Lương Ngọc Lâm
Giới thiệu về bản thân
Gia đình là tổ ấm, là nơi trẻ em được sinh ra, lớn lên và hình thành nhân cách. Thế nhưng, trong cuộc sống hiện nay, không ít đứa trẻ đang phải sống trong nỗi sợ hãi vì bạo lực gia đình. Bạo lực ấy không chỉ để lại những vết thương trên cơ thể mà còn khắc sâu trong tâm hồn non nớt của các em những tổn thương khó lành. Ảnh hưởng của bạo lực gia đình đối với sự phát triển của trẻ em vì thế là một vấn đề đáng được quan tâm sâu sắc. Bạo lực gia đình là hành vi sử dụng vũ lực, lời nói hay sự ép buộc tinh thần giữa các thành viên trong gia đình, gây tổn hại đến thể chất, tinh thần hoặc danh dự của người khác. Khi trẻ em – những mầm non đang trong giai đoạn hình thành nhân cách – phải chứng kiến hoặc trở thành nạn nhân của bạo lực, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Trẻ em sống trong môi trường bạo lực thường bị ảnh hưởng nặng nề về tâm lý. Các em có thể trở nên sợ hãi, thu mình, mất niềm tin vào người lớn và vào cuộc sống. Nhiều trường hợp, trẻ em bị bạo hành phát triển tâm lý bất ổn, dễ trầm cảm, thậm chí có xu hướng bắt chước hành vi bạo lực mà các em từng chứng kiến. Một đứa trẻ thường xuyên nghe tiếng cha mẹ cãi vã, chứng kiến cảnh cha đánh mẹ hoặc bị đánh mắng tàn nhẫn sẽ dần coi bạo lực là “chuyện bình thường”. Lâu dần, các em có thể trở nên hung hăng, thiếu kiểm soát cảm xúc, dễ gây hấn với bạn bè và người xung quanh. Không chỉ vậy, bạo lực gia đình còn ảnh hưởng đến sự phát triển trí tuệ và nhân cách của trẻ. Một đứa trẻ sống trong sợ hãi không thể tập trung học tập, không cảm nhận được tình yêu thương – yếu tố nuôi dưỡng tâm hồn. Các em dễ bị tụt hậu trong học tập, mất định hướng trong cuộc sống. Có những em bỏ học, lang thang, sa vào các tệ nạn xã hội chỉ vì không tìm thấy chỗ dựa tinh thần nơi chính gia đình mình. Như vậy, bạo lực gia đình không chỉ tàn phá một mái ấm mà còn hủy hoại cả tương lai của những con người nhỏ bé. Bên cạnh đó, hậu quả của bạo lực gia đình lan tỏa ra toàn xã hội. Một thế hệ trẻ em lớn lên trong bất an sẽ kéo theo nhiều hệ lụy: gia tăng tội phạm vị thành niên, suy giảm chất lượng nguồn nhân lực và làm xói mòn các giá trị đạo đức. Một xã hội chỉ thực sự hạnh phúc khi mọi đứa trẻ được sống trong tình thương và sự an toàn. Để khắc phục tình trạng này, cần có sự chung tay của gia đình, nhà trường và xã hội. Mỗi bậc cha mẹ phải nhận thức rằng tình yêu thương và sự thấu hiểu là nền tảng để nuôi dạy con cái. Nhà trường cần giáo dục học sinh về kỹ năng sống, cách ứng xử hòa bình và khuyến khích các em chia sẻ khi gặp bạo lực. Cơ quan chức năng cũng cần xử lý nghiêm các hành vi bạo hành, đồng thời hỗ trợ tâm lý cho trẻ bị tổn thương. Bạo lực gia đình là “vết thương ngầm” đang âm thầm hủy hoại biết bao số phận trẻ thơ. Mỗi chúng ta cần lên án, ngăn chặn và thay thế bạo lực bằng tình yêu thương, sự lắng nghe và tôn trọng. Chỉ khi gia đình thật sự là nơi an toàn, ấm áp, trẻ em mới có thể lớn lên khỏe mạnh, hạnh phúc và trở thành những công dân tốt cho xã hội.
Trong đoạn trích
chị Duyên vốn có thật ở chân bên phải từ thuở một lòng đến anh cũng dắt con chạy về em ấn tượng nhất là chi tiết Anh và cộng sản con của chuyên viên chạy về thể hiện tình cảm ruột thịt thiêng liêng đầy yêu thương giữa những con người nghèo khổ khi Tết ấy vừa bi thương vừa ấm áp tình người cho thấy trong cảnh nghèo đói vẫn sống lên tấm lòng nhân hậu tình thương và sự gắn bó của con người với nhau