Phùng Thị Thu Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Nhận định của Mark Twain nhấn mạnh một sự thật đáng suy ngẫm: con người thường hối tiếc vì những điều mình chưa dám làm hơn là những sai lầm đã trải qua. Thực tế, những hành động dù đúng hay sai đều mang lại trải nghiệm, giúp ta trưởng thành và hiểu rõ bản thân. Ngược lại, sự chần chừ, sợ hãi, bám víu vào “vùng an toàn” khiến ta bỏ lỡ cơ hội khám phá thế giới và chính mình. Tuổi trẻ là quãng thời gian quý giá để thử sức, dấn thân và chấp nhận rủi ro. Nếu chỉ sống an toàn, ta có thể tránh được thất bại nhưng cũng đồng thời đánh mất những khả năng lớn lao của bản thân. “Tháo dây, nhổ neo” không có nghĩa là hành động liều lĩnh, mà là dám bước ra khỏi nỗi sợ, dám trải nghiệm và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Vì vậy, mỗi người cần chủ động nắm bắt cơ hội, sống hết mình với đam mê và không ngừng tiến về phía trước, để khi nhìn lại, ta không phải nuối tiếc vì một tuổi trẻ đã trôi qua trong sự do dự.
Câu 2 Trong truyện ngắn Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp cảm động của một người phụ nữ nông thôn giàu tình yêu thương, giàu đức hi sinh nhưng lại chịu nhiều thiệt thòi, cô đơn. Trước hết, người mẹ là hình ảnh tiêu biểu của sự tần tảo, lam lũ. Dù thời gian đã trôi qua, “cái nhà cũ vẫn như trước” nhưng “sụp thấp hơn” và “mái gianh xơ xác hơn”, cho thấy cuộc sống khó khăn, thiếu thốn của bà. Bà vẫn giữ nếp sống giản dị với “bộ áo cũ kĩ”, âm thầm chịu đựng những nhọc nhằn của cuộc đời. Sự già nua, chậm chạp trong “tiếng guốc thong thả và chậm hơn trước” càng làm nổi bật dấu ấn của thời gian và sự hi sinh lặng lẽ. Không chỉ vậy, người mẹ còn là hiện thân của tình yêu thương con sâu sắc. Khi gặp lại Tâm, bà “ứa nước mắt”, xúc động đến mức “không nói được”. Những câu hỏi của bà luôn hướng về con: lo lắng khi nghe tin con ốm, quan tâm đến cuộc sống và công việc của con nơi xa. Tình cảm ấy chân thành, tự nhiên, không cần đáp lại. Ngay cả khi con trai lạnh nhạt, trả lời qua loa, bà vẫn ân cần, tha thiết giữ con ở lại ăn cơm – một mong muốn giản dị mà cảm động. Đồng thời, nhân vật còn thể hiện nỗi cô đơn, tủi phận của người mẹ già. Sáu năm xa cách, bà chỉ sống lặng lẽ nơi quê nhà, bấu víu vào sự giúp đỡ của cô Trinh để vơi bớt buồn tủi. Khi nhận tiền từ con, bà “run run” và “rơm rớm nước mắt”, không phải vì giá trị vật chất mà bởi cảm giác vừa mừng vừa tủi: tình mẫu tử thiêng liêng bị thay thế bằng nghĩa vụ tiền bạc. Chi tiết ấy thể hiện bi kịch tinh thần của người mẹ khi tình cảm không được đáp lại. Qua nhân vật người mẹ, Thạch Lam đã bày tỏ niềm cảm thương sâu sắc đối với những người phụ nữ nghèo trong xã hội cũ, đồng thời kín đáo phê phán sự vô tâm, lạnh nhạt của những người con như Tâm. Nhân vật gợi nhắc mỗi người về trách nhiệm và tình yêu thương đối với cha mẹ – những người đã hi sinh cả cuộc đời vì con cái.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận Câu 2. Hai lối sống được nêu: Lối sống thụ động, trì trệ: khước từ vận động, trốn tránh trải nghiệm, sống an toàn nhưng tù túng. Lối sống chủ động, hướng tới phát triển: vận động, trải nghiệm, vươn ra “biển rộng” của cuộc đời. Câu 3. Biện pháp tu từ chủ yếu: so sánh kết hợp ẩn dụ (“Sông như đời người”, “tuổi trẻ hướng ra biển rộng”). Tác dụng: Làm cho ý tưởng trở nên sinh động, giàu hình ảnh nhấn mạnh quy luật tất yếu: cũng như dòng sông phải chảy ra biển, con người – đặc biệt là tuổi trẻ – phải không ngừng vận động, phát triển. Câu 4. “Tiếng gọi chảy đi sông ơi” là: Tiếng gọi thôi thúc từ bên trong mỗi con người.Đó là khát vọng được sống, được trải nghiệm, được tiến về phía trước. Nó nhắc nhở con người không được trì trệ mà phải không ngừng vận động để hoàn thiện bản thân. Câu 5. Bài học rút ra cần sống chủ động, dám trải nghiệm và không ngừng tiến lên, đặc biệt trong tuổi trẻ.Vì nếu sống thụ động, con người sẽ trở nên tù túng, lãng phí thời gian và đánh mất cơ hội phát triển.Ngược lại, khi dám “chảy” như dòng sông, ta sẽ trưởng thành, khám phá được giá trị của bản thân và đạt tới những “biển rộng” của cuộc đời.