Hà Gia Long

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Gia Long
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự. Câu 2: Người mẹ sổ tóc ra cho các con xúm vào bắt chấy để đánh lạc hướng cơn đói. Câu 3: "Cái bát không" tố cáo sự ích kỷ, tàn nhẫn của người cha và khẳng định bi kịch nghèo đói đến cùng cực, không còn chút tình người của gia đình. Câu 4:
  • Diễn biến: Từ háo hức, tươi tỉnh (khi nghe gọi) chuyển sang hụt hẫng, đau đớn, khóc lóc (khi thấy bát trống).
  • Ý nghĩa: Cho thấy nỗi khao khát miếng ăn đến tội nghiệp và sự tổn thương sâu sắc của những đứa trẻ.
Câu 5: Nghèo đói tàn phá hạnh phúc gia đình một cách tàn nhẫn. Nó làm tha hóa nhân cách (người cha ích kỷ), biến tình thân thành bi kịch và tước đoạt quyền được sống hồn nhiên của trẻ thơ. Khi cái đói bủa vây, những giá trị đạo đức và yêu thương dễ dàng bị rạn nứt bởi sự khốn cùng.
Câu 1: Phân tích bi kịch gia đình trong đoạn trích (Khoảng 200 chữ) Bi kịch gia đình trong "Trẻ con không được ăn thịt chó" là một bức tranh xót xa về sự tha hóa nhân cách và nỗi khốn cùng của con người trước cái đói. Bi kịch ấy trước hết hiện hữu ở sự tàn nhẫn của người cha. Vì dục vọng cá nhân và cơn thèm rượu thịt, hắn sẵn sàng giết chết con chó nhà – người bạn của lũ trẻ – rồi cùng bạn bè ăn sạch sành sanh. Hình ảnh "cái bát không" ở cuối truyện là cái tát đau đớn vào tình phụ tử, cho thấy sự ích kỷ đã triệt tiêu lòng trắc ẩn. Đối lập với sự no nê trên nhà là cảnh năm mẹ con nheo nhóc dưới xó bếp. Những đứa trẻ gầy gò phải bắt chấy để quên đói, chúng hy vọng rồi tuyệt vọng oằn oại khóc lóc khi nhận ra chỉ còn lại mâm bát trống rỗng. Nam Cao đã bóc trần một sự thật tàn nhẫn: nghèo đói không chỉ tước đoạt miếng ăn mà còn phá hủy đạo đức, biến người thân thành kẻ thù, biến mái ấm thành nơi đầy rẫy sự uất ức. Bi kịch không nằm ở cái chết, mà nằm ở chỗ con người vẫn sống nhưng lại đối xử với nhau hơn cả loài cầm thú chỉ vì một bữa ăn.
Câu 2: Thuyết minh về dòng sông quê hương gắn với tuổi thơ (Khoảng 600 chữ) Trong ký ức của mỗi người dân Việt Nam, thiên nhiên luôn chiếm một góc trang trọng và thiêng liêng nhất. Với tôi, đó là dòng sông Thu Bồn chảy hiền hòa qua làng, một cảnh quan thiên nhiên không chỉ mang vẻ đẹp thơ mộng mà còn là nhân chứng sống động cho suốt những năm tháng tuổi thơ tôi. Về mặt địa lý, dòng sông quê tôi như một dải lụa xanh thẫm, uốn lượn ôm trọn lấy những bãi bồi phù sa màu mỡ. Hai bên bờ sông là những rặng tre già xanh ngắt, luôn nghiêng mình soi bóng xuống mặt nước phẳng lặng như tờ. (Miêu tả) Vào mỗi buổi sáng sớm, sương mù phủ giăng mờ mịt trên mặt sông, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo như chốn bồng lai. Khi nắng lên, mặt nước bắt đầu lấp lánh như được dát hàng ngàn viên kim cương nhỏ xíu. Dòng sông không chỉ là cảnh đẹp để ngắm nhìn mà còn là nguồn sống của cả dân làng, cung cấp nước cho đồng ruộng và mang lại nguồn tôm cá dồi dào. (Thuyết minh) Tuổi thơ của tôi và đám bạn trong làng đều gửi gắm nơi dòng sông ấy. (Tự sự) Tôi vẫn nhớ như in những buổi chiều hè nắng cháy, cả bọn lại rủ nhau nhảy tùm xuống làn nước mát lạnh. Chúng tôi thi nhau bơi xem ai sang bờ bên kia trước, hay chơi trò trốn tìm dưới những bụi cây ven bờ. Có lần, mải chơi đến mức quên cả giờ về, bị mẹ cầm roi đứng đợi trên bờ, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười của lũ bạn và sự vỗ về của sóng nước, mọi sợ hãi dường như tan biến. Dòng sông khi ấy giống như một người mẹ bao dung, che chở cho tất cả những trò nghịch ngợm ngây ngô của chúng tôi. (Biểu cảm) Tuy nhiên, giá trị của dòng sông không chỉ dừng lại ở kỷ niệm hay kinh tế. (Nghị luận) Nhìn rộng hơn, dòng sông chính là linh hồn của làng quê. Nếu không có dòng sông, những cánh đồng sẽ khô hạn, và tâm hồn con người cũng sẽ dần trở nên cằn cỗi vì thiếu đi sự gắn kết với tự nhiên. Thế nhưng, thật đáng buồn khi ngày nay, vì lợi ích kinh tế ngắn hạn, con người đang dần hủy hoại dòng sông bằng rác thải và việc khai thác cát trái phép. Chúng ta cần hiểu rằng, bảo vệ thiên nhiên chính là bảo vệ nguồn cội và ký ức của chính mình. Một dòng sông chết đi đồng nghĩa với việc một phần tâm hồn quê hương cũng mất đi vĩnh viễn. Thời gian trôi đi, tôi nay đã đi học xa nhà, đứng trước những dòng sông lớn ở phố thị phồn hoa, nhưng lòng tôi vẫn luôn đau đáu hướng về bến sông quê cũ. Dòng sông ấy đã nuôi dưỡng tôi bằng nguồn nước mát và cả những bài học đầu đời về sự sẻ chia, gắn bó. Dòng sông tuổi thơ sẽ mãi là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất, lời nhắc nhở tôi về một thời hồn nhiên, trong trẻo, để mỗi khi mệt mỏi với nhịp sống hối hả, tôi lại có một chốn bình yên để tìm về trong tâm tưởng.