Lê Hà Phương
Giới thiệu về bản thân
viết bài văn tả con vật mà em thấy đáng sợ nhất
Quê hương là nơi ai cũng muốn trở về sau những áp lực của cuộc sống. Mỗi lần nhìn ngắm nơi đây tôi có cảm giác được thư giãn, được vui vẻ mà không có chút lo âu nào cả.
quê tôi có đồng lúa chín vàng ruộm ,có cây đa cổ thụ râm mát cả mùa hè và những loài hoa đủ màu sắc như: hoa mào gà ,hoa cúc,hoa bồ công anh.Chiều chiều chúng tôi ra gồi gốc cây đa vừa ngắm cảnh vừa tán chuyện mà quên mất trời đã muộn. Chúng tôi cũng thấm mệt , cùng nhau dắt tay về nhà . Bước tới cổng tôi đã ngửi thấy mùi thức ăn mẹ nấu thơm nức mũi , tôi không kìm được mà lấy tay bốc vài miếng bỏ vào mồm , mùi thơm lan tỏa khắo khoang miệng khiến tôi nức nở khen
- Ừm ngon quá ! Tay nghề của mẹ thật cao siêu.
- Ngon lắm chứ gì, thế ăn nhiều vào nhé . mẹ tôi nói
- Dạ. Tôi đáp
ăn uống no nê tôi phi ngay tới giường cùng xem hoạt hình, cùng chơi đùa , nhảy nhót với em gái, chơi vui tới nỗi thiếp đi từ lúc nào không hay.
Thật vui khi được quây quần bên gia đình cùng ăn những bữa cơm đầy ắp tiếng cười ,thật vui khi được cùng đám bạn chơi thật vui . tôi yêu quê hương .