Nguyễn Phương Anh
Giới thiệu về bản thân
Dưới đây là lời giải ngắn gọn, đúng trọng tâm:
**Câu 1.**
Phương thức biểu đạt chính: **Nghị luận**.
---
**Câu 2.**
Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1):
* **tằn tiện – phung phí**
* **hào phóng – keo kiệt**
(hoặc có thể nêu: “ở nhà – bay nhảy”)
---
**Câu 3.**
Tác giả cho rằng *không nên dễ dàng phán xét người khác* vì mỗi người có hoàn cảnh, suy nghĩ và cách sống riêng. Việc đánh giá phiến diện, dựa trên góc nhìn cá nhân sẽ dễ sai lầm, gây tổn thương cho người khác và làm hạn chế sự thấu hiểu.
---
**Câu 4.**
Quan điểm: *“Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó”* có thể hiểu là:
* Nguy hiểm nhất không phải là người khác định kiến, mà là bản thân ta **tin và bị chi phối bởi những định kiến ấy**.
* Khi đó, ta đánh mất sự độc lập trong suy nghĩ, sống theo đánh giá của người khác, không còn là chính mình.
→ Cần tỉnh táo, biết suy nghĩ riêng và không để định kiến điều khiển cuộc sống.
---
**Câu 5.**
Thông điệp rút ra:
* Không vội vàng phán xét người khác.
* Tôn trọng sự khác biệt của mỗi người.
* Sống độc lập, lắng nghe bản thân, không bị chi phối bởi định kiến xã hội.
* Học cách thấu hiểu và bao dung hơn trong cuộc sống.
Câu 1: Cảm nhận về đoạn thơĐoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là một bức tranh đầy hoài niệm và xót xa về sự thay đổi của làng quê Việt Nam dưới tác động của cuộc sống hiện đại. Tác giả đã khéo léo khắc họa những hình ảnh quen thuộc của làng quê xưa, đối lập với sự biến đổi đầy tiếc nuối trong hiện tại, gợi lên một nỗi buồn man mác, day dứt trong lòng người đọc.Nội dung sâu sắcVề nội dung, đoạn thơ chạm đến vấn đề "ly nông" và sự mai một của những giá trị văn hóa truyền thống. Hình ảnh "những đứa bạn đã rời làng kiếm sống", "đất không đủ cho sức trai cày ruộng", "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" phản ánh thực trạng kinh tế khó khăn, khiến con người phải rời bỏ quê hương để mưu sinh. Sự biến mất của "thiếu nữ bây giờ không còn hát dân ca", "thôi để tóc dài ngang lưng" cùng với việc "cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc", "đâu còn những lũy tre ngày xưa" cho thấy sự xói mòn của những nét đẹp văn hóa, phong tục tập quán truyền thống. Câu thơ cuối "Tôi đi về phía làng / Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy..." là lời tự sự đầy ám ảnh, thể hiện sự day dứt, tiếc nuối của người con xa xứ khi chứng kiến quê hương thay đổi, không còn giữ được những nét đẹp xưa.Nghệ thuật tinh tếVề nghệ thuật, tác giả sử dụng ngôn ngữ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức gợi. Các hình ảnh đối lập được đặt cạnh nhau một cách tinh tế: làng quê xưa với những lũy tre, tiếng hát dân ca, mái tóc dài của thiếu nữ đối lập với làng quê nay nhà cửa chen chúc, thiếu vắng những nét đẹp truyền thống. Giọng thơ trầm buồn, day dứt, thể hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa của nhân vật trữ tình. Cách sử dụng câu thơ ngắn, ngắt nhịp tạo cảm giác suy tư, lắng đọng. Đặc biệt, hình ảnh "dấu chân" gợi lên sự tiếp nối của thế hệ, nhưng cũng là minh chứng cho sự ra đi, ly tán.
Câu 1. Thể thơ của văn bản trên là : tự do
Câu 2. Trong văn bản, hạnh phúc được miêu tả qua các tính từ sau:
"xanh" (lá xanh)
"thơm" (quả thơm)
"im lặng" (trong im lặng)
"dịu dàng" (dịu dàng)
"vô tư" (sông vô tư)
"đầy vơi" (mình đầy vơi)
Câu 3. Đoạn thơ "Hạnh phúc đôi khi như quả thơm trong im lặng, dịu dàng" diễn tả rằng hạnh phúc có thể đến một cách bất ngờ, âm thầm và mang lại cảm giác ngọt ngào, dễ chịu mà không cần phô trương hay ồn ào. Nó giống như một trái cây chín mọng, tỏa hương thơm dịu dàng trong sự tĩnh lặng.
Câu 4. Biện pháp tu từ so sánh "Hạnh phúc đôi khi như sông vô tư trôi về biển cả / Chẳng cần biết mình đầy vơi" có tác dụng làm nổi bật sự tự nhiên, thanh thản và không vụ lợi của hạnh phúc. Hạnh phúc được ví như dòng sông, luôn chảy về đích đến của mình một cách tự nhiên, không lo nghĩ về sự mất mát hay được mất, thể hiện một trạng thái an nhiên, tự tại.
Câu 5. Quan niệm về hạnh phúc của tác giả được thể hiện trong đoạn trích là một quan niệm giản dị, gần gũi và mang tính chiêm nghiệm. Tác giả cho rằng hạnh phúc không nhất thiết phải là những điều lớn lao, xa vời mà có thể tìm thấy trong những khoảnh khắc bình dị, âm thầm của cuộc sống, và quan trọng là sự an nhiên, tự tại khi đón nhận nó. Hạnh phúc là một dòng chảy tự nhiên, không cần tính toán thiệt hơn.