Lê Minh Châu rời làng Hoà Bình để đến Thành phố Hồ Chí Minh theo đuổi ước mơ trở thành một hoạ sĩ. Anh tự mở phòng tranh riêng, nuôi sống bản thân bằng các tác phẩm của mình -những bức tranh được vẽ bằng miệng. Anh chia sẻ: “Mở lớp dạy vẽ là cách Châu tiếp lửa đam mê vẽ, bởi đường tài năng cho thế hệ trẻ, động viên các bạn kiên trì theo đuổi ước mơ, thành công sẽ đến”. Thành công chỉ đến với ai chưa từng bỏ cuộc, và ước mơ sẽ được hiện thực hoá khi lửa đam mê chưa bao giờ nguội lạnh. Tuy nhiên trong cuộc sống hiện nay có 1 số bạn trẻ sống ko ước mơ, sống 1 cách hoài phí họ chấp nhận 1 cuộc đời bình lặng đến mức nhạt nhòa phó mặc cho cuộc đời quyết định. Hay lại có nhx ng sống vs ước mơ hão huyền chỉ nói mồm nhưng lại ko hành động. Nhận thức đc tầm quan trọng của ước mơ đối với tuổi trẻ, ước mơ chính là kim chỉ na m giúp tuổi trẻ ko bị hòa tan trong xã hội mới và cần đứng lên hành động để đạt đc nhx mong ước của chính mình. Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên số và trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh mẽ như năm , ước mơ của người trẻ cần gắn liền với việc tự học và thích nghi. Không chỉ là mơ cho bản thân, mà cần gắn ước mơ cá nhân với sự phát triển chung của cộng đồng và nhân loại.
Câu 1:
Bài làm
Nam Cao là nhà văn hiện thực xuất sắc với ngòi bút lách sâu vào những ngõ ngách u tối của tâm hồn con người, đặc biệt là tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng. Trong tiểu thuyết "Sống mòn", nhân vật Thứ hiện lên như một điển hình sắc nét cho bi kịch của những người trí thức có khát vọng cao đẹp nhưng lại bị gánh nặng cơm áo ghì sát đất. Qua đoạn trích, độc giả không chỉ thấy được nỗi khổ vật chất mà còn cảm nhận sâu sắc cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội của một linh hồn đang chết mòn vì sự tù túng.
Nam Cao là một trong những đại diện xuất sắc nhất của dòng văn học hiện thực phê phán Việt Nam giai đoạn 1930 - 1945. Với quan điểm nghệ thuật vị nhân sinh sâu sắc, ông không chỉ dừng lại ở việc phản ánh hiện thực khách quan mà luôn đi sâu vào thế giới nội tâm. Các tác phẩm của Nam Cao thường tập trung vào hai mảng đề tài chính là người nông dân nghèo bị tha hóa và người trí thức tiểu tư sản sống bế tắc. Tiểu thuyết "Sống mòn" là tác phẩm tiêu biểu nhất của ông về đề tài trí thức tiểu tư sản. Qua cuộc đời nhân vật Thứ, tác phẩm không chỉ phản ánh cảnh sống bấp bênh, nghèo khổ mà còn lột tả sâu sắc nỗi đau của những người trí thức có hoài bão nhưng bị thực tại tầm thường làm cho "chết mòn" về tâm hồn.
Trước hết, nhân vật Thứ hiện lên với nỗi đau đớn khi nhìn lại sự tương phản giữa ước mơ và hiện tại. Trên chuyến tàu rời Hà Nội, nhìn cảnh vật tươi đẹp nhưng Thứ lại thấy "buồn". Cái buồn ấy đến từ sự nuối tiếc những "ước vọng cao xa" thời sinh viên: muốn làm vĩ nhân, muốn thay đổi xứ sở, muốn sang Tây... Thế nhưng, thực tế đã vùi dập tất cả. Từ một thanh niên hăm hở, Thứ trở nên "rụt rè, sẻn so, sống còm rom" khi về Hà Nội. Đỉnh điểm của bi kịch là dự cảm về tương lai: "Y sẽ chẳng có việc gì làm, y sẽ ăn bám vợ!". Nam Cao đã sử dụng những động từ mạnh như "mốc lên", "gỉ đi", "mòn", "mục ra" để cụ thể hóa sự tàn héo của một kiếp người. Với Thứ, nỗi nhục nhã lớn nhất không phải là cái chết thể xác, mà là "chết ngay trong lúc sống" – một sự tồn tại vô nghĩa, bị người đời và chính bản thân mình khinh rẻ.Bi kịch của Thứ hiện lên đầy xót xa qua sự đối lập gay gắt giữa lý tưởng cao đẹp và thực tại nghiệt ngã. Từng mơ mộng về một sự nghiệp lừng lẫy, nhưng thực tế, con đường mưu sinh của Thứ lại đầy rẫy những trắc trở, khiến anh rơi vào cảnh chật vật, túng quẫn thường trực. Hoàn cảnh thiếu thốn ấy không chỉ bào mòn thể xác mà còn giày vò tâm hồn anh bởi gánh nặng trách nhiệm với gia đình. Thứ đau đớn khi nhận ra cái nghèo đang đẩy mình vào ranh giới của sự hèn kém, để rồi tự vẽ ra những viễn cảnh tương lai đầy u tối: bị xã hội khinh rẻ, bị vợ con coi thường và chính mình cũng khinh ghét bản thân. Nỗi dằn vặt ấy chính là minh chứng cho một nhân cách trí thức đầy tự trọng đang phải vật lộn tuyệt vọng giữa vũng lầy của sự tầm thường.
Về nghệ thuật, đoạn trích khẳng định tài năng bậc thầy của Nam Cao qua việc sử dụng ngôi kể thứ ba nhập thân sâu sắc vào nhân vật Thứ. Nhan đề "Sống mòn" đã nói đến sự tàn héo về tâm hồn. Ngôn ngữ giàu tính triết lý với những độc thoại nội tâm sắc sảo và hệ thống từ ngữ mạnh (mốc, gỉ, mục) đã cụ thể hóa nỗi đau bế tắc. Đặc biệt, nghệ thuật xây dựng nhân vật không chú trọng ngoại hình mà tập trung khai thác xung đột nội tâm, từ đó cho thấy Thứ chính là người đại diện cho tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo của Việt Nam trc cmt8.
Tóm lại, qua nhân vật Thứ trong đoạn trích, Nam Cao đã tái hiện thành công bi kịch "chết ngay trong lúc sống" đầy đau đớn của người trí thức trước Cách mạng. Bằng bút pháp tâm lý sắc sảo và ngôn ngữ giàu tính triết lý, nhà văn không chỉ cảm thông cho những kiếp người bế tắc mà còn gián tiếp thức tỉnh khát vọng sống ý nghĩa, sống thay đổi trong mỗi cá nhân. Hình tượng nhân vật Thứ mãi là một nốt trầm ám ảnh, khẳng định vị thế của Nam Cao - nhà văn của những giá trị nhân đạo cao cả.
Câu 2:
Bài làm
Gabriel Garcia Marquez đã từng viết:"Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ". Đầu tiên ước mơ là những mong muốn, khao khát những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Cụm từ già đi đầu tiên đẻ nói đến con người khi đã cao tuổi - 1 quy luật của tạo hóa, cụm từ già đi thứ hai ý nói đến sự dừng lại ko còn phấn đấu nỗ lực nữa. Cả câu nói muốn khẳng định vai trò của ước mơ trg đời sống của con ng ước mơ sẽ giúp tạo nên động lực sống. Đặc biệt ước mơ có vai trò và ý nghĩa vô cùng quan trọng vs tuổi trẻ. Ước mơ thường là những điều tốt đẹp không dễ dàng đạt được; cần phấn đấu, nỗ lực hết sức mới có thể biến ước mơ thành hiện thực; vì vậy, nếu có ước mợ, chúng ta sẽ có mục tiêu xác định, có động lực phấn đấu mạnh mẽ; thậm chí có thể vượt lên mọi nghịch cảnh để đạt được những kì tích không thể ngờ tới. Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của đời người khi ta có nền tảng tốt nhất về sức khoẻ thể chất và tinh thần, dồi dào tiềm năng phát triển; vì vậy, cần có mục tiêu xác định, cần có động lực sống mạnh mẽ để kích hoạt hết tiềm năng của bản thân và có những cống hiến quý báu cho xã hội.Tuổi trẻ cũng là giai đoạn con người cần rèn luyện, trải qua những khó khăn, thử thách để trưởng thành; trong khi đó, ước mơ là những điều tốt đẹp nhưng cần phải nỗ lực phấn đấu mới đạt được. Như trong câu chuyện của Lê Minh Châu - 1 cậu bé là nạn nhân của chất độc màu da cam.Năm 17 tuổi, vượt qua khó khăn và sự tự ti của một nạn nhân khuyết tật của chất độc màu da cam, Lê Minh Châu rời làng Hoà Bình để đến Thành phố Hồ Chí Minh theo đuổi ước mơ trở thành một hoạ sĩ. Anh tự mở phòng tranh riêng, nuôi sống bản thân bằng các tác phẩm của mình -những bức tranh được vẽ bằng miệng. Anh chia sẻ: “Mở lớp dạy vẽ là cách Châu tiếp lửa đam mê vẽ, bởi đường tài năng cho thế hệ trẻ, động viên các bạn kiên trì theo đuổi ước mơ, thành công sẽ đến”. Thành công chỉ đến với ai chưa từng bỏ cuộc, và ước mơ sẽ được hiện thực hoá khi lửa đam mê chưa bao giờ nguội lạnh. Tuy nhiên trong cuộc sống hiện nay có 1 số bạn trẻ sống ko ước mơ, sống 1 cách hoài phí họ chấp nhận 1 cuộc đời bình lặng đến mức nhạt nhòa phó mặc cho cuộc đời quyết định. Hay lại có nhx ng sống vs ước mơ hão huyền chỉ nói mồm nhưng lại ko hành động. Nhận thức đc tầm quan trọng của ước mơ đối với tuổi trẻ, ước mơ chính là kim chỉ na m giúp tuổi trẻ ko bị hòa tan trong xã hội mới và cần đứng lên hành động để đạt đc nhx mong ước của chính mình. Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên số và trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh mẽ như năm , ước mơ của người trẻ cần gắn liền với việc tự học và thích nghi. Không chỉ là mơ cho bản thân, mà cần gắn ước mơ cá nhân với sự phát triển chung của cộng đồng và nhân loại.