Nguyễn Nhật Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Nhật Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Hội chợ Xuân của phường tôi là một sự kiện được mong chờ nhất mỗi dịp Tết đến. Không gian hội chợ được trang trí rực rỡ với những cành đào, câu đối đỏ và đèn lồng đủ màu sắc. Các gian hàng bày bán đủ loại sản phẩm, từ bánh chưng, giò chả đến các món đồ thủ công tinh xảo. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng nhạc xập xình vang vọng khắp khu phố, tạo nên một không khí náo nhiệt, ấm cúng. Đặc biệt, tôi rất thích tham gia các trò chơi dân gian như kéo co, ném còn và xem các tiết mục biểu diễn văn nghệ đặc sắc của các nghệ sĩ địa phương.

Lòng biết ơn và sự hy sinh của mẹ: Bài thơ khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo, vất vả sớm hôm “cuốc cày sớm trưa”, chịu đựng “nắng mưa”, “đi gió đi sương” để nuôi con khôn lớn. Sự ốm đau của mẹ là minh chứng cho những hy sinh thầm lặng ấy. Từ đó, em nhận ra công lao trời biển của mẹ, học cách trân trọng và biết ơn những gì mẹ đã dành cho mình.Tình cảm gia đình và sự quan tâm: Khi mẹ ốm, mẹ con cảm nhận rõ sự vắng bóng của mẹ trong lao động hàng ngày. Tuy nhiên, bài thơ còn cho thấy tình cảm ấm áp của xóm làng đã đến thăm hỏi, động viên mẹ, thể hiện tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái. Điều này nhắc nhở em về tầm quan trọng của tình cảm gia đình, sự quan tâm, chia sẻ giữa mọi người.Trách nhiệm và sự trưởng thành của người con: Hình ảnh “con diễn kịch giữa nhà . Một mình con sắm cả ba vai chèo” cho thấy sự cố gắng, mong muốn bù đắp cho mẹ khi mẹ ốm. Dù còn nhỏ, người con đã thể hiện sự quan tâm, chăm sóc mẹ bằng những việc làm đơn giản như “ngâm thơ, kể chuyện, rồi thì múa ca”. Điều này dạy em về tinh thần trách nhiệm với cha mẹ, dù là những việc nhỏ nhất cũng thể hiện lòng hiếu thảo.

1. Nhận diện Biện pháp tu từ Ẩn dụ


Biện pháp tu từ được sử dụng là Ẩn dụ.


Ẩn dụ là gọi tên sự vật, hiện tượng này bằng tên sự vật, hiện tượng khác có nét tương đồng với sự vật, hiện tượng được gọi, nhằm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt.


Trong hai câu thơ trên, từ được dùng theo nghĩa ẩn dụ là: “đi gió đi sương”.

Nghĩa đen: Đi lại ngoài trời, trải qua mưa gió, sương lạn

Nghĩa ẩn dụ: Chỉ sự vất vả, gian lao, tảo tần, lam lũ, chịu đựng mọi khó khăn, vất vả trong suốt cuộc đời mưu sinh, chăm lo cho gia đình.


2. Tác dụng của biện pháp tu từ Ẩn dụ


Việc sử dụng biện pháp ẩn dụ “đi gió đi sương” mang lại những tác dụng nổi bật sau:


Gợi hình ảnh cụ thể, khách quan: Thay vì nói mẹ vất vả, tác giả dùng hình ảnh thiên nhiên (gió và sương) quen thuộc, gần gũi với cuộc sống lao động, giúp người đọc dễ dàng hình dung ra sự nhọc nhằn, thiếu thốn mà người mẹ đã trải qua.

Tăng sức gợi cảm và sức biểu đạt: “Gió sương” hàm chứa ý nghĩa về sự khắc nghiệt của thời tiết và hoàn cảnh sống. Nó cô đọng lại toàn bộ quãng đời cơ cực, hy sinh thầm lặng của người mẹ mà không cần dùng nhiều lời lẽ miêu tả dài dòng.

Nhấn mạnh tình cảm: Việc sử dụng ẩn dụ tinh tế này làm nổi bật công lao trời biển, sự tần tảo, nhẫn nại của người mẹ, qua đó khơi gợi lòng biết ơn và sự trân trọng sâu sắc của người con đối với mẹ.

Trong vô vàn những câu chuyện tuổi thơ, có một kỷ niệm giản dị mà tôi luôn giữ gìn như báu vật, đó là buổi chiều mưa năm tôi học lớp Ba, khi tôi được bà ngoại dạy làm món bánh chuối hấp. Kỷ niệm ấy không chỉ dạy tôi cách làm một món ăn mà còn sưởi ấm tâm hồn tôi bằng tình yêu thương vô điều kiện của bà. Quê ngoại tôi nằm ở ngoại ô, có một khu vườn nhỏ sau nhà. Hôm ấy, trời Sài Gòn đổ mưa rào bất chợt, những hạt mưa nặng trĩu rả rích gõ trên mái tôn. Tôi đang phụ giúp bà nhặt rau thì thấy bà chuẩn bị làm món bánh chuối hấp, món ăn khoái khẩu của cả nhà. Tôi xin bà cho phụ giúp. Bà ngoại tôi, với đôi tay nhăn nheo hằn dấu vết thời gian, mỉm cười hiền hậu, đồng ý ngay.Diễn biến câu chuyện bắt đầu khi tôi được giao nhiệm vụ quết bột. Vì còn nhỏ, tay chân vụng về, tôi làm bột bị vón cục, có chỗ lại quá nhão. Tôi bắt đầu thấy lo lắng, sợ mình làm hỏng món bánh của bà. Tôi định bỏ cuộc thì bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, giọng nói trầm ấm, dặn dò: “Không sao đâu cháu, tay làm thì tay sửa. Cứ từ từ, dùng lực đều một chút là được.” Dưới sự kiên nhẫn hướng dẫn của bà, tôi tập trung cao độ, làm đi làm lại cho đến khi bột mịn màng, sánh lại. Tiếp đó, tôi được tự tay xếp những lát chuối đã chín vàng vào khuôn lá chuối xinh xắn. Khoảnh khắc những chiếc bánh thơm lừng tỏa ra từ chiếc nồi hấp nóng hổi chính là khoảnh khắc tôi thấy hạnh phúc và tự hào nhất.Buổi chiều hôm ấy, dù mưa ngoài hiên vẫn xối xả, nhưng trong bếp nhỏ của bà ngoại lại ấm áp lạ thường. Cả nhà quây quần bên nhau thưởng thức thành quả lao động của tôi. Mọi người đều khen bánh ngon, nhưng lời khen của bà ngoại khiến tôi xúc động hơn cả. Bà nói: “Bánh cháu làm tuy chưa đẹp bằng bà, nhưng nó có vị của sự cố gắng.”
Kỷ niệm về buổi chiều mưa hôm ấy đã trở thành một phần đẹp đẽ trong tôi. Nó dạy tôi rằng, bất cứ việc gì, dù là khó khăn nhất, nếu có sự kiên nhẫn và tình yêu thương dìu dắt, chúng ta đều có thể hoàn thành tốt. Tôi sẽ mãi trân trọng những giây phút bình dị nhưng ngập tràn yêu thương bên bà ngoại.


Câu 1. Số tiếng: Các câu thơ chủ yếu là 6 chữ và 8 chữ, đúng với khuôn khổ cơ bản của thơ lục bát (ví dụ: “đêm qua trong giấc mơ hồng” - 6 chữ; “tôi mơ thấy ngoại về trồng ngọn rau” - 8 chữ).Vần điệu: Có sự gieo vần chân (vần lưng) theo quy luật lục bát (ví dụ: “hồng” - “trồng”; “ao” - nào”; “bay” - “tay”). Tuy nhiên, số chữ trong mỗi dòng không hoàn toàn tuân thủ nghiêm ngặt nhịp điệu truyền thống (ví dụ: câu “ở trong chái bếp lại nồng khói bay” là 8 chữ nhưng nhịp điệu có thể linh hoạt hơn).

Câu 2.

Phương thức biểu đạt chính trong văn bản là Tự sự kết hợp với Biểu cảm.

- Tự sự (Kể chuyện): Bài thơ kể lại một chuỗi sự việc diễn ra trong giấc mơ của nhân vật trữ tình (người cháu) về việc người ngoại (bà) từ “Thiên Đàng” trở về thăm.

- Biểu cảm (Bộc lộ tình cảm): Xuyên suốt bài thơ là dòng cảm xúc nhớ thương, yêu kính, ấm áp mà người cháu dành cho người ngoại, đặc biệt là qua lời dặn dò và sự hiện diện dịu dàng của ngoại.

Câu 3. là ngoại thăm lu nước, bờ ao/ thăm vườn ổi đã cây nào ra bông.Biện pháp tu từ nổi bật trong hai câu này là liệt kê và nhân hóa (ngầm).

Câu 4.

“Từ nơi được gọi Thiên Đàng/ ngoại luôn có cách dịu dàng bên con.Hai dòng thơ này thể hiện một niềm tin rất đẹp và sâu sắc của người cháu về thế giới tâm linh, về tình yêu thương vĩnh cửu: 1. Thiên Đàng không phải là nơi chia cắt: Dù ngoại đã về “Thiên Đàng” (nơi được cho là chốn vĩnh hằng, xa cách), tình cảm thương yêu không hề bị ngăn cách bởi không gian hay ranh giới sinh tử.

2. Tình yêu thương vượt lên trên cõi giới: “Cách dịu dàng bên con” ám chỉ rằng tình cảm của người ngoại vẫn luôn hiện diện, dõi theo, bảo bọc người cháu bằng sự quan tâm, che chở vô hình, thông qua những giấc mơ, những kỷ niệm hay sự thôi thúc từ nội tâm. 3. Niềm an ủi tinh thần: Đối với người cháu, sự hiện diện dịu dàng này là nguồn động viên lớn lao, giúp người cháu vượt qua khó khăn (“thế giới này phải ngoan…”) và cảm thấy không cô đơn.

Câu 5.Qua bài thơ, em rút ra được bài học về giá trị của tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cảm với người đã khuất, và sự trân trọng hiện tại:

- Tình yêu thương là vĩnh cửu: Tình cảm gia đình, nhất là tình thương của ông bà/ngoại dành cho con cháu, là điều không thể bị thời gian hay cái chết chia lìa. Nó luôn dõi theo và là điểm tựa tinh thần cho chúng ta.

- Sống tốt và trân trọng: Lời dặn “ở thế giới này phải ngoan” nhắc nhở chúng ta cần sống có trách nhiệm, ngoan ngoãn, trân trọng những gì mình đang có, vì đó là cách tốt nhất để đáp lại tình yêu thương của những người thương yêu mình.

Câu 6. Bài thơ “Thưa ngoại con mới về” của Lam đã khơi gợi trong em những rung cảm thật đỗi xúc động và ấm áp về tình cảm gia đình. Giấc mơ về người ngoại từ “Thiên Đàng” trở về thăm cháu, thăm những hình ảnh rất đỗi thân quen như lu nước, vườn ổi, không chỉ là một giấc mơ đẹp mà còn là sự hiện diện của tình thương yêu vượt qua mọi ranh giới. Hai câu thơ cuối như một lời khẳng định: dù ở nơi đâu, tình yêu thương chân thành vẫn luôn là sợi dây vô hình kết nối. Bài thơ nhắc nhở em phải sống ngoan ngoãn, tốt đẹp hơn để không phụ lòng mong mỏi của những người thân yêu thương mình nhất. Đó là một bài học sâu sắc về sự tri ân và lòng biết ơn.


Câu 1

Nguyễn Đức Mậu đã sử dụng thể thơ lục bát truyền thống để khắc họa hình ảnh chợ quê một cách gần gũi, thân thương. Từ những vật phẩm giản dị như “rau dưa,” “lá trầu,” “chuối vừa chín cây” đến “thúng khoai đầy,” “đôi lợn giống,” “bầy gà con,” tất cả đều mang đậm hơi thở của cuộc sống nông thôn. Đặc biệt, hình ảnh “mẹ già áo vá chắt bòn từng xu” đã chạm đến trái tim người đọc, gợi lên sự lam lũ, vất vả của những người nông dân nghèo khó. Tiếng hát “não lòng” của bác xẩm mù càng làm tăng thêm sự nghèo khó, hiu quạnh của phiên chợ. Tuy nhiên, đằng sau những khó khăn ấy là một tình người ấm áp, sự gắn bó và sẻ chia giữa những người dân quê. Chợ quê không chỉ là nơi mua bán mà còn là nơi gặp gỡ, giao lưu, nơi thể hiện những nét đẹp văn hóa truyền thống của làng quê Việt Nam.
Câu 2

Trong dòng chảy cuộc đời mỗi con người, có những người thân yêu đã trở thành điểm tựa vững chắc, là nguồn cội của tình yêu thương vô bờ bến. Với tôi, đó chính là người bà kính yêu. Bà không chỉ là người sinh thành, nuôi dưỡng mà còn là người đã dệt nên những mảnh ghép ký ức tươi đẹp, là nhân vật trung tâm trong những câu chuyện tôi luôn muốn kể lại.

Bà tôi, với mái tóc bạc phơ như cước, làn da hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, dường như đã chứng kiến bao mùa xuân sang hè, bao thăng trầm của cuộc đời. Tuy lưng bà đã hơi còng, bước chân không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng ánh mắt bà vẫn luôn ánh lên sự hiền từ, ấm áp, chứa đựng cả một bầu trời yêu thương dành cho con cháu. Nụ cười móm mém của bà, dù đã không còn đủ răng, vẫn luôn là hình ảnh thân thương, xua tan mọi mệt mỏi, buồn phiền. Đôi bàn tay bà, dù chai sần và thô ráp vì bao năm tháng vất vả, lại luôn mang đến cho tôi cảm giác ấm áp, an toàn mỗi khi được bà vuốt ve, xoa dịu.Bà tôi là hiện thân của sự tần tảo, đức hy sinh và lòng nhân hậu. Bà đã dành cả cuộc đời mình để lo toan, vun vén cho gia đình, nuôi nấng con cháu khôn lớn thành người. Dù cuộc sống có khó khăn, vất vả đến đâu, bà vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, cần cù lao động, dạy cho chúng tôi những bài học quý giá về lẽ sống, về đạo lý làm người. Bà không chỉ là người bà, mà còn là người mẹ thứ hai, là người bạn tâm giao, là người thầy đầu tiên đã dìu dắt tôi trên con đường trưởng thành.Chính những nét đẹp bình dị, những phẩm chất cao quý ấy đã làm nên một người bà vĩ đại trong lòng tôi. Bà chính là nền tảng vững chắc, là nguồn cảm hứng bất tận cho những kỷ niệm yêu thương mà tôi luôn trân trọng và muốn gìn giữ mãi mãi. Từ những câu chuyện cổ tích bà kể, những bài học bà dạy, đến những cái ôm ấm áp, bà đã góp phần tạo nên con người tôi ngày hôm nay.

Giờ đây, khi nhắc đến bà, trong tôi lại trào dâng bao cảm xúc. Và tôi biết rằng, những kỷ niệm đẹp đẽ về bà sẽ mãi là hành trang quý báu, là nguồn động lực để tôi sống tốt hơn, xứng đáng với tình yêu thương vô bờ bến mà bà đã dành cho tôi.

Câu 1: Ngôi kể của văn bản “Buổi đầu tiên học trường Yên Phụ” là ngôi thứ nhất (“tôi”). Câu 2: Trước khi vào học Trường Yên Phụ, nhân vật “tôi” được cha dạy chữ Nho và chữ Quốc ngữ tại nhà cùng với vài người em họ và con của một người bạn của mẹ. Sau đó, cha của “tôi” nhờ một thầy kí có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy vần Tây. Câu 3: Bài Tựa của cuốn “Thế hệ ngày mai” viết về buổi học đầu tiên của tác giả và buổi học đầu tiên của con tác giả sau hai chục năm. Thông qua chi tiết “hai thế hệ một tấm lòng, một tinh thần”, tác giả muốn khẳng định giá trị của tình cảm gia đình, sự quan tâm, chăm sóc giữa các thế hệ vẫn luôn được gìn giữ và tiếp nối. Câu 4: Nhân vật người cha hiện lên với những phẩm chất đáng quý như:

-Tận tâm, chu đáo: Dậy sớm chuẩn bị bút mực, sách vở, thuê xe đưa con đến trường.

- Yêu thương, quan tâm: Dắt con đến chào thầy, gửi gắm con cho thầy, cả sáng lẫn chiều đưa đón con.

- Lo lắng, chu toàn: Tìm bạn học cùng lớp để con có người đi cùng, không phải đưa đón vất vả.

- Tỉ mỉ, cẩn thận: Chọn bạn học cùng lớp, nhà gần để tiện đưa đón con.

Những chi tiết này cho thấy người cha là một người yêu thương con, quan tâm đến việc học hành của con và luôn muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho con. Câu 5: Từ câu chuyện buổi đầu đi học của nhân vật “tôi”, em có suy nghĩ về trách nhiệm của cha mẹ đối với việc học tập của con cái là: Cha mẹ cần tạo điều kiện tốt nhất cho con cái học tập, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần. Cha mẹ nên quan tâm, động viên, khuyến khích con cái học tập, đồng thời cũng cần định hướng, giúp đỡ con cái vượt qua khó khăn trong học tập. Sự đồng hành của cha mẹ là vô cùng quan trọng để con cái có thể phát triển toàn diện.

Bình minh là người bạn em tôn trọng và yêu nhất

Kỉ niệm vào một ngày như mọi khi cuốinăm lớp năm bạn aays hẹn em ra một gốc bạn bàng và tặng em một món quà và tạmbiệt em vì bạn ấy ắp phải chuyển trườngkỷ niệm đó khiến em vô cùng nhớ bạn ấy em sẽ luôn nghĩ nhớ .

Em rất yêu quý bạn ấy

Em rút ra bài học là sự phá hủy của bão tố và sự