Trần Thuý Hằng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thuý Hằng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm Trong thời đại toàn cầu hóa hôm nay, khi con người ở khắp nơi trên thế giới có thể dễ dàng giao lưu, tiếp nhận văn hoá của nhau, vấn đề giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Giữa dòng chảy hội nhập mạnh mẽ, bản sắc văn hoá dân tộc chính là linh hồn, là cội nguồn làm nên giá trị và bản lĩnh của mỗi quốc gia. Trước hết, cần hiểu rằng bản sắc văn hoá dân tộc là những nét riêng biệt, đặc trưng trong đời sống vật chất và tinh thần của một dân tộc, được hình thành và lưu truyền qua nhiều thế hệ. Đó có thể là tiếng nói, trang phục, phong tục, tín ngưỡng, ẩm thực, lối sống, nghệ thuật, hay cả những giá trị đạo đức truyền thống như lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, hiếu học, nhân nghĩa. Bản sắc văn hoá giống như “chứng minh thư” của một dân tộc, giúp phân biệt dân tộc này với dân tộc khác giữa muôn vàn nền văn hoá trên thế giới. Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc là một việc làm vô cùng cần thiết. Bởi khi một dân tộc đánh mất bản sắc, cũng có nghĩa là họ đánh mất chính mình, mất đi niềm tự hào và sức sống nội tại. Văn hoá là nền tảng tinh thần của xã hội, là sợi dây nối quá khứ với hiện tại và tương lai. Nhờ có văn hoá, dân tộc Việt Nam đã tồn tại và phát triển vững vàng qua hàng nghìn năm lịch sử, vượt qua bao cuộc chiến tranh, thiên tai, đói nghèo. Những giá trị như “uống nước nhớ nguồn”, “lá lành đùm lá rách”, “thương người như thể thương thân” đã nuôi dưỡng tâm hồn dân Việt, tạo nên sức mạnh đoàn kết để dựng nước và giữ nước. Tuy nhiên, trong bối cảnh hội nhập hiện nay, việc giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc đang đối mặt với nhiều thách thức. Không ít người trẻ ngày nay chạy theo xu hướng thời thượng của văn hoá nước ngoài, coi nhẹ tiếng Việt, thờ ơ với truyền thống dân tộc, quên mất Tết cổ truyền, phong tục quê hương. Trên mạng xã hội, những giá trị lai tạp, lệch chuẩn dễ dàng lan truyền, làm phai nhạt bản sắc và thậm chí khiến một bộ phận giới trẻ hiểu sai về văn hoá dân tộc mình. Nếu không có ý thức gìn giữ, chúng ta có thể đánh mất dần những nét đẹp đã làm nên hồn Việt qua hàng nghìn năm. Để giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc, mỗi người Việt Nam cần bắt đầu từ chính những việc nhỏ nhất: nói và viết đúng tiếng Việt, mặc áo dài trong những dịp đặc biệt, trân trọng ngày Tết, biết ơn tổ tiên, ứng xử theo tinh thần nhân ái và khiêm nhường. Bên cạnh đó, Nhà nước và cộng đồng cần có những hoạt động thiết thực nhằm bảo tồn di sản, tôn vinh văn hoá dân gian, đưa văn hoá dân tộc vào giáo dục và du lịch. Quan trọng hơn, chúng ta không nên khép kín mà phải biết tiếp thu tinh hoa văn hoá thế giới một cách chọn lọc, vừa mở rộng giao lưu, vừa giữ vững bản sắc riêng. Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không phải là sự bảo thủ hay khước từ cái mới, mà là biết trân trọng quá khứ để hướng tới tương lai. Văn hoá dân tộc chính là “hồn cốt” của đất nước, là nền tảng để chúng ta khẳng định vị thế Việt Nam trên trường quốc tế. Mỗi người Việt Nam, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay, cần ý thức rằng: giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc chính là giữ gìn gốc rễ, là gìn giữ linh hồn của Tổ quốc.

Câu 1: Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do Câu 2: Hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung là: + Câu ví dặm nằm nghiêng/ Trên nắng và dưới cát (chỉ một vùng đất đầy nắng gắt và cát bao phủ, thể hiện một vùng đất khô cằn và khắc nghiệt) + Chỉ có gió bão là tốt tươi như cỏ/ Không ai gieo mọc trắng mặt người. (Chỉ một hiện tượng thiên nhiên đặc trưng của vùng đất miền Trung: nhiều bão lũ, mưa giông.) Câu 3:Những dòng thơ trên gợi ta nghĩ đến mảnh đất và con người miền Trung: + Câu thơ Eo đất này thắt đáy lưng ong gợi ra một mảnh đất miền Trung bé nhỏ, dài và hẹp, bị chia cắt thành nhiều đồng bằng nhỏ, đất đai cằn cỗi, không màu mỡ. Tất cả các yếu tố đó khiến cho mảnh đất miền Trung trở nên khó sống, khó phát triển. + Câu thơ Cho tình người đọng mật dường như tạo nên một sự đối lập với câu trước đó. Có thể thiên nhiên nghiệt ngã nhưng tình người thì không. Cũng như những giọt mật dâng hiến cho đời, con người nơi đây đậm tình đậm nghĩa, giàu yêu thương, giàu nghị lực, ý chí vươn lên, không ngại khó ngại khổ. Con người vẫn gắn bó với nhau với mảnh đất nơi đây bằng tình yêu chân thành, giản dị. Câu 4: Thành ngữ “mảnh đất nghèo mỏng tới không kịp rớt” làm nổi bật sự khắc nghiệt, cằn cỗi của thiên nhiên miền Trung, đồng thời thể hiện tình cảm yêu thương, cảm thông và trân trọng của tác giả với con người nơi đây. Câu 5: đó là một tình thương mến, một sự đồng cảm dành cho Miền Trung. Những câu thơ như "Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" hay "Đến câu hát cũng hai lần sàng lại",… gợi một nỗi trăn trở, day dứt, một niềm thương cảm sâu sắc đối với mảnh đất khô cằn, thiên nhiên không ưu đãi, luôn gieo bao nỗi tai ương lên cuộc sống vốn đã nhọc nhằn của người dân nơi đây. Đó còn là niềm cảm phục về ý chí, nghị lực của người dân miền Trung.

Bài làm Trong cuộc sống hằng ngày, việc góp ý, nhận xét là điều không thể thiếu giúp con người hoàn thiện bản thân và duy trì các mối quan hệ xã hội lành mạnh. Tuy nhiên, góp ý như thế nào cho đúng, cho khéo lại là một nghệ thuật ứng xử. Một trong những vấn đề thường gây tranh luận là việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông – liệu đó là hành động thẳng thắn, xây dựng hay là cách ứng xử thiếu tế nhị, gây tổn thương? Trước hết, cần hiểu rằng góp ý là việc nêu ra nhận xét, đánh giá về hành động, lời nói hay tính cách của người khác với mong muốn họ tốt hơn, hoàn thiện hơn. Tuy nhiên, khi góp ý trước đám đông, ý nghĩa của hành động đó có thể thay đổi tùy vào cách thể hiện, thái độ và mục đích của người góp ý. Nếu góp ý đúng cách, khéo léo, điều này có thể mang lại hiệu quả tích cực, giúp mọi người cùng rút kinh nghiệm. Nhưng nếu thiếu tinh tế, lời nhận xét trước đám đông có thể khiến người được góp ý cảm thấy xấu hổ, tổn thương, thậm chí mất lòng tin và tự trọng. Việc góp ý trước đám đông đôi khi mang lại lợi ích nhất định. Trong những môi trường tập thể như lớp học, cơ quan, hay nhóm làm việc, góp ý công khai có thể giúp mọi người cùng nhận ra sai sót, tránh lặp lại lỗi tương tự. Nó thể hiện sự công bằng, minh bạch, thẳng thắn, góp phần xây dựng tinh thần trách nhiệm chung. Ví dụ, khi một học sinh vi phạm nội quy, giáo viên nhắc nhở trước lớp với mục đích để cả lớp cùng rút kinh nghiệm – đó là một cách giáo dục có tác dụng nếu được thực hiện nhẹ nhàng, tôn trọng. Tuy nhiên, việc góp ý trước đám đông cũng tiềm ẩn nhiều hạn chế. Không phải ai cũng có tâm lý vững vàng để đón nhận những lời phê bình công khai. Một lời nói tưởng như vô hại nhưng nếu nói giữa nhiều người, lại có thể khiến người nghe cảm thấy xấu hổ, bị xúc phạm. Khi đó, mục đích “xây dựng” ban đầu của lời góp ý lại trở thành “phá hủy” lòng tự trọng, khiến người được góp ý mất niềm tin, nảy sinh tâm lý phản kháng hoặc xa cách. Do vậy, lời nhận xét dù đúng đến đâu mà thiếu sự tinh tế, thiếu tôn trọng, thì vẫn có thể trở thành con dao hai lưỡi. Để góp ý hiệu quả, mỗi người cần biết lựa chọn thời điểm, không gian và cách diễn đạt phù hợp. Trong nhiều trường hợp, việc góp ý riêng sẽ giúp người nghe dễ tiếp nhận hơn. Nếu phải nói trước tập thể, cần giữ thái độ bình tĩnh, lời lẽ khách quan, tránh chỉ trích cá nhân mà nên hướng vào hành vi, vấn đề cụ thể. Bên cạnh đó, người được góp ý cũng cần có thái độ cầu thị, biết lắng nghe, không tự ái hay phản ứng tiêu cực. Bởi suy cho cùng, góp ý là để cùng tiến bộ chứ không phải để hạ thấp nhau. Cuộc sống luôn cần sự thẳng thắn, nhưng thẳng thắn phải đi đôi với tinh tế. Góp ý trước đám đông không sai, song điều quan trọng là phải đúng lúc, đúng cách và đúng người. Lời nói nếu được sử dụng bằng sự chân thành, tôn trọng sẽ có sức mạnh cảm hóa; còn nếu thiếu khéo léo, nó có thể trở thành vết thương khó lành trong lòng người khác. Tóm lại, góp ý, nhận xét người khác là việc cần thiết nhưng phải xuất phát từ thiện chí và lòng nhân ái. Chúng ta nên học cách nói sao cho người khác muốn nghe, phê bình sao cho họ thấy được sự quan tâm, chứ không phải cảm giác bị xúc phạm. Một lời nói đúng lúc, đúng chỗ không chỉ giúp người khác hoàn thiện mà còn thể hiện văn hóa ứng xử đẹp trong cuộc sống.

Bài làm Trong cuộc sống hằng ngày, việc góp ý, nhận xét là điều không thể thiếu giúp con người hoàn thiện bản thân và duy trì các mối quan hệ xã hội lành mạnh. Tuy nhiên, góp ý như thế nào cho đúng, cho khéo lại là một nghệ thuật ứng xử. Một trong những vấn đề thường gây tranh luận là việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông – liệu đó là hành động thẳng thắn, xây dựng hay là cách ứng xử thiếu tế nhị, gây tổn thương? Trước hết, cần hiểu rằng góp ý là việc nêu ra nhận xét, đánh giá về hành động, lời nói hay tính cách của người khác với mong muốn họ tốt hơn, hoàn thiện hơn. Tuy nhiên, khi góp ý trước đám đông, ý nghĩa của hành động đó có thể thay đổi tùy vào cách thể hiện, thái độ và mục đích của người góp ý. Nếu góp ý đúng cách, khéo léo, điều này có thể mang lại hiệu quả tích cực, giúp mọi người cùng rút kinh nghiệm. Nhưng nếu thiếu tinh tế, lời nhận xét trước đám đông có thể khiến người được góp ý cảm thấy xấu hổ, tổn thương, thậm chí mất lòng tin và tự trọng. Việc góp ý trước đám đông đôi khi mang lại lợi ích nhất định. Trong những môi trường tập thể như lớp học, cơ quan, hay nhóm làm việc, góp ý công khai có thể giúp mọi người cùng nhận ra sai sót, tránh lặp lại lỗi tương tự. Nó thể hiện sự công bằng, minh bạch, thẳng thắn, góp phần xây dựng tinh thần trách nhiệm chung. Ví dụ, khi một học sinh vi phạm nội quy, giáo viên nhắc nhở trước lớp với mục đích để cả lớp cùng rút kinh nghiệm – đó là một cách giáo dục có tác dụng nếu được thực hiện nhẹ nhàng, tôn trọng. Tuy nhiên, việc góp ý trước đám đông cũng tiềm ẩn nhiều hạn chế. Không phải ai cũng có tâm lý vững vàng để đón nhận những lời phê bình công khai. Một lời nói tưởng như vô hại nhưng nếu nói giữa nhiều người, lại có thể khiến người nghe cảm thấy xấu hổ, bị xúc phạm. Khi đó, mục đích “xây dựng” ban đầu của lời góp ý lại trở thành “phá hủy” lòng tự trọng, khiến người được góp ý mất niềm tin, nảy sinh tâm lý phản kháng hoặc xa cách. Do vậy, lời nhận xét dù đúng đến đâu mà thiếu sự tinh tế, thiếu tôn trọng, thì vẫn có thể trở thành con dao hai lưỡi. Để góp ý hiệu quả, mỗi người cần biết lựa chọn thời điểm, không gian và cách diễn đạt phù hợp. Trong nhiều trường hợp, việc góp ý riêng sẽ giúp người nghe dễ tiếp nhận hơn. Nếu phải nói trước tập thể, cần giữ thái độ bình tĩnh, lời lẽ khách quan, tránh chỉ trích cá nhân mà nên hướng vào hành vi, vấn đề cụ thể. Bên cạnh đó, người được góp ý cũng cần có thái độ cầu thị, biết lắng nghe, không tự ái hay phản ứng tiêu cực. Bởi suy cho cùng, góp ý là để cùng tiến bộ chứ không phải để hạ thấp nhau. Cuộc sống luôn cần sự thẳng thắn, nhưng thẳng thắn phải đi đôi với tinh tế. Góp ý trước đám đông không sai, song điều quan trọng là phải đúng lúc, đúng cách và đúng người. Lời nói nếu được sử dụng bằng sự chân thành, tôn trọng sẽ có sức mạnh cảm hóa; còn nếu thiếu khéo léo, nó có thể trở thành vết thương khó lành trong lòng người khác. Tóm lại, góp ý, nhận xét người khác là việc cần thiết nhưng phải xuất phát từ thiện chí và lòng nhân ái. Chúng ta nên học cách nói sao cho người khác muốn nghe, phê bình sao cho họ thấy được sự quan tâm, chứ không phải cảm giác bị xúc phạm. Một lời nói đúng lúc, đúng chỗ không chỉ giúp người khác hoàn thiện mà còn thể hiện văn hóa ứng xử đẹp trong cuộc sống.