Bùi Việt Khôi Nguyên
Giới thiệu về bản thân
Caau1 Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là tiếng lòng đầy khắc khoải về sự thay đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Về nội dung, tác giả đã phác họa một thực tại xót xa: những giá trị truyền thống đang dần biến mất. Hình ảnh "đất không đủ cho sức trai cày ruộng" và "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" cho thấy sự bế tắc của kinh tế nông nghiệp, buộc những người trẻ phải rời làng kiếm sống. Kéo theo đó là sự đứt gãy về văn hóa: thiếu nữ không còn hát dân ca, không còn để tóc dài, và lũy tre xanh - biểu tượng của hồn làng - cũng bị thay thế bằng nhà cửa chen chúc. Về nghệ thuật, thể thơ tự do cùng nhịp điệu chậm rãi, trầm buồn như lời tự sự đã chạm đến trái tim người đọc. Việc sử dụng phép đối lập giữa "phía tuổi thơ" với "nỗi buồn ruộng rẫy" và các hình ảnh liệt kê đã làm nổi bật sự mất mát, hụt hẫng. Đoạn thơ không chỉ là niềm hoài cổ mà còn là lời nhắc nhở chúng ta về việc giữ gìn bản sắc văn hóa giữa nhịp sống hiện đại
Câu2
Mạng xã hội (MXH) ngày nay không còn là một khái niệm xa lạ mà đã trở thành "ngôi nhà thứ hai" của con người trong kỷ nguyên số. Tuy nhiên, nó giống như một con dao hai lưỡi, mang lại cả những cơ hội vàng lẫn những rủi ro khó lường.
Trước hết, không thể phủ nhận lợi ích to lớn của MXH. Nó phá bỏ mọi rào cản về không gian và thời gian, giúp con người kết nối, chia sẻ thông tin chỉ trong một cái chớp mắt. MXH là kho tàng tri thức khổng lồ, là nơi để mỗi cá nhân khẳng định bản sắc, lan tỏa những thông điệp tích cực và những chiến dịch thiện nguyện ấm áp. Trong những giai đoạn khó khăn như dịch bệnh, chính MXH đã giúp thế giới không bị tách rời.
Tuy nhiên, mặt tối của nó cũng vô cùng đáng ngại. Nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, đang rơi vào tình trạng "nghiện" MXH, dành hàng giờ đồng hồ để lướt web một cách vô định, dẫn đến lối sống ảo, xa rời thực tế. Hệ lụy không chỉ dừng lại ở sức khỏe thể chất mà còn là tâm lý: hội chứng sợ bị bỏ rơi (FOMO), sự đố kỵ khi so sánh cuộc đời mình với những hình ảnh hào nhoáng của người khác. Nguy hiểm hơn, MXH còn là môi trường cho tin giả, bạo lực ngôn từ và những hành vi lừa đảo tinh vi phát triển.
Để MXH thực sự phục vụ cho cuộc sống, chúng ta cần trở thành những người dùng thông thái. Đừng để định kiến hay những lời bình luận ác ý trên mạng điều khiển cảm xúc của mình. Thay vì "buông mình vào tấm lưới định kiến" như một văn bản chúng ta từng đọc, hãy chọn cách tiếp cận có chọn lọc. Hãy học cách "ngắt kết nối để kết nối" — dành thời gian cho những mối quan hệ thực sự, cho thiên nhiên và cho chính bản thân mình.
Tóm lại, mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh và ý thức của người sử dụng. Hãy coi MXH là công cụ để làm giàu tri thức và sưởi ấm tâm hồn, thay vì để nó làm xói mòn những giá trị đích thực của cuộc sống.
Caau1 Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là tiếng lòng đầy khắc khoải về sự thay đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Về nội dung, tác giả đã phác họa một thực tại xót xa: những giá trị truyền thống đang dần biến mất. Hình ảnh "đất không đủ cho sức trai cày ruộng" và "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" cho thấy sự bế tắc của kinh tế nông nghiệp, buộc những người trẻ phải rời làng kiếm sống. Kéo theo đó là sự đứt gãy về văn hóa: thiếu nữ không còn hát dân ca, không còn để tóc dài, và lũy tre xanh - biểu tượng của hồn làng - cũng bị thay thế bằng nhà cửa chen chúc. Về nghệ thuật, thể thơ tự do cùng nhịp điệu chậm rãi, trầm buồn như lời tự sự đã chạm đến trái tim người đọc. Việc sử dụng phép đối lập giữa "phía tuổi thơ" với "nỗi buồn ruộng rẫy" và các hình ảnh liệt kê đã làm nổi bật sự mất mát, hụt hẫng. Đoạn thơ không chỉ là niềm hoài cổ mà còn là lời nhắc nhở chúng ta về việc giữ gìn bản sắc văn hóa giữa nhịp sống hiện đại
Câu2
Mạng xã hội (MXH) ngày nay không còn là một khái niệm xa lạ mà đã trở thành "ngôi nhà thứ hai" của con người trong kỷ nguyên số. Tuy nhiên, nó giống như một con dao hai lưỡi, mang lại cả những cơ hội vàng lẫn những rủi ro khó lường.
Trước hết, không thể phủ nhận lợi ích to lớn của MXH. Nó phá bỏ mọi rào cản về không gian và thời gian, giúp con người kết nối, chia sẻ thông tin chỉ trong một cái chớp mắt. MXH là kho tàng tri thức khổng lồ, là nơi để mỗi cá nhân khẳng định bản sắc, lan tỏa những thông điệp tích cực và những chiến dịch thiện nguyện ấm áp. Trong những giai đoạn khó khăn như dịch bệnh, chính MXH đã giúp thế giới không bị tách rời.
Tuy nhiên, mặt tối của nó cũng vô cùng đáng ngại. Nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, đang rơi vào tình trạng "nghiện" MXH, dành hàng giờ đồng hồ để lướt web một cách vô định, dẫn đến lối sống ảo, xa rời thực tế. Hệ lụy không chỉ dừng lại ở sức khỏe thể chất mà còn là tâm lý: hội chứng sợ bị bỏ rơi (FOMO), sự đố kỵ khi so sánh cuộc đời mình với những hình ảnh hào nhoáng của người khác. Nguy hiểm hơn, MXH còn là môi trường cho tin giả, bạo lực ngôn từ và những hành vi lừa đảo tinh vi phát triển.
Để MXH thực sự phục vụ cho cuộc sống, chúng ta cần trở thành những người dùng thông thái. Đừng để định kiến hay những lời bình luận ác ý trên mạng điều khiển cảm xúc của mình. Thay vì "buông mình vào tấm lưới định kiến" như một văn bản chúng ta từng đọc, hãy chọn cách tiếp cận có chọn lọc. Hãy học cách "ngắt kết nối để kết nối" — dành thời gian cho những mối quan hệ thực sự, cho thiên nhiên và cho chính bản thân mình.
Tóm lại, mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh và ý thức của người sử dụng. Hãy coi MXH là công cụ để làm giàu tri thức và sưởi ấm tâm hồn, thay vì để nó làm xói mòn những giá trị đích thực của cuộc sống.
caau1 Trong một thế giới với hơn 8 tỷ người, sự khác biệt chính là yếu tố làm nên vẻ đẹp đa sắc màu của nhân loại. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ là thừa nhận sự khác nhau về ngoại hình, sở thích hay quan điểm, mà còn là biểu hiện của một tư duy văn minh và trái tim bao dung. Khi biết tôn trọng cái "tôi" riêng biệt của người khác, chúng ta xóa bỏ được những rào cản của định kiến và sự đố kỵ, từ đó xây dựng một môi trường sống hòa bình, thân thiện. Sự tôn trọng ấy giúp mỗi cá nhân cảm thấy tự tin hơn để bộc lộ tài năng, thúc đẩy sự sáng tạo và đổi mới cho cộng đồng. Ngược lại, nếu chỉ nhìn đời bằng lăng kính hạn hẹp và ép buộc mọi người phải giống mình, xã hội sẽ trở nên đơn điệu và đầy rẫy xung đột. Như những nốt nhạc khác nhau mới làm nên một bản hòa ca, việc tôn trọng sự khác biệt giúp chúng ta học hỏi được nhiều điều mới mẻ và hoàn thiện bản thân hơn. Hãy bắt đầu bằng việc lắng nghe và thấu hiểu, bởi lẽ "mỗi người là một bông hoa đẹp" và chính sự khác biệt của bạn cũng xứng đáng được trân trọng.
Câu2
1. Mở bài:
• Giới thiệu tác giả Lưu Trọng Lư và phong trào Thơ mới.
• Giới thiệu bài thơ "Nắng mới" – một tác phẩm tiêu biểu khai thác đề tài tình mẫu tử với cảm xúc trong sáng, thiết tha.
2. Thân bài:
• Bức tranh thiên nhiên và tâm trạng (Khổ 1):
• Tác giả sử dụng hình ảnh "nắng mới" làm tín hiệu đánh thức kỷ niệm. Tiếng "gà trưa gáy não nùng" gợi sự tĩnh lặng, vắng vẻ, khiến nỗi buồn "dĩ vãng" tràn về.
• Từ láy "não nùng", "chập chờn" diễn tả trạng thái lơ mơ, nửa thực nửa hư khi nhà văn sống lại những ngày đã mất.
• Hình ảnh người mẹ trong nỗi nhớ (Khổ 2 & 3):
• Kỷ niệm hiện về gắn với hình ảnh người mẹ lúc còn sống: "Áo đỏ người đưa trước giậu phơi". Màu đỏ của chiếc áo làm rực sáng cả không gian hoài niệm.
• Hình bóng mẹ hiện lên thật giản dị, dịu dàng: "Nét cười đen nhánh sau tay áo". Đây là chi tiết đắt giá, gợi vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam xưa với hàm răng đen lánh, kín đáo và hiền hậu.
• Đánh giá nghệ thuật:
• Thể thơ bảy chữ nhịp nhàng như lời tự sự tâm tình.
• Ngôn ngữ giàu hình ảnh, biểu cảm, sử dụng thành công các từ ngữ gợi màu sắc (nắng mới, áo đỏ, đen nhánh).
• Giọng điệu thơ trầm lắng, da diết, thể hiện sự thành kính và yêu thương sâu nặng.
3. Kết bài:
• Khẳng định giá trị của bài thơ: Không chỉ là nỗi nhớ mẹ riêng của tác giả mà còn chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất của mỗi con người.
• "Nắng mới" mãi là nốt nhạc trong trẻo, đượm buồn nhưng ấm áp trong lòng độc giả.
caau1 Trong một thế giới với hơn 8 tỷ người, sự khác biệt chính là yếu tố làm nên vẻ đẹp đa sắc màu của nhân loại. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ là thừa nhận sự khác nhau về ngoại hình, sở thích hay quan điểm, mà còn là biểu hiện của một tư duy văn minh và trái tim bao dung. Khi biết tôn trọng cái "tôi" riêng biệt của người khác, chúng ta xóa bỏ được những rào cản của định kiến và sự đố kỵ, từ đó xây dựng một môi trường sống hòa bình, thân thiện. Sự tôn trọng ấy giúp mỗi cá nhân cảm thấy tự tin hơn để bộc lộ tài năng, thúc đẩy sự sáng tạo và đổi mới cho cộng đồng. Ngược lại, nếu chỉ nhìn đời bằng lăng kính hạn hẹp và ép buộc mọi người phải giống mình, xã hội sẽ trở nên đơn điệu và đầy rẫy xung đột. Như những nốt nhạc khác nhau mới làm nên một bản hòa ca, việc tôn trọng sự khác biệt giúp chúng ta học hỏi được nhiều điều mới mẻ và hoàn thiện bản thân hơn. Hãy bắt đầu bằng việc lắng nghe và thấu hiểu, bởi lẽ "mỗi người là một bông hoa đẹp" và chính sự khác biệt của bạn cũng xứng đáng được trân trọng.
Câu2
1. Mở bài:
• Giới thiệu tác giả Lưu Trọng Lư và phong trào Thơ mới.
• Giới thiệu bài thơ "Nắng mới" – một tác phẩm tiêu biểu khai thác đề tài tình mẫu tử với cảm xúc trong sáng, thiết tha.
2. Thân bài:
• Bức tranh thiên nhiên và tâm trạng (Khổ 1):
• Tác giả sử dụng hình ảnh "nắng mới" làm tín hiệu đánh thức kỷ niệm. Tiếng "gà trưa gáy não nùng" gợi sự tĩnh lặng, vắng vẻ, khiến nỗi buồn "dĩ vãng" tràn về.
• Từ láy "não nùng", "chập chờn" diễn tả trạng thái lơ mơ, nửa thực nửa hư khi nhà văn sống lại những ngày đã mất.
• Hình ảnh người mẹ trong nỗi nhớ (Khổ 2 & 3):
• Kỷ niệm hiện về gắn với hình ảnh người mẹ lúc còn sống: "Áo đỏ người đưa trước giậu phơi". Màu đỏ của chiếc áo làm rực sáng cả không gian hoài niệm.
• Hình bóng mẹ hiện lên thật giản dị, dịu dàng: "Nét cười đen nhánh sau tay áo". Đây là chi tiết đắt giá, gợi vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam xưa với hàm răng đen lánh, kín đáo và hiền hậu.
• Đánh giá nghệ thuật:
• Thể thơ bảy chữ nhịp nhàng như lời tự sự tâm tình.
• Ngôn ngữ giàu hình ảnh, biểu cảm, sử dụng thành công các từ ngữ gợi màu sắc (nắng mới, áo đỏ, đen nhánh).
• Giọng điệu thơ trầm lắng, da diết, thể hiện sự thành kính và yêu thương sâu nặng.
3. Kết bài:
• Khẳng định giá trị của bài thơ: Không chỉ là nỗi nhớ mẹ riêng của tác giả mà còn chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất của mỗi con người.
• "Nắng mới" mãi là nốt nhạc trong trẻo, đượm buồn nhưng ấm áp trong lòng độc giả.
caau1 Trong một thế giới với hơn 8 tỷ người, sự khác biệt chính là yếu tố làm nên vẻ đẹp đa sắc màu của nhân loại. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ là thừa nhận sự khác nhau về ngoại hình, sở thích hay quan điểm, mà còn là biểu hiện của một tư duy văn minh và trái tim bao dung. Khi biết tôn trọng cái "tôi" riêng biệt của người khác, chúng ta xóa bỏ được những rào cản của định kiến và sự đố kỵ, từ đó xây dựng một môi trường sống hòa bình, thân thiện. Sự tôn trọng ấy giúp mỗi cá nhân cảm thấy tự tin hơn để bộc lộ tài năng, thúc đẩy sự sáng tạo và đổi mới cho cộng đồng. Ngược lại, nếu chỉ nhìn đời bằng lăng kính hạn hẹp và ép buộc mọi người phải giống mình, xã hội sẽ trở nên đơn điệu và đầy rẫy xung đột. Như những nốt nhạc khác nhau mới làm nên một bản hòa ca, việc tôn trọng sự khác biệt giúp chúng ta học hỏi được nhiều điều mới mẻ và hoàn thiện bản thân hơn. Hãy bắt đầu bằng việc lắng nghe và thấu hiểu, bởi lẽ "mỗi người là một bông hoa đẹp" và chính sự khác biệt của bạn cũng xứng đáng được trân trọng.
Câu2
1. Mở bài:
• Giới thiệu tác giả Lưu Trọng Lư và phong trào Thơ mới.
• Giới thiệu bài thơ "Nắng mới" – một tác phẩm tiêu biểu khai thác đề tài tình mẫu tử với cảm xúc trong sáng, thiết tha.
2. Thân bài:
• Bức tranh thiên nhiên và tâm trạng (Khổ 1):
• Tác giả sử dụng hình ảnh "nắng mới" làm tín hiệu đánh thức kỷ niệm. Tiếng "gà trưa gáy não nùng" gợi sự tĩnh lặng, vắng vẻ, khiến nỗi buồn "dĩ vãng" tràn về.
• Từ láy "não nùng", "chập chờn" diễn tả trạng thái lơ mơ, nửa thực nửa hư khi nhà văn sống lại những ngày đã mất.
• Hình ảnh người mẹ trong nỗi nhớ (Khổ 2 & 3):
• Kỷ niệm hiện về gắn với hình ảnh người mẹ lúc còn sống: "Áo đỏ người đưa trước giậu phơi". Màu đỏ của chiếc áo làm rực sáng cả không gian hoài niệm.
• Hình bóng mẹ hiện lên thật giản dị, dịu dàng: "Nét cười đen nhánh sau tay áo". Đây là chi tiết đắt giá, gợi vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam xưa với hàm răng đen lánh, kín đáo và hiền hậu.
• Đánh giá nghệ thuật:
• Thể thơ bảy chữ nhịp nhàng như lời tự sự tâm tình.
• Ngôn ngữ giàu hình ảnh, biểu cảm, sử dụng thành công các từ ngữ gợi màu sắc (nắng mới, áo đỏ, đen nhánh).
• Giọng điệu thơ trầm lắng, da diết, thể hiện sự thành kính và yêu thương sâu nặng.
3. Kết bài:
• Khẳng định giá trị của bài thơ: Không chỉ là nỗi nhớ mẹ riêng của tác giả mà còn chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất của mỗi con người.
• "Nắng mới" mãi là nốt nhạc trong trẻo, đượm buồn nhưng ấm áp trong lòng độc giả.
Câu1 nghị luận
Câu2
-Thích ở nhà đối lập với Bỏ bê gia đình
-hào phóng đố lập với keo kiệt
Câu3 Bởi vì mỗi người có một hoàn cảnh, tính cách và cách sống riêng. Những gì ta nhìn thấy chỉ là bề nổi, nếu phán xét vội vàng dựa trên góc nhìn cá nhân, ta sẽ dễ dẫn đến cái nhìn sai lệch, phiến diện và gây tổn thương cho người khác
Câu4 "Tấm lưới định kiến" là những suy nghĩ áp đặt, rập khuôn của số đông. Khi ta "buông mình" vào đó, nghĩa là ta đánh mất bản sắc riêng, không dám sống thật với chính mình vì sợ lời phán xét. Điều này khiến cuộc sống trở nên ngột ngạt, thụ động và ta trở thành bản sao của những định kiến xã hội thay vì là chính mình
Câu5 Hãy học cách tôn trọng sự khác biệt của mỗi cá nhân thay vì phán xét.
Câu1
"Thuật hoài" của Phạm Ngũ Lão là một kiệt tác của văn học trung đại, kết tinh cao độ vẻ đẹp của "hào khí Đông A" thời Trần. Về nội dung, bài thơ là bức chân dung tự họa đầy kiêu hãnh của người anh hùng và quân đội nhà Trần. Hai câu đầu khắc họa tư thế "hoành sóc" (cầm ngang ngọn giáo) lẫm liệt, chiếm lĩnh không gian ba quân và thời gian trải dài "kỷ thu". Sức mạnh ấy không chỉ nằm ở cá nhân mà còn lan tỏa ra tập thể với hình ảnh so sánh "tam quân tỳ hổ", tạo nên một khí thế áp đảo vũ trụ, "nuốt trôi trâu" hoặc làm mờ cả sao Ngưu. Ở hai câu sau, bài thơ chuyển từ cảm hứng sử thi sang chiều sâu tâm trạng với "nợ công danh". Cái "thẹn" của tác giả trước gương sáng Vũ Hầu không phải là sự yếu hèn, mà là cái thẹn đầy cao thượng, thể hiện khát vọng mãnh liệt được cống hiến và phụng sự đất nước. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt hàm súc, ngôn ngữ ước lệ nhưng giàu sức biểu đạt. Các biện pháp tu từ như so sánh, phóng đại cùng hình ảnh thơ kỳ vĩ đã tạo nên một giọng điệu mạnh mẽ, hào hùng. Tóm lại, bằng sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa cái tôi cá nhân và cái ta cộng đồng, "Thuật hoài" đã tạc vào lịch sử hình tượng người trai thời Trần với lý tưởng sống cao đẹp, là bài học về tinh thần trách nhiệm cho thế hệ mai sau.
câu2
TRÁCH NHIỆM CỦA THẾ HỆ TRẺ VỚI ĐẤT NƯỚC TRONG THỜI ĐẠI MỚI
Nếu như thời đại nhà Trần, người anh hùng Phạm Ngũ Lão coi "nợ công danh" là nỗi trăn trở khôn nguôi, thì ngày nay, trong bối cảnh hòa bình và hội nhập, trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước lại mang những sắc thái mới, vừa kế thừa truyền thống vừa mang hơi thở thời đại. Đất nước không còn tiếng súng, nhưng "cuộc chiến" để khẳng định vị thế dân tộc trên bản đồ thế giới vẫn đang diễn ra quyết liệt, và người lính trên mặt trận ấy chính là thanh niên.
Trước hết, trách nhiệm lớn nhất của tuổi trẻ chính là nỗ lực tự thân trong học tập và rèn luyện. Đất nước muốn giàu mạnh cần có nội lực tri thức bền vững. Mỗi bạn trẻ cần xác định việc học không chỉ để lấy bằng cấp hay mưu cầu cuộc sống cá nhân, mà là để tích lũy "khí giới" bảo vệ và xây dựng Tổ quốc. Trong kỷ nguyên số, nếu không làm chủ được công nghệ và tri thức, chúng ta sẽ mãi là người đi sau. Do đó, trau dồi chuyên môn, ngoại ngữ và kỹ năng mềm là cách thực tế nhất để thể hiện lòng yêu nước.
Bên cạnh tri thức, bản lĩnh chính trị và ý thức giữ gìn bản sắc dân tộc cũng là một trách nhiệm sống còn. Giữa dòng chảy ồ ạt của văn hóa ngoại lai, thế hệ trẻ cần có "màng lọc" để tiếp thu tinh hoa nhân loại nhưng vẫn giữ vững gốc rễ con người Việt Nam. Đừng để mình trở thành những "người bản địa xa lạ" trên chính quê hương mình. Yêu nước đôi khi chỉ đơn giản là bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt, quảng bá vẻ đẹp của áo dài, hay bảo vệ chủ quyền biên giới trên không gian mạng trước những thông tin xuyên tạc.
Hơn thế nữa, tuổi trẻ cần có tinh thần dấn thân và cống hiến. Hãy thoát khỏi "vùng an toàn" và sự ích kỷ cá nhân để hướng tới lợi ích cộng đồng. Giống như cái "thẹn" đầy tự trọng của Phạm Ngũ Lão khi chưa lập được công trạng, thanh niên ngày nay cũng cần biết trăn trở trước những vấn đề của xã hội như biến đổi khí hậu, nghèo đói hay dịch bệnh. Những hành động nhỏ như tham gia chiến dịch mùa hè xanh, hiến máu nhân đạo hay khởi nghiệp sáng tạo tạo công ăn việc làm cho người khác... chính là những bông hoa đẹp dâng hiến cho đời.
Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận nhỏ thanh niên sống thờ ơ, "sống hoài sống phí" trong những thú vui vô bổ hoặc có tư tưởng hưởng thụ. Đó là những biểu hiện đáng phê phán, làm xói mòn sức mạnh của dân tộc.
Tóm lại, trách nhiệm với đất nước không phải là điều gì quá xa vời hay đao to búa lớn. Nó nằm ngay trong ý thức sống trách nhiệm với chính mình, với gia đình và cộng đồng. Thế hệ trẻ hôm nay hãy thắp sáng ngọn lửa nhiệt huyết, dùng trí tuệ và trái tim để viết tiếp những trang sử vàng mà cha ông đã dày công gầy dựng. Đúng như lời nhắn nhủ: "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay".
Câu1
"Thuật hoài" của Phạm Ngũ Lão là một kiệt tác của văn học trung đại, kết tinh cao độ vẻ đẹp của "hào khí Đông A" thời Trần. Về nội dung, bài thơ là bức chân dung tự họa đầy kiêu hãnh của người anh hùng và quân đội nhà Trần. Hai câu đầu khắc họa tư thế "hoành sóc" (cầm ngang ngọn giáo) lẫm liệt, chiếm lĩnh không gian ba quân và thời gian trải dài "kỷ thu". Sức mạnh ấy không chỉ nằm ở cá nhân mà còn lan tỏa ra tập thể với hình ảnh so sánh "tam quân tỳ hổ", tạo nên một khí thế áp đảo vũ trụ, "nuốt trôi trâu" hoặc làm mờ cả sao Ngưu. Ở hai câu sau, bài thơ chuyển từ cảm hứng sử thi sang chiều sâu tâm trạng với "nợ công danh". Cái "thẹn" của tác giả trước gương sáng Vũ Hầu không phải là sự yếu hèn, mà là cái thẹn đầy cao thượng, thể hiện khát vọng mãnh liệt được cống hiến và phụng sự đất nước. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt hàm súc, ngôn ngữ ước lệ nhưng giàu sức biểu đạt. Các biện pháp tu từ như so sánh, phóng đại cùng hình ảnh thơ kỳ vĩ đã tạo nên một giọng điệu mạnh mẽ, hào hùng. Tóm lại, bằng sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa cái tôi cá nhân và cái ta cộng đồng, "Thuật hoài" đã tạc vào lịch sử hình tượng người trai thời Trần với lý tưởng sống cao đẹp, là bài học về tinh thần trách nhiệm cho thế hệ mai sau.
câu2
TRÁCH NHIỆM CỦA THẾ HỆ TRẺ VỚI ĐẤT NƯỚC TRONG THỜI ĐẠI MỚI
Nếu như thời đại nhà Trần, người anh hùng Phạm Ngũ Lão coi "nợ công danh" là nỗi trăn trở khôn nguôi, thì ngày nay, trong bối cảnh hòa bình và hội nhập, trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước lại mang những sắc thái mới, vừa kế thừa truyền thống vừa mang hơi thở thời đại. Đất nước không còn tiếng súng, nhưng "cuộc chiến" để khẳng định vị thế dân tộc trên bản đồ thế giới vẫn đang diễn ra quyết liệt, và người lính trên mặt trận ấy chính là thanh niên.
Trước hết, trách nhiệm lớn nhất của tuổi trẻ chính là nỗ lực tự thân trong học tập và rèn luyện. Đất nước muốn giàu mạnh cần có nội lực tri thức bền vững. Mỗi bạn trẻ cần xác định việc học không chỉ để lấy bằng cấp hay mưu cầu cuộc sống cá nhân, mà là để tích lũy "khí giới" bảo vệ và xây dựng Tổ quốc. Trong kỷ nguyên số, nếu không làm chủ được công nghệ và tri thức, chúng ta sẽ mãi là người đi sau. Do đó, trau dồi chuyên môn, ngoại ngữ và kỹ năng mềm là cách thực tế nhất để thể hiện lòng yêu nước.
Bên cạnh tri thức, bản lĩnh chính trị và ý thức giữ gìn bản sắc dân tộc cũng là một trách nhiệm sống còn. Giữa dòng chảy ồ ạt của văn hóa ngoại lai, thế hệ trẻ cần có "màng lọc" để tiếp thu tinh hoa nhân loại nhưng vẫn giữ vững gốc rễ con người Việt Nam. Đừng để mình trở thành những "người bản địa xa lạ" trên chính quê hương mình. Yêu nước đôi khi chỉ đơn giản là bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt, quảng bá vẻ đẹp của áo dài, hay bảo vệ chủ quyền biên giới trên không gian mạng trước những thông tin xuyên tạc.
Hơn thế nữa, tuổi trẻ cần có tinh thần dấn thân và cống hiến. Hãy thoát khỏi "vùng an toàn" và sự ích kỷ cá nhân để hướng tới lợi ích cộng đồng. Giống như cái "thẹn" đầy tự trọng của Phạm Ngũ Lão khi chưa lập được công trạng, thanh niên ngày nay cũng cần biết trăn trở trước những vấn đề của xã hội như biến đổi khí hậu, nghèo đói hay dịch bệnh. Những hành động nhỏ như tham gia chiến dịch mùa hè xanh, hiến máu nhân đạo hay khởi nghiệp sáng tạo tạo công ăn việc làm cho người khác... chính là những bông hoa đẹp dâng hiến cho đời.
Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận nhỏ thanh niên sống thờ ơ, "sống hoài sống phí" trong những thú vui vô bổ hoặc có tư tưởng hưởng thụ. Đó là những biểu hiện đáng phê phán, làm xói mòn sức mạnh của dân tộc.
Tóm lại, trách nhiệm với đất nước không phải là điều gì quá xa vời hay đao to búa lớn. Nó nằm ngay trong ý thức sống trách nhiệm với chính mình, với gia đình và cộng đồng. Thế hệ trẻ hôm nay hãy thắp sáng ngọn lửa nhiệt huyết, dùng trí tuệ và trái tim để viết tiếp những trang sử vàng mà cha ông đã dày công gầy dựng. Đúng như lời nhắn nhủ: "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay".