Vàng Mí Chơ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 thể thơ lục bát
Câu 2: Tìm trong đoạn thơ sau những từ ngữ gợi tả đặc điểm của nhân vật Thuý Vân. Vân xem trang trọng khác vời Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang Hoa cười ngọc thốt đoan trang Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da. Câu 3: Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng trong câu thơ sau: Làn thu thủy nét xuân sơn Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh Câu 4: Nêu cách hiểu của em về vẻ đẹp của Thuý Kiều qua câu thơ: “Sắc đành đòi một tài đành họa hai” Câu 5: Nhận xét về vẻ đẹp của hai nàng Kiều, có ý kiến cho rằng: “Khác với Thúy Vân, Thúy Kiều mang vẻ đẹp sắc sảo, mặn mà cả về tài lẫn sắc”.
Câu 1 Dưới ngòi bút tài hoa của Nguyễn Du, nhân vật Hoạn Thư trong Truyện Kiều hiện lên với những nét tính cách đầy phức tạp, vừa cay nghiệt vừa khôn ngoan, sắc sảo. Khi bị Thúy Kiều bắt tội trong cảnh báo ân báo oán, Hoạn Thư xuất hiện với dáng vẻ run rẩy, lo sợ nhưng lại lập tức biện bạch bằng lời lẽ khéo léo: “Ghen tuông thì cũng người ta thường tình”. Cách nói vừa nhận lỗi, vừa đổ cho quy luật thường tình của con người đã phần nào làm dịu bớt tội lỗi của mình. Sự khôn ngoan của Hoạn Thư khiến Kiều phải thừa nhận: “Khôn ngoan đến mực, nói năng phải lời”. Qua đó, ta thấy Hoạn Thư là người đàn bà cay nghiệt trong ghen tuông nhưng không hề hồ đồ; trái lại, rất tỉnh táo, biết cách xử sự để tự cứu lấy mình. Nguyễn Du đã thành công khi khắc họa tính cách nhân vật thông qua hành động, ngôn ngữ và tâm lý, làm nổi bật bức chân dung một người phụ nữ sắc sảo, tinh tế, điển hình cho kiểu “ghen tuông mà khôn ngoan” trong xã hội xưa. Chính điều này góp phần làm nên giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc của tác phẩm.
Câu 2 Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, lòng tốt giống như một làn hương nhẹ nhàng xoa dịu những gai góc của cuộc đời. Có ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh". Câu nói là một lời nhắc nhở sâu sắc về sự cân bằng giữa trái tim ấm nóng và cái đầu tỉnh táo. Thật vậy, lòng tốt chính là phương thuốc diệu kỳ nhất. Nó là sự rung cảm trước nỗi đau của đồng loại, là bàn tay chìa ra khi ai đó vấp ngã. Một lời an ủi đúng lúc, một sự giúp đỡ vô tư có thể giúp một người đang tuyệt vọng tìm lại niềm tin. Lòng tốt xóa tan băng giá của sự vô cảm và chữa lành những vết thương tâm hồn sâu sắc nhất. Tuy nhiên, nếu lòng tốt chỉ dựa trên cảm xúc nhất thời mà thiếu đi sự "sắc sảo" – tức là sự minh mẫn, khả năng quan sát và phân tích – thì nó rất dễ đi chệch hướng. Sự sắc sảo ở đây không phải là sự khôn lỏi hay tính toán thiệt hơn, mà là trí tuệ để đặt lòng tốt đúng nơi, đúng lúc và đúng đối tượng. Nếu chúng ta giúp đỡ một người lười biếng bằng cách cho họ tiền bạc vô điều kiện, ta vô tình tước đi cơ hội để họ tự lập, biến lòng tốt thành sự dung túng cho lối sống ỷ lại. Nếu ta đặt niềm tin mù quáng vào những kẻ lừa đảo núp bóng hoàn cảnh khó khăn, lòng tốt của ta không những không giúp được người cần mà còn tiếp tay cho cái ác phát triển. Khi đó, lòng tốt chỉ là "con số không tròn trĩnh" – nhìn thì đẹp đẽ nhưng rỗng tuếch và vô giá trị về mặt thực tế. Một người tốt "sắc sảo" là người biết rằng: cho đi không chỉ là hành động ban phát, mà là sự sẻ chia có trí tuệ. Họ biết lúc nào nên bao dung, lúc nào nên nghiêm khắc; biết lúc nào cần tặng một bữa ăn, lúc nào cần dạy một nghề nghiệp. Lòng tốt đi đôi với sự tỉnh táo sẽ bảo vệ chính chúng ta khỏi sự tổn thương và giúp sự tử tế lan tỏa một cách bền vững nhất. Tóm lại, sự tử tế cần được dẫn đường bởi ánh sáng của lý trí. Chúng ta hãy học cách mở rộng trái tim để yêu thương, nhưng cũng đừng quên rèn luyện một tư duy nhạy bén để lòng tốt thực sự là sức mạnh chữa lành, chứ không phải là một sự hào phóng vô ích. Đừng để lòng tốt của bạn trở thành "con số không", hãy biến nó thành giá trị hữu ích để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.