Nguyễn Trần Hà Vy
Giới thiệu về bản thân
Trong những năm tháng ngồi dưới mái trường Tiểu học, em đã được học rất nhiều thầy cô giáo tuyệt vời. Tuy bài giảng đến từ mỗi thầy, cô đều thật hay và ý nghĩa, nhưng em vẫn nhớ nhất là cô Trang.
Năm cô được phân công dạy lớp em, cô Trang không còn trẻ nữa bởi mái tóc cô đã ngả màu hoa râm. Dáng người cô hơi gầy, tác phong điềm tĩnh nhưng xử lý công việc lại rất gọn gàng và nước da hơi rám nắng của cô khiến bất cứ ai đã nhìn là nhớ mãi. Nhưng điểm nổi bật nhất của cô có lẽ là đôi mắt. Đôi mắt cô hơi trĩu xuống, có đôi vết chân chim do dấu hiệu của tuổi tác nhưng khi nhìn lướt qua thì khó có thể thấy, vì nó luôn bị che khuất bởi cặp kính dày viền của cô. Hàng ngày, cô đến trường, ăn mặc chỉ là áo sơ mi, quần tây, trên tay xách chiếc cặp đen, trông cô thật giản dị, gần gũi nhưng vẫn toát lên nét sang của một người giáo viên.
Những giờ lên lớp của cô, cô luôn có cách khiến các bạn ai cũng chăm chú nhìn lên bảng, năng phát biểu ý kiến, làm chúng em thêm say mê học tập. Cô thường bắt đầu giờ học bằng những trò chơi khởi động khiến lớp em luôn tò mò về nội dung bài học ngày hôm nay. Và cô kết thúc cũng bằng một trò chơi thi đua giữa các tổ, tổ nào trả lời đúng nhiều hơn sẽ được thưởng. Có những khi nhìn những nét chữ nghiêng nghiêng nắn nót trên bảng cùng dáng vẻ cô lúc tận tình chỉ dạy cho các bạn từng bài toán, từng câu văn, em lại thấy yêu cô nhiều hơn, trong lòng dâng lên cảm giác rưng rưng xúc động. Những lúc chúng em tiến bộ, cô lại khích lệ làm em thêm vui và cố gắng học tập hơn.
Cô tuy đã có tuổi nhưng mọi hoạt động trong trường cô đều tham gia rất nhiệt tình, từ những cuộc họp trao đổi cách giảng dạy cho tới những ngày tập khai giảng đầu năm học, hay các buổi biểu diễn văn nghệ trường. Em nghe nói rằng giữa các giáo viên, có ai gặp chuyện vui buồn, cô đều chia sẻ, cảm thông và giúp đỡ trong khả năng của mình. Có lẽ cũng vì vậy, mà các thầy cô giáo đều rất quý mến cô, như một người đồng nghiệp tốt, một người bạn thân, một người chị đáng tin cậy, còn với những học sinh thì cô như người mẹ thứ hai của mình.
Đến bây giờ khi đã là học sinh cuối cấp, tuy không còn được học cô Hòa nữa nhưng em vẫn được gặp cô hàng ngày. Năm nay là năm cuối cùng tại trường tiểu học của em, cũng là năm cuối cùng cô đi dạy trước khi nghỉ hưu. Em vẫn nhớ hình ảnh cô giáo tận tuỵ năm nào và mong mình sau này cũng sẽ trở thành một cô giáo giỏi giống như cô.
Trong những năm tháng ngồi dưới mái trường Tiểu học, em đã được học rất nhiều thầy cô giáo tuyệt vời. Tuy bài giảng đến từ mỗi thầy, cô đều thật hay và ý nghĩa, nhưng em vẫn nhớ nhất là cô Trang.
Năm cô được phân công dạy lớp em, cô Trang không còn trẻ nữa bởi mái tóc cô đã ngả màu hoa râm. Dáng người cô hơi gầy, tác phong điềm tĩnh nhưng xử lý công việc lại rất gọn gàng và nước da hơi rám nắng của cô khiến bất cứ ai đã nhìn là nhớ mãi. Nhưng điểm nổi bật nhất của cô có lẽ là đôi mắt. Đôi mắt cô hơi trĩu xuống, có đôi vết chân chim do dấu hiệu của tuổi tác nhưng khi nhìn lướt qua thì khó có thể thấy, vì nó luôn bị che khuất bởi cặp kính dày viền của cô. Hàng ngày, cô đến trường, ăn mặc chỉ là áo sơ mi, quần tây, trên tay xách chiếc cặp đen, trông cô thật giản dị, gần gũi nhưng vẫn toát lên nét sang của một người giáo viên.
Những giờ lên lớp của cô, cô luôn có cách khiến các bạn ai cũng chăm chú nhìn lên bảng, năng phát biểu ý kiến, làm chúng em thêm say mê học tập. Cô thường bắt đầu giờ học bằng những trò chơi khởi động khiến lớp em luôn tò mò về nội dung bài học ngày hôm nay. Và cô kết thúc cũng bằng một trò chơi thi đua giữa các tổ, tổ nào trả lời đúng nhiều hơn sẽ được thưởng. Có những khi nhìn những nét chữ nghiêng nghiêng nắn nót trên bảng cùng dáng vẻ cô lúc tận tình chỉ dạy cho các bạn từng bài toán, từng câu văn, em lại thấy yêu cô nhiều hơn, trong lòng dâng lên cảm giác rưng rưng xúc động. Những lúc chúng em tiến bộ, cô lại khích lệ làm em thêm vui và cố gắng học tập hơn.
Cô tuy đã có tuổi nhưng mọi hoạt động trong trường cô đều tham gia rất nhiệt tình, từ những cuộc họp trao đổi cách giảng dạy cho tới những ngày tập khai giảng đầu năm học, hay các buổi biểu diễn văn nghệ trường. Em nghe nói rằng giữa các giáo viên, có ai gặp chuyện vui buồn, cô đều chia sẻ, cảm thông và giúp đỡ trong khả năng của mình. Có lẽ cũng vì vậy, mà các thầy cô giáo đều rất quý mến cô, như một người đồng nghiệp tốt, một người bạn thân, một người chị đáng tin cậy, còn với những học sinh thì cô như người mẹ thứ hai của mình.
Đến bây giờ khi đã là học sinh cuối cấp, tuy không còn được học cô Hòa nữa nhưng em vẫn được gặp cô hàng ngày. Năm nay là năm cuối cùng tại trường tiểu học của em, cũng là năm cuối cùng cô đi dạy trước khi nghỉ hưu. Em vẫn nhớ hình ảnh cô giáo tận tuỵ năm nào và mong mình sau này cũng sẽ trở thành một cô giáo giỏi giống như cô.
dùng để nói các từ ngữ trong một liên danh
a, tốt bụng
b, mãn nguyện
c, kiên nhẫn
Quê hương, hai tiếng thân thương ấy luôn gợi lên trong lòng mỗi người những cảm xúc bồi hồi, xao xuyến. Với tôi, quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn mà còn là cả một thế giới tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Đó là cánh đồng lúa chín vàng, là dòng sông uốn lượn hiền hòa, là lũy tre xanh rì rào trong gió và cả những con người chân chất, thật thà. Tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh quê hương đẹp đến nao lòng.
Đẹp nhất có lẽ là cánh đồng lúa vào mùa gặt. Từ trên cao nhìn xuống, cánh đồng như một tấm thảm vàng óng ánh trải dài đến tận chân trời. Những bông lúa trĩu hạt, cúi mình trước gió như đang thì thầm kể chuyện về một mùa bội thu. Hương lúa thơm ngát lan tỏa khắp không gian, quyện vào làn gió nhẹ, mang đến một cảm giác thanh bình, yên ả. Trên cánh đồng, những bác nông dân đang miệt mài gặt lúa. Tiếng máy gặt xình xịch, tiếng nói cười rộn rã vang vọng cả một vùng quê. Xa xa, lũ trẻ con nô đùa, thả diều trên những con đường làng quanh co. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy sức sống.
Không chỉ có cánh đồng lúa, dòng sông quê hương cũng là một phần không thể thiếu trong bức tranh ấy. Dòng sông uốn lượn hiền hòa chảy qua những xóm làng, tưới mát cho những cánh đồng và mang lại nguồn sống cho người dân. Vào những buổi trưa hè oi ả, dòng sông trở thành điểm đến lý tưởng của bọn trẻ chúng tôi. Chúng tôi thỏa thích vùng vẫy trong làn nước mát lạnh, nô đùa, nghịch ngợm và cùng nhau khám phá những điều thú vị của dòng sông. Đôi bờ sông, những hàng tre xanh rì rào trong gió, in bóng xuống mặt nước tạo nên một khung cảnh nên thơ, trữ tình.
Quê hương tôi còn có những con người chân chất, thật thà. Họ là những người nông dân quanh năm gắn bó với đồng ruộng, là những người thợ thủ công cần cù, sáng tạo và là những người con xa quê luôn hướng về quê hương với tất cả tình yêu thương. Họ sống giản dị, mộc mạc nhưng luôn yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau. Tình làng nghĩa xóm đã trở thành một nét đẹp truyền thống của quê hương tôi.
Dù đi đâu, về đâu, tôi vẫn luôn nhớ về quê hương với tất cả tình yêu thương và niềm tự hào. Quê hương không chỉ là nơi tôi sinh ra và lớn lên mà còn là cả một phần tâm hồn, là nguồn động lực để tôi vươn lên trong cuộc sống. Tôi sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.