Vàng Mí Sử

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vàng Mí Sử
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Xác định thể thơ của văn bản trên. (0.5 điểm) Đáp án: Thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật. Câu 2: Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả. (0.75 điểm) Các hình ảnh thể hiện lối sống giản dị, thuận theo tự nhiên của nhà thơ là: Công cụ lao động: "Một mai, một cuốc, một cần câu". Thức ăn dân dã, mùa nào thức nấy: "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá". Sinh hoạt tự nhiên, thanh thản: "Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao". Câu 3: Chỉ ra và phân tích tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê. Biện pháp liệt kê: mai, cuốc, cần câu. Tác dụng: Tạo nhịp điệu thong dong, chậm rãi cho câu thơ. Nhấn mạnh sự chuẩn bị sẵn sàng, chu đáo cho cuộc sống lao động tự cung tự cấp. Khẳng định tư thế chủ động, niềm vui thú điền viên và tâm hồn thanh thản, không vướng bận bụi trần của tác giả. Câu 4: Quan niệm "dại - khôn" của tác giả có gì đặc biệt? Tác giả sử dụng cách nói ngược (phản ngữ): "Dại": Tìm nơi vắng vẻ (nơi thiên nhiên tĩnh lặng, không tranh giành) Thực chất đây là cái "khôn" của người trí giả, biết giữ mình trong sạch, tránh xa vòng danh lợi. "Khôn": Đến chốn lao xao (nơi quan trường, xô bồ, nhiều thủ đoạn) Thực chất đây là cái "dại" vì đánh mất bản ngã, sống trong lo âu và toan tính. Điểm đặc biệt: Thể hiện sự kiêu hãnh, ngạo nghễ của một nhân cách lớn. Ông tự nhận mình "dại" để mỉa mai cái "khôn" tầm thường của người đời, khẳng định bản lĩnh sống thanh cao. Câu 5: dòng). Qua văn bản, ta thấy hiện lên một nhân cách cao đẹp, sáng ngời của "Trạng Trình" Nguyễn Bỉnh Khiêm. Đó là một con người có lối sống thanh cao, trọng nghĩa khinh tài, luôn giữ cho tâm hồn mình trong sạch giữa cuộc đời bụi bặm. Ông chọn cách rời xa chốn quan trường đầy rẫy sự bon chen để trở về với thiên nhiên, sống cuộc đời một lão nông tri điền thực thụ. Nhân cách ấy còn thể hiện ở trí tuệ uyên thâm, cái nhìn thấu triệt về danh lợi - coi phú quý chỉ như một giấc chiêm bao. Vẻ đẹp ấy chính là biểu tượng cho bản lĩnh và khí tiết của người trí thức phong kiến chân chính