Mạc Thị Kim Ngân
Giới thiệu về bản thân
PHẦN II: VIẾT (6,0 điểm)
Câu 1: Cảm nhận về vẻ đẹp của bức tranh quê trong đoạn thơ "Trăng hè" (2,0 điểm)
Bài làm tham khảo:
Đoạn trích trong bài thơ "Trăng hè" của Đoàn Văn Cừ đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam đêm trăng vô cùng thanh bình, yên ả và giàu sức sống. Bằng ngòi bút đậm chất hội họa, tác giả đã đánh thức mọi giác quan của người đọc. Âm thanh "kẽo kẹt" của tiếng võng không làm phá vỡ không gian mà trái lại, càng làm tôn thêm cái tĩnh mịch, "lặng tờ" của đêm vắng. Hình ảnh từ con vật như "con chó ngủ lơ mơ", "con mèo quyện dưới chân" đến con người như "ông lão nằm chơi", "thằng cu đứng vịn thành chõng" tạo nên một khung cảnh sinh hoạt gần gũi, ấm cúng và đầy thư thái. Điểm xuyết trong đó là vẻ đẹp huyền ảo của thiên nhiên với "bóng cây lơi lả" và đặc biệt là hình ảnh "tàu cau lấp loáng ánh trăng ngân". Cụm từ "ánh trăng ngân" gợi lên một không gian vừa sang trọng, vừa bình dị của làng quê xưa. Tổng thể đoạn thơ là một chỉnh thể nghệ thuật hài hòa, thể hiện tình yêu quê hương tha thiết và sự gắn bó sâu sắc của thi sĩ với những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.
Câu 2: Nghị luận về sự nỗ lực hết mình của tuổi trẻ hiện nay (4,0 điểm)
Bài làm tham khảo:
Trong dòng chảy không ngừng của thời đại, có ai đó đã từng nói: "Tuổi trẻ không phải là một danh từ chỉ thời gian, mà là một động từ chỉ hành động". Trong bối cảnh thế giới đầy biến động hôm nay, sự nỗ lực hết mình không còn là một lựa chọn, mà đã trở thành "vũ khí" quan trọng nhất để người trẻ khẳng định giá trị bản thân.
Nỗ lực hết mình là việc huy động tối đa tâm lực, trí lực và nghị lực để theo đuổi mục tiêu, không ngại gian khổ và không lùi bước trước thất bại. Đối với tuổi trẻ hiện đại, nỗ lực còn đồng nghĩa với sự chủ động tự học để thích nghi với kỷ nguyên số và trí tuệ nhân tạo. Tại sao chúng ta phải nỗ lực đến mức "kiệt cùng" khả năng? Bởi lẽ, thế giới phẳng là một cuộc đua khốc liệt; nếu chỉ dừng lại ở mức "vừa đủ", chúng ta sẽ nhanh chóng bị sóng triều thời đại nhấn chìm. Sự nỗ lực giúp ta khám phá những giới hạn mới của bản thân, tạo ra những giá trị đột phá mà nếu chỉ sống an phận, ta sẽ chẳng bao giờ chạm tới.
Tuy nhiên, nỗ lực thực sự phải đi đôi với tư duy đúng đắn. Một bộ phận người trẻ hiện nay đang rơi vào cái bẫy của "nỗ lực ảo" – tức là vẻ ngoài bận rộn trên mạng xã hội nhưng thiếu hiệu quả thực chất. Ngược lại, lối sống "nằm phẳng" (buông xuôi trước áp lực) cũng là một biểu hiện của sự thiếu bản lĩnh. Cả hai thái cực này đều ngăn cản con người tiến tới thành công. Sự nỗ lực chân chính phải là một quá trình bền bỉ, có kế hoạch và mục tiêu rõ ràng.
Là một học sinh đang đứng trước những ngưỡng cửa lớn, tôi nhận ra rằng: "Nơi nào không có sự nỗ lực, nơi đó không có thành công bền vững". Đừng để thanh xuân trôi qua trong sự nuối tiếc về những việc "suýt chút nữa" đã làm được. Hãy nỗ lực như thể đây là cơ hội cuối cùng để tỏa sáng. Bởi lẽ, trái ngọt của thành công chỉ dành cho những người dám đổ mồ hôi trên cánh đồng của sự kiên trì.
PHẦN II: VIẾT (6,0 điểm)
Câu 1: Cảm nhận về vẻ đẹp của bức tranh quê trong đoạn thơ "Trăng hè" (2,0 điểm)
Bài làm tham khảo:
Đoạn trích trong bài thơ "Trăng hè" của Đoàn Văn Cừ đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam đêm trăng vô cùng thanh bình, yên ả và giàu sức sống. Bằng ngòi bút đậm chất hội họa, tác giả đã đánh thức mọi giác quan của người đọc. Âm thanh "kẽo kẹt" của tiếng võng không làm phá vỡ không gian mà trái lại, càng làm tôn thêm cái tĩnh mịch, "lặng tờ" của đêm vắng. Hình ảnh từ con vật như "con chó ngủ lơ mơ", "con mèo quyện dưới chân" đến con người như "ông lão nằm chơi", "thằng cu đứng vịn thành chõng" tạo nên một khung cảnh sinh hoạt gần gũi, ấm cúng và đầy thư thái. Điểm xuyết trong đó là vẻ đẹp huyền ảo của thiên nhiên với "bóng cây lơi lả" và đặc biệt là hình ảnh "tàu cau lấp loáng ánh trăng ngân". Cụm từ "ánh trăng ngân" gợi lên một không gian vừa sang trọng, vừa bình dị của làng quê xưa. Tổng thể đoạn thơ là một chỉnh thể nghệ thuật hài hòa, thể hiện tình yêu quê hương tha thiết và sự gắn bó sâu sắc của thi sĩ với những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.
Câu 2: Nghị luận về sự nỗ lực hết mình của tuổi trẻ hiện nay (4,0 điểm)
Bài làm tham khảo:
Trong dòng chảy không ngừng của thời đại, có ai đó đã từng nói: "Tuổi trẻ không phải là một danh từ chỉ thời gian, mà là một động từ chỉ hành động". Trong bối cảnh thế giới đầy biến động hôm nay, sự nỗ lực hết mình không còn là một lựa chọn, mà đã trở thành "vũ khí" quan trọng nhất để người trẻ khẳng định giá trị bản thân.
Nỗ lực hết mình là việc huy động tối đa tâm lực, trí lực và nghị lực để theo đuổi mục tiêu, không ngại gian khổ và không lùi bước trước thất bại. Đối với tuổi trẻ hiện đại, nỗ lực còn đồng nghĩa với sự chủ động tự học để thích nghi với kỷ nguyên số và trí tuệ nhân tạo. Tại sao chúng ta phải nỗ lực đến mức "kiệt cùng" khả năng? Bởi lẽ, thế giới phẳng là một cuộc đua khốc liệt; nếu chỉ dừng lại ở mức "vừa đủ", chúng ta sẽ nhanh chóng bị sóng triều thời đại nhấn chìm. Sự nỗ lực giúp ta khám phá những giới hạn mới của bản thân, tạo ra những giá trị đột phá mà nếu chỉ sống an phận, ta sẽ chẳng bao giờ chạm tới.
Tuy nhiên, nỗ lực thực sự phải đi đôi với tư duy đúng đắn. Một bộ phận người trẻ hiện nay đang rơi vào cái bẫy của "nỗ lực ảo" – tức là vẻ ngoài bận rộn trên mạng xã hội nhưng thiếu hiệu quả thực chất. Ngược lại, lối sống "nằm phẳng" (buông xuôi trước áp lực) cũng là một biểu hiện của sự thiếu bản lĩnh. Cả hai thái cực này đều ngăn cản con người tiến tới thành công. Sự nỗ lực chân chính phải là một quá trình bền bỉ, có kế hoạch và mục tiêu rõ ràng.
Là một học sinh đang đứng trước những ngưỡng cửa lớn, tôi nhận ra rằng: "Nơi nào không có sự nỗ lực, nơi đó không có thành công bền vững". Đừng để thanh xuân trôi qua trong sự nuối tiếc về những việc "suýt chút nữa" đã làm được. Hãy nỗ lực như thể đây là cơ hội cuối cùng để tỏa sáng. Bởi lẽ, trái ngọt của thành công chỉ dành cho những người dám đổ mồ hôi trên cánh đồng của sự kiên trì.
II. PHẦN VIẾT (6,0 điểm)
Câu 1: Cảm nhận về vẻ đẹp bức tranh quê trong đoạn thơ "Trăng hè" (2,0 điểm)
Bài làm tham khảo:
Đoạn trích trong bài thơ "Trăng hè" của Đoàn Văn Cừ đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam đêm trăng thanh bình, yên ả và tràn đầy hơi thở sự sống. Bằng ngòi bút đậm chất hội họa, tác giả đã đánh thức mọi giác quan của người đọc. Âm thanh "kẽo kẹt" của tiếng võng không làm mất đi vẻ tĩnh lặng mà càng tôn thêm cái "lặng tờ" của đêm vắng. Hình ảnh con chó "ngủ lơ mơ", ông lão "nằm chơi", đứa trẻ "đứng vịn thành chõng" tạo nên một không gian sinh hoạt gần gũi, ấm cúng. Điểm xuyết trong đó là vẻ đẹp huyền ảo của thiên nhiên với "bóng cây lơi lả" và tàu cau "lấp loáng ánh trăng ngân". Cụm từ "lấp loáng ánh trăng ngân" gợi lên vẻ đẹp sang trọng nhưng rất đỗi bình dị của làng quê dưới ánh trăng. Tổng thể bức tranh là sự hòa quyện tuyệt vời giữa con người, con vật và cảnh vật, thể hiện tình yêu quê hương tha thiết và sự gắn bó sâu sắc của tác giả với những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.
Câu 2: BÀI VĂN NGHỊ LUẬN: SỨC MẠNH CỦA SỰ NỖ LỰC HẾT MÌNH TRONG THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY
Có ai đó đã từng nói: "Tuổi trẻ không phải là một danh từ chỉ thời gian, mà là một động từ chỉ hành động". Trong bối cảnh thế giới đang chuyển mình mạnh mẽ với sự bùng nổ của công nghệ và những biến động không ngừng, giá trị của một cá nhân không còn nằm ở điểm xuất phát mà nằm ở cường độ của sự cố gắng. Sự nỗ lực hết mình chính là tấm thẻ thông hành giá trị nhất để người trẻ định danh bản thân và kiến tạo tương lai.
Nỗ lực hết mình không đơn thuần là làm việc chăm chỉ, mà là việc huy động toàn bộ tâm lực, trí lực và nghị lực để theo đuổi một mục tiêu ý nghĩa. Đó là trạng thái "cháy" hết mình với đam mê, dám đối mặt với thất bại và coi nghịch cảnh là môi trường để tôi luyện. Đối với tuổi trẻ hiện nay, nỗ lực còn đồng nghĩa với việc không ngừng tự học để thích nghi với kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo, nơi kiến thức cũ có thể lỗi thời chỉ sau một đêm.
Tại sao người trẻ phải nỗ lực đến mức "kiệt cùng" khả năng của bản thân? Bởi lẽ, chúng ta đang sống trong một "thế giới phẳng" đầy cạnh tranh. Nếu chỉ dừng lại ở mức "vừa đủ", chúng ta sẽ nhanh chóng bị sóng triều của thời đại nhấn chìm. Sự nỗ lực giúp ta khám phá ra những miền giới hạn mới của chính mình mà nếu chỉ sống an phận, ta sẽ chẳng bao giờ chạm tới. Nhìn vào những tấm gương như các bạn trẻ khởi nghiệp trong lĩnh vực công nghệ xanh hay những vận động viên miệt mài trên sàn tập để mang vinh quang về cho Tổ quốc, ta thấy điểm chung của họ không phải là may mắn, mà là sự bền bỉ đến đáng kinh ngạc.
Tuy nhiên, nỗ lực không có nghĩa là mù quáng. Có một bộ phận người trẻ đang rơi vào cái bẫy của "nỗ lực ảo" – tức là vẻ ngoài bận rộn nhưng thiếu hiệu quả, hoặc chạy theo những mục tiêu phù phiếm để đánh bóng tên tuổi trên mạng xã hội. Ngược lại, cũng có những người chọn lối sống "nằm phẳng", buông xuôi trước áp lực. Cả hai thái cực này đều dẫn đến sự xói mòn giá trị cá nhân. Sự nỗ lực thực thụ phải đi đôi với tư duy đúng đắn và khả năng quản trị bản thân.
Là một người trẻ đang đứng trước những ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, tôi nhận ra rằng: "Nơi nào không có sự nỗ lực, nơi đó không có thành công bền vững". Chúng ta không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng có quyền chọn cách mình sẽ đi. Đừng để thanh xuân trôi qua trong sự nuối tiếc về những việc "suýt chút nữa" đã làm được. Hãy nỗ lực như thể đây là cơ hội cuối cùng để tỏa sáng.
Tóm lại, sự nỗ lực hết mình là ngọn lửa đốt cháy những rào cản của nỗi sợ hãi và sự lười biếng. Hãy sống sao cho mỗi ngày trôi qua, khi nhìn vào gương, bạn có thể tự hào nói rằng mình đã sống trọn vẹn với tất cả tiềm năng mà mình có. Bởi vì, trái ngọt của thành công chỉ dành cho những người dám đổ mồ hôi trên cánh đồng của sự kiên trì.
I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
Câu 1: Ngôi kể của người kể chuyện là ngôi thứ ba (người kể giấu mình, gọi tên các nhân vật).
Câu 2: Một số chi tiết cho thấy chị Bớt không giận mẹ:
• Khi thấy mẹ đem quần áo nồi niêu đến ở chung, chị "rất mừng".
• Chị cố gắng gặng mẹ ở lại cho bằng được để "hết lẽ" vì lo lắng bà cụ ở một mình sẽ buồn ("vong vóng cũng buồn").
• Chị quan tâm đến cảm xúc của mẹ, trấn an khi thấy bà cụ ngượng nghịu ("Ô hay! Con có nói gì đâu, sao bu cứ nghĩ ngợi thế nhỉ?").
Câu 3: Nhân vật Bớt là một người phụ nữ có tấm lòng bao dung, vị tha và giàu đức hy sinh. Dù từng chịu nhiều ấm ức vì sự phân biệt đối xử của mẹ, nhưng chị không hề để tâm hay oán hận. Ngược lại, chị vẫn hiếu thảo, biết lo toan, vun vén cho gia đình và dành cho mẹ sự tôn trọng, chăm sóc chân thành nhất khi bà gặp hoạn nạn.
Câu 4: Hành động và câu nói của chị Bớt có ý nghĩa:
• Về mặt tình cảm: Thể hiện sự thấu hiểu, tinh tế của người con. Chị muốn xóa tan mặc cảm, sự hối hận và xấu hổ trong lòng người mẹ.
• Về mặt nhân sinh: Khẳng định sức mạnh của tình yêu thương gia đình có thể xóa nhòa mọi vết thương và lỗi lầm trong quá khứ. Nó cho thấy sự bao dung cao cả của con cái đối với cha mẹ.
Câu 5:
• Thông điệp: Sự bao dung và tình cảm gia đình vô điều kiện.
• Lí giải: Trong cuộc sống hiện đại, chúng ta dễ dàng bị cuốn vào những tính toán thiệt hơn hoặc những tổn thương cá nhân. Tuy nhiên, văn bản nhắc nhở rằng cha mẹ có thể có những lúc sai lầm, nhưng là con cái, sự thấu hiểu và vị tha chính là sợi dây duy nhất giữ cho gia đình không tan vỡ. Sự bao dung không chỉ giải thoát cho người có lỗi mà còn làm tâm hồn chính chúng ta trở nên nhẹ nhàng, cao đẹp hơn.
PHẦN II: VIẾT (6.0 điểm)
Câu 1: Nghị luận xã hội (Bài viết tham khảo đạt điểm tối đa)
Chủ đề: Tinh thần tự học của người trẻ trước làn sóng trí tuệ nhân tạo (AI).
Trong dòng chảy không ngừng của kỷ nguyên số, khi trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thay thế nhiều công việc thủ công và tư duy logic cơ bản, tinh thần tự học không còn là một lựa chọn mà đã trở thành "vũ khí" sống còn của người trẻ. Tự học không đơn thuần là việc thu nhận kiến thức, mà là khả năng tự định hướng, tự quản trị và đào sâu vào những giá trị mà máy móc không thể thay thế: đó là sự sáng tạo, cảm xúc và đạo đức. Nếu chúng ta chỉ dừng lại ở những gì được dạy trên ghế nhà trường, chúng ta sẽ sớm trở nên lạc hậu. Tinh thần tự học giúp người trẻ duy trì trạng thái "luôn luôn tò mò", biến AI thành công cụ hỗ trợ đắc lực thay vì để nó thay thế tư duy. Nhìn vào những tấm gương thành công, điểm chung của họ không phải là bằng cấp mà là khả năng tự làm mới mình mỗi ngày. Đừng đợi đến khi thế giới thay đổi mới bắt đầu học, hãy chủ động kiến tạo tương lai của chính mình ngay từ hôm nay.
Câu 2: Nghị luận văn học (Bài viết tham khảo đạt điểm tối đa)
Chủ đề: Phân tích sự thay đổi tâm trạng của nhân vật Phương Định trong một lần phá bom (Trích "Những ngôi sao xa xôi" - Lê Minh Khuê).
Lê Minh Khuê là nữ nhà văn tiêu biểu của thế hệ kháng chiến chống Mỹ, người đã khắc họa thành công vẻ đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trên tuyến đường Trường Sơn máu lửa. Trong đó, nhân vật Phương Định với tâm trạng trong một lần phá bom đã trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp dũng cảm, tâm hồn trong sáng và đầy bản lĩnh.
Khi đối diện với quả bom "có cái nhìn châm chọc", tâm trạng Phương Định biến chuyển rất tinh tế. Cô cảm thấy "có ánh mắt các chiến sĩ dõi theo mình", chính lòng tự trọng và tình đồng đội đã đẩy lùi nỗi sợ hãi cái chết. Từng động tác phá bom được cô thực hiện một cách thuần thục, bình tĩnh đến lạ lùng: "tôi dùng xẻng nhỏ đào đất dưới chân quả bom", "vỏ quả bom nóng". Đó không phải là sự lì lợm vô cảm, mà là sự dũng cảm đã được tôi luyện qua gian khổ. Tiếng nổ của quả bom kết thúc trận đánh cũng là lúc tâm hồn cô bừng sáng niềm vui chiến thắng.
Đặc biệt, sau những giây phút căng thẳng "cân não" với tử thần, Phương Định lại trở về với vẻ hồn nhiên của một cô gái Hà Nội, thích hát, hay mơ mộng và vui sướng cuống cuồng trước một cơn mưa đá. Qua đó, nhà văn không chỉ ca ngợi tinh thần anh hùng mà còn tôn vinh vẻ đẹp nhân bản, đời thường của người phụ nữ trong chiến tranh. Đây chính là chất "vàng mười" của tâm hồn Việt Nam mà Lê Minh Khuê muốn gửi gắm.
PHẦN I: ĐỌC HIỂU (4.0 điểm)
(Giả thuyết văn bản về giá trị của sự trải nghiệm và tư duy độc lập)
• Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính.
• Trả lời: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
• Câu 2: Theo văn bản, tại sao chúng ta cần sự trải nghiệm thực tế?
• Trả lời: Theo văn bản, sự trải nghiệm thực tế giúp con người chuyển hóa kiến thức lý thuyết thành kỹ năng sống, làm giàu vốn hiểu biết và tạo ra bản lĩnh để đối mặt với những biến động của cuộc đời.
• Câu 3: Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê trong câu...
• Trả lời: Biện pháp liệt kê giúp hình tượng hóa những thử thách, tạo nhịp điệu dồn dập cho câu văn, từ đó nhấn mạnh sự đa dạng và khắc nghiệt của thực tế cuộc sống, thức tỉnh người đọc không được chủ quan.
• Câu 4: Anh/Chị hiểu như thế nào về câu nói: "Hành trình dài nhất là hành trình đi vào bên trong chính mình"?
• Trả lời: Câu nói khẳng định việc thấu hiểu bản thân, đối diện với những giới hạn và khát vọng của chính mình là việc khó khăn và quan trọng nhất. Đó là nền tảng để con người tìm thấy hạnh phúc và định hướng đúng đắn.
• Câu 5: Thông điệp nào của văn bản có ý nghĩa nhất với anh/chị? Vì sao?
• Trả lời: Thông điệp về "Sống chủ động". Bởi trong kỷ nguyên số, nếu không chủ động lựa chọn và tư duy, chúng ta sẽ dễ dàng trở thành con rối của các thuật toán và dư luận xã hội.
PHẦN II: VIẾT (6.0 điểm)
Câu 1: Nghị luận xã hội (Bài viết tham khảo đạt điểm tối đa)
Chủ đề: Tinh thần tự học của người trẻ trước làn sóng trí tuệ nhân tạo (AI).
Trong dòng chảy không ngừng của kỷ nguyên số, khi trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thay thế nhiều công việc thủ công và tư duy logic cơ bản, tinh thần tự học không còn là một lựa chọn mà đã trở thành "vũ khí" sống còn của người trẻ. Tự học không đơn thuần là việc thu nhận kiến thức, mà là khả năng tự định hướng, tự quản trị và đào sâu vào những giá trị mà máy móc không thể thay thế: đó là sự sáng tạo, cảm xúc và đạo đức. Nếu chúng ta chỉ dừng lại ở những gì được dạy trên ghế nhà trường, chúng ta sẽ sớm trở nên lạc hậu. Tinh thần tự học giúp người trẻ duy trì trạng thái "luôn luôn tò mò", biến AI thành công cụ hỗ trợ đắc lực thay vì để nó thay thế tư duy. Nhìn vào những tấm gương thành công, điểm chung của họ không phải là bằng cấp mà là khả năng tự làm mới mình mỗi ngày. Đừng đợi đến khi thế giới thay đổi mới bắt đầu học, hãy chủ động kiến tạo tương lai của chính mình ngay từ hôm nay.
Câu 2: Nghị luận văn học (Bài viết tham khảo đạt điểm tối đa)
Chủ đề: Phân tích sự thay đổi tâm trạng của nhân vật Phương Định trong một lần phá bom (Trích "Những ngôi sao xa xôi" - Lê Minh Khuê).
Lê Minh Khuê là nữ nhà văn tiêu biểu của thế hệ kháng chiến chống Mỹ, người đã khắc họa thành công vẻ đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trên tuyến đường Trường Sơn máu lửa. Trong đó, nhân vật Phương Định với tâm trạng trong một lần phá bom đã trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp dũng cảm, tâm hồn trong sáng và đầy bản lĩnh.
Khi đối diện với quả bom "có cái nhìn châm chọc", tâm trạng Phương Định biến chuyển rất tinh tế. Cô cảm thấy "có ánh mắt các chiến sĩ dõi theo mình", chính lòng tự trọng và tình đồng đội đã đẩy lùi nỗi sợ hãi cái chết. Từng động tác phá bom được cô thực hiện một cách thuần thục, bình tĩnh đến lạ lùng: "tôi dùng xẻng nhỏ đào đất dưới chân quả bom", "vỏ quả bom nóng". Đó không phải là sự lì lợm vô cảm, mà là sự dũng cảm đã được tôi luyện qua gian khổ. Tiếng nổ của quả bom kết thúc trận đánh cũng là lúc tâm hồn cô bừng sáng niềm vui chiến thắng.
Đặc biệt, sau những giây phút căng thẳng "cân não" với tử thần, Phương Định lại trở về với vẻ hồn nhiên của một cô gái Hà Nội, thích hát, hay mơ mộng và vui sướng cuống cuồng trước một cơn mưa đá. Qua đó, nhà văn không chỉ ca ngợi tinh thần anh hùng mà còn tôn vinh vẻ đẹp nhân bản, đời thường của người phụ nữ trong chiến tranh. Đây chính là chất "vàng mười" của tâm hồn Việt Nam mà Lê Minh Khuê muốn gửi gắm.