Trần Trọng Phát
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, lòng tốt vốn được xem là chất keo gắn kết con người, là ánh sáng xua tan bóng tối của sự ích kỷ. Tuy nhiên, có một quan điểm rất đáng suy ngẫm rằng: “Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh”. Câu nói này đưa ra một góc nhìn thực tế: sự tử tế không chỉ cần trái tim ấm nóng mà còn cần một cái đầu tỉnh táo. Vế đầu của nhận định khẳng định giá trị nhân văn cao cả của lòng tốt. Đó là sự thấu cảm, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không mưu cầu lợi ích. Lòng tốt có khả năng "chữa lành" bởi nó xoa dịu nỗi đau, tiếp thêm niềm tin cho những người đang trong nghịch cảnh. Một lời động viên đúng lúc, một bàn tay đưa ra khi hoạn nạn có thể cứu rỗi cả một số phận. Lòng tốt chính là cứu cánh để thế giới này không trở nên lạnh lẽo. Tuy nhiên, vế thứ hai của câu nói lại đặt ra một "điều kiện cần" quan trọng: sự sắc sảo. Tại sao lòng tốt lại cần sự sắc sảo? Trong thực tế, nếu lòng tốt đặt sai chỗ, nó có thể trở thành sự dung túng cho cái xấu. Nếu chúng ta giúp đỡ một người lười biếng một cách mù quáng, ta đang vô tình tước đi cơ hội để họ tự lập. Nếu ta bao dung cho những kẻ chuyên lợi dụng, ta đang tự biến mình thành nạn nhân của sự lừa lọc. Khi lòng tốt thiếu đi sự sáng suốt, nó không mang lại giá trị tích cực thực sự cho cộng đồng, thậm chí còn khiến bản thân người trao đi bị tổn thương. Đó chính là ý nghĩa của hình ảnh "con số không tròn trĩnh" – một sự tử tế vô hiệu và phù phiếm. Người sắc sảo không phải là người toan tính, mà là người biết nhìn nhận đâu là nơi cần giúp đỡ, đâu là lúc cần từ chối. Sự sắc sảo giúp chúng ta phân biệt được giữa sự chân thành và giả dối, giữa việc hỗ trợ và việc làm thay. Lòng tốt có "gai" không phải để làm đau người khác, mà để bảo vệ chính giá trị của sự tử tế, đảm bảo rằng sự giúp đỡ của mình thực sự tạo ra thay đổi tích cực. câu 2
Trong xã hội hiện đại, chúng ta bắt gặp không ít những "lòng tốt bị lợi dụng" qua các chiêu trò lừa đảo từ thiện hay sự dựa dẫm quá mức của người thân. Điều đó càng khẳng định rằng: sự tử tế cần đi đôi với trí tuệ. Chúng ta hãy cứ giữ một trái tim rộng mở, nhưng đừng quên trang bị cho mình một tư duy phản biện và bản lĩnh để nói "không" khi cần thiết. Tóm lại, lòng tốt là vốn quý nhất của con người, nhưng nó chỉ thực sự tỏa sáng khi được dẫn đường bởi sự minh mẫn. Đừng để lòng tốt trở thành sự yếu đuối hay một món quà rẻ rúng. Hãy là một người tử tế có hiểu biết, để mỗi hành động gieo mầm thiện tâm đều thực sự nở hoa, chữa lành thế giới một cách trọn vẹn nhất.
câu 1
thể hiện đặc sắc nghệ thuật tả cảnh ngụ tình đỉnh cao. Không gian lầu Ngưng Bích mênh mông, tăm tối, rợn ngợp được miêu tả qua ngôn ngữ giàu hình ảnh (non xa, trăng gần, cát vàng, bụi hồng) để khắc họa nỗi cô đơn tuyệt vọng của Thúy Kiều. Điệp ngữ “buồn trông” cùng nhịp thơ chậm, buồn thương như chia nhỏ tâm trạng, lột tả nỗi bẽ bàng, nhớ thương người yêu, cha mẹ đầy xót xa. Nghệ thuật đối lập giữa khung cảnh hoang vắng và tâm trạng rối bời, cùng bút pháp ước lệ tượng trưng hòa quyện cảnh và người, tạo nên bức tranh tâm cảnh u sầu. Tất cả làm nổi bật tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc miêu tả nội tâm nhân vật.
Câu 1. Thể thơ: Lục bát. Câu 2. Hai nhân vật Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh. Câu 3. Nhận xét về ngôn ngữ nói của nhân vật Thúy Kiều qua bốn câu thơ: Dịu dàng, từ tốn; sử dụng điển cố, điển tích; vận dụng lối nói ẩn dụ, bóng gió để gởi gắm tâm tư, tình cảm của bản thân. Câu 4. Nhận xét về nhân vật Từ Hải qua đoạn trích: + Ngoại hình: Oai phong lẫm liệt, đúng hình mẫu một anh hùng. + Ngôn ngữ: Nhẹ nhàng, từ tốn, hào sảng, phóng khoáng. + Hành động: Tôn trọng Kiều (“thiếp danh đưa đến lầu hồng"), xem Kiều như người tri kỉ, cứu Kiều ra khỏi lầu xanh, cùng Kiều “Phỉ nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng." => Hành động nhanh chóng, dứt khoát. Câu 5. Tình cảm/cảm xúc của bản thân: + Ngưỡng mộ đối với Từ Hải. Trân trong đối với Thúy Kiều
+ Vui mừng với kết thúc viên mãn,...