Hoàng Nhật Mạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Nhật Mạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

bài làm
Câu 1. (2,0 điểm)

Bài thơ Ảnh Bác của Trần Đăng Khoa để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Qua hình ảnh bức ảnh Bác Hồ treo trong ngôi nhà nhỏ, tác giả đã khắc họa một Bác rất gần gũi, thân thương với thiếu nhi. Bác hiện lên với nụ cười hiền hậu, ánh mắt ân cần dõi theo từng sinh hoạt đời thường của các cháu: vui chơi, trồng rau, quét bếp, chăm sóc gà trong sân. Những lời Bác “nhắc nhở” tuy giản dị nhưng chứa đựng tình yêu thương, sự quan tâm và cả trách nhiệm đối với thế hệ nhỏ tuổi trong thời chiến. Đặc biệt, dù “lo bao việc trên đời”, Bác vẫn “mỉm cười với em”, cho thấy tấm lòng bao dung, nhân hậu của vị lãnh tụ kính yêu. Bài thơ giúp em thêm yêu quý, kính trọng Bác Hồ và tự nhắc mình phải sống chăm ngoan, có ích.


Câu 2. (4,0 điểm)

Trong những năm tháng học trò, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp với bạn bè, nhưng kỉ niệm sâu sắc nhất là lần em được bạn thân giúp đỡ khi em gặp khó khăn trong học tập.

Hồi đó, em học chưa tốt môn Toán, đặc biệt là phần giải toán có lời văn. Trước kì kiểm tra quan trọng, em rất lo lắng vì làm bài thường chậm và hay sai. Thấy vậy, Lan – bạn ngồi cùng bàn với em – đã chủ động đề nghị giúp em ôn tập. Mỗi buổi chiều sau giờ học, Lan kiên nhẫn giảng lại từng dạng bài, chỉ cho em cách đọc kĩ đề và trình bày lời giải sao cho rõ ràng. Có những bài em hỏi đi hỏi lại nhiều lần, Lan vẫn không cáu gắt mà luôn nhẹ nhàng động viên.

Nhờ sự giúp đỡ ấy, em dần hiểu bài hơn và tự tin hơn. Đến ngày kiểm tra, em làm bài khá suôn sẻ và đạt kết quả tốt hơn mong đợi. Khi biết điểm, Lan vui cho em còn hơn cho chính mình. Khoảnh khắc đó khiến em thật sự cảm động.

Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tình bạn là sự sẻ chia, quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ nhau lúc khó khăn. Em luôn trân trọng tình bạn với Lan và tự nhủ mình cũng sẽ trở thành một người bạn tốt như vậy.


Câu 1.
Văn bản Chơi Phú Quốc thuộc kiểu văn bản kí (du kí), kết hợp miêu tả và biểu cảm.

Câu 2.
Hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ về sự trong lành của nước biển là: “nước trong như lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò”.

Câu 3.
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (“chúng tôi”, “tôi”).
Tác dụng: Giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi, thể hiện rõ cảm xúc, ấn tượng và trải nghiệm trực tiếp của tác giả trong chuyến đi.

Câu 4.
Tác giả nhắc đến các hoạt động của người dân Phú Quốc như: đánh cá, đi thẻ mực ban đêm, vá lưới, chuốt mây, phơi lưới.
Những hoạt động đó cho thấy cuộc sống lao động cần cù, chăm chỉ, bình dị nhưng yên vui và gắn bó với biển cả của người dân nơi đây.

Câu 5.
Qua văn bản Chơi Phú Quốc, em nhận ra rằng việc trải nghiệm và khám phá những vùng đất mới giúp con người mở rộng hiểu biết, thêm yêu thiên nhiên và cuộc sống. Những chuyến đi mang lại niềm vui, cảm xúc mới mẻ và những kỉ niệm đáng nhớ. Đồng thời, chúng còn giúp ta hiểu hơn về con người, văn hoá và lao động của từng vùng miền. Trải nghiệm thực tế vì thế có ý nghĩa rất lớn trong việc bồi dưỡng tâm hồn và vốn sống của mỗi người.


bài làm

Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ với thầy cô và bạn bè. Nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi nhất là lần em và các bạn cùng cô giáo chủ nhiệm tham gia hoạt động trồng cây trong khuôn viên trường.

Hôm đó là một buổi sáng đầu xuân, thời tiết mát mẻ và trong lành. Cô giáo chủ nhiệm thông báo lớp em sẽ tham gia trồng cây để hưởng ứng phong trào “Trường học xanh – sạch – đẹp”. Nghe tin, cả lớp ai cũng háo hức. Khi ra sân trường, mỗi nhóm được phát một cây non, xẻng và bình tưới nước. Cô giáo ân cần hướng dẫn chúng em cách đào hố, đặt cây sao cho thẳng rồi lấp đất lại cẩn thận. Cô vừa làm mẫu vừa nhắc nhở chúng em phải nhẹ tay để không làm gãy rễ cây.

Trong lúc làm việc, các bạn trong nhóm em phối hợp với nhau rất vui vẻ. Người đào đất, người giữ cây, người tưới nước. Có lúc chúng em làm chưa đúng, cô giáo liền nhẹ nhàng chỉ dẫn và động viên. Nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, em cảm nhận được sự tận tâm và yêu thương của cô dành cho học trò. Khi cây được trồng xong, cô mỉm cười khen cả lớp làm việc rất tốt. Chúng em nhìn hàng cây non thẳng tắp mà trong lòng tràn ngập niềm vui và tự hào.

Sau buổi trồng cây, em hiểu rằng những việc làm nhỏ bé cũng có thể góp phần bảo vệ môi trường. Em càng thêm yêu quý cô giáo và trân trọng tình bạn giữa các bạn trong lớp. Trải nghiệm ấy không chỉ giúp em có thêm kỉ niệm đẹp mà còn dạy em bài học về tinh thần đoàn kết, trách nhiệm và ý thức giữ gìn thiên nhiên. Đó là một kỉ niệm đáng nhớ mà em sẽ luôn lưu giữ trong tim.


bài làm

Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ với thầy cô và bạn bè. Nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi nhất là lần em và các bạn cùng cô giáo chủ nhiệm tham gia hoạt động trồng cây trong khuôn viên trường.

Hôm đó là một buổi sáng đầu xuân, thời tiết mát mẻ và trong lành. Cô giáo chủ nhiệm thông báo lớp em sẽ tham gia trồng cây để hưởng ứng phong trào “Trường học xanh – sạch – đẹp”. Nghe tin, cả lớp ai cũng háo hức. Khi ra sân trường, mỗi nhóm được phát một cây non, xẻng và bình tưới nước. Cô giáo ân cần hướng dẫn chúng em cách đào hố, đặt cây sao cho thẳng rồi lấp đất lại cẩn thận. Cô vừa làm mẫu vừa nhắc nhở chúng em phải nhẹ tay để không làm gãy rễ cây.

Trong lúc làm việc, các bạn trong nhóm em phối hợp với nhau rất vui vẻ. Người đào đất, người giữ cây, người tưới nước. Có lúc chúng em làm chưa đúng, cô giáo liền nhẹ nhàng chỉ dẫn và động viên. Nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, em cảm nhận được sự tận tâm và yêu thương của cô dành cho học trò. Khi cây được trồng xong, cô mỉm cười khen cả lớp làm việc rất tốt. Chúng em nhìn hàng cây non thẳng tắp mà trong lòng tràn ngập niềm vui và tự hào.

Sau buổi trồng cây, em hiểu rằng những việc làm nhỏ bé cũng có thể góp phần bảo vệ môi trường. Em càng thêm yêu quý cô giáo và trân trọng tình bạn giữa các bạn trong lớp. Trải nghiệm ấy không chỉ giúp em có thêm kỉ niệm đẹp mà còn dạy em bài học về tinh thần đoàn kết, trách nhiệm và ý thức giữ gìn thiên nhiên. Đó là một kỉ niệm đáng nhớ mà em sẽ luôn lưu giữ trong tim.


bài làm
Trong những kỉ niệm tuổi thơ của em, cảnh sinh hoạt gia đình vào mỗi buổi tối luôn để lại trong em nhiều cảm xúc ấm áp và khó quên.

Sau một ngày học tập và làm việc vất vả, khi màn đêm buông xuống, cả gia đình em lại quây quần bên mâm cơm nhỏ. Mẹ em thoăn thoắt bày biện các món ăn còn bốc khói nghi ngút. Bố em vừa kể chuyện ở cơ quan vừa gắp thức ăn cho em. Tiếng cười nói rộn ràng khiến căn nhà nhỏ trở nên ấm cúng lạ thường. Em vừa ăn vừa lắng nghe những câu chuyện giản dị mà thân thương, cảm nhận rõ sự yêu thương của mọi người dành cho nhau.

Ăn cơm xong, cả nhà cùng nhau dọn dẹp. Mẹ rửa bát, bố lau bàn, còn em thì quét nhà. Công việc tuy nhỏ nhưng ai cũng vui vẻ, không khí gia đình vì thế càng thêm gắn bó. Sau đó, em ngồi vào bàn học làm bài tập, bố đọc báo, mẹ xem lại sổ chi tiêu. Thi thoảng, mẹ lại nhắc em học bài cẩn thận, bố mỉm cười động viên khiến em có thêm động lực cố gắng.

Buổi tối trôi qua thật nhẹ nhàng và yên bình. Cảnh sinh hoạt giản dị ấy tuy không có gì đặc biệt nhưng lại là khoảng thời gian em trân trọng nhất. Nó giúp em hiểu hơn giá trị của gia đình và nhắc nhở em phải luôn yêu thương, gìn giữ những phút giây sum họp ấm áp ấy.


bài làm
Trong những kỉ niệm tuổi thơ của em, cảnh sinh hoạt gia đình vào mỗi buổi tối luôn để lại trong em nhiều cảm xúc ấm áp và khó quên.

Sau một ngày học tập và làm việc vất vả, khi màn đêm buông xuống, cả gia đình em lại quây quần bên mâm cơm nhỏ. Mẹ em thoăn thoắt bày biện các món ăn còn bốc khói nghi ngút. Bố em vừa kể chuyện ở cơ quan vừa gắp thức ăn cho em. Tiếng cười nói rộn ràng khiến căn nhà nhỏ trở nên ấm cúng lạ thường. Em vừa ăn vừa lắng nghe những câu chuyện giản dị mà thân thương, cảm nhận rõ sự yêu thương của mọi người dành cho nhau.

Ăn cơm xong, cả nhà cùng nhau dọn dẹp. Mẹ rửa bát, bố lau bàn, còn em thì quét nhà. Công việc tuy nhỏ nhưng ai cũng vui vẻ, không khí gia đình vì thế càng thêm gắn bó. Sau đó, em ngồi vào bàn học làm bài tập, bố đọc báo, mẹ xem lại sổ chi tiêu. Thi thoảng, mẹ lại nhắc em học bài cẩn thận, bố mỉm cười động viên khiến em có thêm động lực cố gắng.

Buổi tối trôi qua thật nhẹ nhàng và yên bình. Cảnh sinh hoạt giản dị ấy tuy không có gì đặc biệt nhưng lại là khoảng thời gian em trân trọng nhất. Nó giúp em hiểu hơn giá trị của gia đình và nhắc nhở em phải luôn yêu thương, gìn giữ những phút giây sum họp ấm áp ấy.


câu 1 :

kể theo ngôi thứ ba

câu 2 :

theo câu chuyện trên không nói rõ ai là người trồng cây hoàng lan .

câu 3 :

biện pháp tu từ nhân hóa trong câu là :" cả cây hoàng lan đã khoác lên mình một màu xanh nõn nà"

tác dụng : giúp cho cây hoàng lan trở lên gần xinh động , gần gũi hơn với con người

câu 4 :

theo em vì Hà đã hiểu rằng ông khi đi bộ đội đã hy sinh trên chiến trường

câu 5 :

em là em út trong nhà , dù bé nhất nhà nhưng em lại biết phụ giúp bố mẹ quét nhà, cắm cơm , phơi quần áo để không phụ lòng bố mẹ . em biết bố mẹ đã vất vả nuôi chúng em lớn lên , cho em một gia đình ấm áp với tình yêu thương của bố mẹ . em rất biết hơn bố mẹ và mong có thể làm được nhiều việc hơn giúp ba mẹ


em nghĩ mình

Trong suốt những năm học Tiểu học, em đã có rất nhiều kỷ niệm vui buồn cùng thầy cô và bạn bè. Nhưng có lẽ, trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là lần đầu tiên em được tham gia biểu diễn văn nghệ trong lễ tổng kết năm học lớp 5.

Hôm đó, em và các bạn trong lớp được chọn để múa bài “Việt Nam ơi”. Ban đầu em rất lo lắng vì em vốn là người khá nhút nhát, sợ đứng trước đám đông. Nhưng cô giáo chủ nhiệm luôn động viên: “Cô tin là các con sẽ làm được!”. Thế là suốt mấy tuần liền, cả nhóm miệt mài tập luyện sau giờ học. Có hôm trời nắng nóng, ai cũng mệt, nhưng chỉ cần cô cười, chúng em lại có thêm động lực.

Ngày tổng kết, khi tiếng nhạc vang lên, em run run bước ra sân khấu. Nhìn thấy phía dưới là cô giáo, bố mẹ và các bạn đang cổ vũ, em bỗng cảm thấy tự tin hơn. Điệu múa kết thúc trong tiếng vỗ tay rộn ràng. Cô giáo bước lên ôm chúng em vào lòng, nụ cười của cô khiến em xúc động vô cùng.

Đó là lần đầu tiên em dám vượt qua nỗi sợ hãi để làm một việc mới. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng: chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, em có thể làm được nhiều điều mà trước đây mình nghĩ là không thể. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại buổi biểu diễn hôm ấy, em vẫn thấy tim mình rộn ràng và tự hào vì đã có một tuổi học trò thật đẹp.

Năm em học lớp 3, em đã có một trải nghiệm buồn mà đến bây giờ em vẫn nhớ mãi. Đó là lần em làm vỡ chiếc cốc mà mẹ rất thích.

Hôm đó là buổi chiều cuối tuần, mẹ đang dọn dẹp nhà còn em thì chơi trong bếp. Thấy chiếc cốc in hình con mèo thật dễ thương, em muốn lấy ra xem. Nhưng khi vừa chạm tay vào, chiếc cốc trượt khỏi tay em, rơi xuống đất và vỡ tan. Tiếng vỡ khiến mẹ chạy vào. Nhìn mảnh vỡ dưới sàn, em sợ lắm, nước mắt cứ trào ra. Em tưởng mẹ sẽ mắng, nhưng mẹ chỉ thở dài rồi nhẹ nhàng nói: “Lần sau con nhớ cẩn thận hơn nhé. Đồ vật có thể mua lại, nhưng tay con thì không đâu.”

Lúc đó em thấy vừa buồn vừa hối hận. Em tự trách mình vì đã không nghe lời mẹ, nghịch ngợm quá mức. Chiều hôm đó, em giúp mẹ quét dọn, nhặt từng mảnh cốc nhỏ. Từ hôm ấy, em luôn cố gắng làm việc gì cũng phải cẩn thận hơn, không còn nghịch ngợm hay bất cẩn như trước nữa.

Bây giờ mỗi khi nhìn thấy chiếc cốc mới mẹ dùng, em lại nhớ đến bài học từ chuyện cũ. Tuy đó là một trải nghiệm buồn, nhưng nhờ nó em biết cách chịu trách nghiệm với việc mình làm và học được bài học về sự cẩn thận trong cuộc sống.

Năm em học lớp 3, em đã có một trải nghiệm buồn mà đến bây giờ em vẫn nhớ mãi. Đó là lần em làm vỡ chiếc cốc mà mẹ rất thích.

Hôm đó là buổi chiều cuối tuần, mẹ đang dọn dẹp nhà còn em thì chơi trong bếp. Thấy chiếc cốc in hình con mèo thật dễ thương, em muốn lấy ra xem. Nhưng khi vừa chạm tay vào, chiếc cốc trượt khỏi tay em, rơi xuống đất và vỡ tan. Tiếng vỡ khiến mẹ chạy vào. Nhìn mảnh vỡ dưới sàn, em sợ lắm, nước mắt cứ trào ra. Em tưởng mẹ sẽ mắng, nhưng mẹ chỉ thở dài rồi nhẹ nhàng nói: “Lần sau con nhớ cẩn thận hơn nhé. Đồ vật có thể mua lại, nhưng tay con thì không đâu.”

Lúc đó em thấy vừa buồn vừa hối hận. Em tự trách mình vì đã không nghe lời mẹ, nghịch ngợm quá mức. Chiều hôm đó, em giúp mẹ quét dọn, nhặt từng mảnh cốc nhỏ. Từ hôm ấy, em luôn cố gắng làm việc gì cũng phải cẩn thận hơn, không còn nghịch ngợm hay bất cẩn như trước nữa.

Bây giờ mỗi khi nhìn thấy chiếc cốc mới mẹ dùng, em lại nhớ đến bài học từ chuyện cũ. Tuy đó là một trải nghiệm buồn, nhưng nhờ nó em biết cách chịu trách nghiệm với việc mình làm và học được bài học về sự cẩn thận trong cuộc sống.