Hầu Mí Mua
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Thể thơ của đoạn trích là. Thể thơ Tự do
Câu 2
Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những cánh sẻ nâu cọng rơm vàng giúp " kém về cả một sắc trời xanh
Câu 3
Dấu ngoặc kép dùng để đánh dấu lời nó trực tiếp hoặc trích dẫn một bài đồng dao dân gian
Câu 4
Phép lặp cú pháp được thể hiện qua cấu trúc" biết ơn.." ở đầu mỗi khổ thơ. Nhấm mạnh tình cảm trân trọng, lòng biết ơn sâu sắc và bền vững của nhân vật trữ tình đối với cội nguồn, gia đình và đất nước
Câu 5
Thông điệp về lòng biết ơn cội nguồn, Đoạn trích nhắc nhở chúng ta rằng mỗi cá nhân Sinh ra và lớn lên không phải là sự ngẫu nhiên , mà là kết quả của sự hy sinh từ cha mẹ và công lao dựng xây của các thế hệ đi trước từ đó
Đoạn 1 Giới thiệu nguồn gốc của tác giả sinh ra tại vùng sâu vùng xa ở đồng tháp lớn lên giữa hương đồng cỏ nội và những ruộng lúa bát ngát.
Đoạn (2) khẳng định sự gắn bó giữa con người và quên hương.với những người sinh ra ở nông thôn, cánh đồng là một phần máu thịt, gắn liền với tuổi thơ trong trẻo nhất
Đoạn 3 Tái hiện ký ức về ngày mùa . Tác giả nhớ về những sân phơi đầy lúa, hình ảnh trẻ con chạy nhảy trên " đêm lúa vàng và vẻ đẹp của những ụ rơm nhánh rạ sau vụ gặt
Đoạn 4 cảm xúc về" mùi rơm ra ". Đây là của đồng ruộng của mồ hôi cha, của niềm vui mùa màng và cả nỗi buồn của mẹ khi thất thu
Đoạn 5 ký ức về bữa cơm gạo mới nấu bằng bếp rơm , một hương vị đặc trưng luân theo sát tác giả giả trên mọi nẻo đường đời
Đoạn 6 hoàn cảnh tác giả đang sống và làm việc ở phố thị xa hoa
Đoạn 7 mỗi khi về quê đúng mùa gặt, tác giả muốn" hít lấy một hơi thật sâu " như để nuốt trọn không khí quê nhà
Đoạn 8 rơm rạ không chỉ là vật chất mà còn mang theo" hương vị của mùa mới mùa của yêu thương, ước vọng và hy vọng
Đoạn 9 những ký ức tuổi thơ giúp con đường đời bớt dài và mệt mỏi. Dù cuộc sống hối hả khiến ta tạm giác lại kỷ niệm, nhưng chúng vẫn luân nằm sâu trong tâm thức, chỉ cần một tác nhân nhỏ (như nhắc về hai từ" miền Tây ") là sẽ ùa về mạnh mẽ
Văn bản trong hình là một đoạn bút ký "Miền Cỏ thơm" của nhà văn hoàn ngọc tường