Đỗ Đức Hà
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích "Chèo đi rán thứ sáu... Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!" trong tác phẩm "Ông già và biển cả" của Ernest Hemingway là một lát cắt đầy xúc động, khắc họa vẻ đẹp bi tráng của ý chí con người trước nghịch cảnh.
Trong cuộc chiến không cân sức với đàn cá mập để bảo vệ thành quả là con cá kiếm, lão ngư Santiago hiện lên với một tinh thần kiên cường đến kinh ngạc. Những cụm từ như "Chèo đi", "rán" không chỉ là hành động vật lý mà còn là mệnh lệnh từ trái tim, thôi thúc một cơ thể đã kiệt quệ, đau đớn vì những vết thương và sự mệt mỏi cùng cực phải tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh lão ngư đơn độc giữa đại dương bao la, đối mặt với "thứ sáu" – đợt tấn công liên tiếp của kẻ thù – chính là biểu tượng cho sức mạnh nội sinh mãnh liệt.
Lời khẩn cầu "biển hỡi" cuối đoạn trích không mang sắc thái của sự hèn nhát hay buông xuôi. Đó là tiếng lòng của một con người hiểu rõ sự khắc nghiệt của thiên nhiên nhưng vẫn khát khao được sống, được khẳng định giá trị bản thân. Qua đó, Hemingway đã làm sáng tỏ tư tưởng chủ đạo: "Con người có thể bị hủy diệt nhưng không thể bị đánh bại". Đoạn văn không chỉ ca ngợi lòng dũng cảm của một cá nhân mà còn là bản anh hùng ca về nghị lực của nhân loại trước những bão giông của cuộc đời.
Câu 2 :
Trong hành trình vạn dặm của cuộc đời, con người mải mê đi tìm những giá trị về danh vọng, tiền bạc hay sự thừa nhận của xã hội. Thế nhưng, khi bão giông ập đến hay khi đôi chân đã mỏi mệt, nơi duy nhất ta muốn tìm về chính là gia đình. Tình thân – sợi dây liên kết thiêng liêng giữa những người cùng máu mủ – chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, là giá trị cốt lõi làm nên ý nghĩa của sự sống.
Tình thân không chỉ đơn thuần là mối quan hệ huyết thống mà còn là sự gắn kết bởi yêu thương, sự thấu hiểu và lòng vị tha vô điều kiện. Đó là tình mẫu tử bao la, tình phụ tử trầm mặc mà sâu sắc, là tình anh em kề vai sát cánh. Khác với những mối quan hệ xã giao ngoài kia vốn thường dựa trên sự trao đổi hay lợi ích, tình thân tồn tại như một lẽ tự nhiên, không toan tính.
Giá trị của tình thân thể hiện rõ nhất qua ba khía cạnh then chốt:Thế giới ngoài kia có thể khắc nghiệt với những áp lực và thất bại. Khi đó, tình thân chính là "trạm sạc" năng lượng. Gia đình là nơi ta được phép yếu lòng, được là chính mình mà không cần đeo mặt nạ. Sự vỗ về của mẹ hay cái vỗ vai của cha có sức mạnh chữa lành mọi vết thương lòng, giúp ta vực dậy sau những vấp ngã.Tình thân là ngôi trường đầu tiên của mỗi con người. Những bài học về lòng nhân ái, sự trung thực và trách nhiệm thường bắt đầu từ mâm cơm gia đình. Một đứa trẻ lớn lên trong sự yêu thương của người thân sẽ có xu hướng hình thành tâm hồn ấm áp và biết quan tâm đến cộng đồng. Biết rằng có những người luôn dõi theo và ủng hộ mình, con người ta sẽ có thêm lòng can đảm để đương đầu với thử thách. Tình thân biến thành sức mạnh thôi thúc chúng ta nỗ lực thành công để mang lại niềm vui và sự tự hào cho những người thân yêu.
Đáng buồn thay, trong nhịp sống hiện đại hối hả, giá trị của tình thân đôi khi bị xem nhẹ. Có những người mải mê chạy theo những cuộc vui phù phiếm hay sự nghiệp mà quên mất bữa cơm gia đình. Có những người chỉ biết nhận lấy sự hy sinh của cha mẹ như một lẽ đương nhiên mà quên mất việc báo đáp. Sự xuất hiện của các thiết bị điện tử đôi khi tạo ra "khoảng cách ảo" ngay trong chính ngôi nhà của mình: ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người lại đắm chìm trong một thế giới riêng trên màn hình điện thoại.
Chúng ta cần hiểu rằng, mọi thứ trên đời đều có thể thay thế, trừ tình thân. Tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, nhưng thời gian bên cạnh người thân một khi đã trôi qua sẽ không bao giờ trở lại."Gia đình không phải là một điều quan trọng, nó là tất cả." – Michael J. Fox.Để giữ gìn giá trị của tình thân, chúng ta không cần những hành động quá lớn lao. Hãy bắt đầu từ việc , lắng nghe,trân trọng,ưu tiên: Hãy học cách cân bằng giữa công việc và gia đình. Đừng đợi đến khi "mất bò mới lo làm chuồng".
Qua đó, tình thân là món quà vô giá mà mỗi người nhận được khi sinh ra. Nó giống như mạch nước ngầm âm thầm nuôi dưỡng cái cây đời người xanh tốt. Giữa một thế giới đầy biến động, hãy biết trân trọng và sưởi ấm tình thân mỗi ngày, bởi đó chính là bến đỗ cuối cùng và bình yên nhất của mỗi chúng ta.
Câu 1 :
Người kể trong văn bản là người kể chuyện ngôi thứ nhất, trực tiếp xưng "tôi" (chính là linh hồn người em – người đóng vai trò là "sa dạ sa dồng", phu chèo thuyền vượt biển).
Dấu hiệu: "Biển ơi, đừng giết tôi", "Bây giờ mới biết tôi sống sót", "Tự than thân trách phận".
Câu 2 :
Hình ảnh "biển" hiện ra vô cùng dữ dội, hiểm nguy và đầy đe dọa. Cụ thể:
-Vẻ ngoài đáng sợ: Nước "vằn mông mốc", "đục vật vờ", "dựng đứng chấm trời", "sôi gầm réo".
-Sức mạnh hủy diệt: Nước cuộn thác, bão phong ba, nước xoáy dữ ào ào, nước thét gào...
-Sự hiện diện của cái chết và siêu nhiên: Có quỷ dữ chặn đường, quỷ vô hình (ngọ lồm) bủa giăng, chực ăn người và nuốt thuyền.
-Tính chất: Biển không chỉ là không gian địa lý mà là một "chiến trường" đầy thử thách nghiệt ngã ở cõi âm.
Câu 3:
Chủ đề của văn bản là phản ánh hành trình vượt qua gian khổ, hiểm nguy của linh hồn người lao động nghèo ở cõi âm. Qua đó, tác phẩm thể hiện:
-Sự đồng cảm với số phận bi kịch, oan ức của người lao động nghèo (người em).
-Sự phê phán gián tiếp những bất công trong xã hội (ngay cả ở cõi chết vẫn có sự phân biệt giàu nghèo, sang hèn giữa "quan slay" và "sa dạ sa dồng").
-Khát vọng sống và mong ước được bình an.
Câu 4:
Mười hai rán nước (ghềnh thác chảy xiết) là biểu tượng cho:
-Những thử thách, chông gai cực hạn mà con người phải đối mặt trong cuộc đời.
-Sự khắc nghiệt của số phận và những cửa ải đau đớn mà một linh hồn phải trải qua để tìm đến bến đỗ cuối cùng.
-Nỗ lực phi thường của con người trước sức mạnh áp đảo của thiên nhiên và định mệnh.
Câu 5 :
Các âm thanh được thể hiện
-Âm thanh của thiên nhiên: Tiếng nước "gầm réo" (dữ dội, vang động, đầy đe dọa).
-Âm thanh của con người: Tiếng kêu cứu, van xin khẩn thiết của nhân vật tôi ("Biển ơi, đừng giết tôi", "Nước hỡi, đừng lôi lấy thuyền").
Cảm xúc gợi ra:
-Sự sợ hãi, tuyệt vọng: Cảm giác nhỏ bé của con người trước thiên nhiên kỳ vĩ và hung bạo.
-Sự đau xót, thương cảm: Người đọc cảm nhận được nỗi đau thân phận của một con người bị chết oan, nay lại phải tiếp tục chịu đựng sự dày vò về thể xác và tinh thần.
-Sự nghẹt thở, hồi hộp: Theo dõi từng nhịp chèo trong cuộc đấu tranh sinh tồn đầy mong manh.