Phạm Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

- Thể thơ : Tự do

Câu 2 :

- Một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò :

+ “sân trường hẹp lại”, “cây phượng gù”, “những chùm hoa”

+ “tiếng ve kêu cháy ruột”, “tà áo mỏng”, “cổng trường”

+ “sách giáo khoa xưa”, “thầy cô”, “nụ cười hiền”, “mái tóc chớm màu mưa”

+ “mái trường như bóng mẹ”, “tấm bảng xanh bát ngát"

Câu 3 :

- Biện pháp nghệ thuật : điệp cấu trúc : " Thôi đừng...."

- Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu , sự sinh động cho câu thơ

+ Điệp ngữ này góp phần nhấn mạnh tâm trạng tiếc nuối, cố gắng kìm nén nỗi nhớ, nhưng càng cố kìm nén thì cảm xúc lại càng trào dâng

+ Cho thấy tác giả là người chân thật mang một tâm hồn sâu sắc, chất chứa tình cảm yêu thương và trân trọng quá khứ

Câu 4 :

- Nhân vật trữ tình mang trong mình nỗi hoài niệm sâu lắng, xúc động và thiêng liêng đối với:

+ Tuổi học trò hồn nhiên, tươi đẹp

+ Mái trường thân yêu

+ Thầy cô kính mến

+ Những kỷ niệm gắn liền với quê hương, tuổi trẻ, và cả thời chiến tranh.

=> Tình cảm ấy vừa thiết tha, trìu mến, vừa xót xa, tiếc nuối, thể hiện một tâm hồn luôn trân trọng những giá trị tinh thần, đặc biệt là quá khứ đẹp đẽ đã góp phần hình thành nhân cách và lý tưởng sống.

Câu 5 :

- Văn bản thơ là một dòng hoài niệm tha thiết về tuổi học trò, về mái trường, thầy cô, tiếng ve, cây phượng – những hình ảnh thân quen gắn bó với một thời ngây thơ, trong sáng. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhân vật trữ tình vẫn khắc khoải nhớ về quá khứ bằng tất cả sự trân trọng, yêu thương. Từ đó ta rút ra được bài học là trân trọng quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp. Quá khứ không chỉ là những gì đã qua, mà là một phần máu thịt, là ký ức nuôi dưỡng tâm hồn ta trong suốt hành trình làm người. Những giá trị như lòng biết ơn, sự gắn bó với mái trường, thầy cô, hay ký ức thời học sinh – tất cả đều góp phần hình thành nên nhân cách và tình cảm của mỗi con người. Nếu quên đi quá khứ, con người dễ trở nên vô cảm, sống vội, sống hời hợt. Vì vậy, việc trân trọng quá khứ và giữ gìn những giá trị tinh thần chính là cách để sống sâu sắc hơn, biết yêu thương, biết cống hiến, và không bị cuốn trôi giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động.

Câu 1 :

- Thể thơ : Tự do

Câu 2 :

- Một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò :

+ “sân trường hẹp lại”, “cây phượng gù”, “những chùm hoa”

+ “tiếng ve kêu cháy ruột”, “tà áo mỏng”, “cổng trường”

+ “sách giáo khoa xưa”, “thầy cô”, “nụ cười hiền”, “mái tóc chớm màu mưa”

+ “mái trường như bóng mẹ”, “tấm bảng xanh bát ngát"

Câu 3 :

- Biện pháp nghệ thuật : điệp cấu trúc : " Thôi đừng...."

- Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu , sự sinh động cho câu thơ

+ Điệp ngữ này góp phần nhấn mạnh tâm trạng tiếc nuối, cố gắng kìm nén nỗi nhớ, nhưng càng cố kìm nén thì cảm xúc lại càng trào dâng

+ Cho thấy tác giả là người chân thật mang một tâm hồn sâu sắc, chất chứa tình cảm yêu thương và trân trọng quá khứ

Câu 4 :

- Nhân vật trữ tình mang trong mình nỗi hoài niệm sâu lắng, xúc động và thiêng liêng đối với:

+ Tuổi học trò hồn nhiên, tươi đẹp

+ Mái trường thân yêu

+ Thầy cô kính mến

+ Những kỷ niệm gắn liền với quê hương, tuổi trẻ, và cả thời chiến tranh.

=> Tình cảm ấy vừa thiết tha, trìu mến, vừa xót xa, tiếc nuối, thể hiện một tâm hồn luôn trân trọng những giá trị tinh thần, đặc biệt là quá khứ đẹp đẽ đã góp phần hình thành nhân cách và lý tưởng sống.

Câu 5 :

- Văn bản thơ là một dòng hoài niệm tha thiết về tuổi học trò, về mái trường, thầy cô, tiếng ve, cây phượng – những hình ảnh thân quen gắn bó với một thời ngây thơ, trong sáng. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhân vật trữ tình vẫn khắc khoải nhớ về quá khứ bằng tất cả sự trân trọng, yêu thương. Từ đó ta rút ra được bài học là trân trọng quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp. Quá khứ không chỉ là những gì đã qua, mà là một phần máu thịt, là ký ức nuôi dưỡng tâm hồn ta trong suốt hành trình làm người. Những giá trị như lòng biết ơn, sự gắn bó với mái trường, thầy cô, hay ký ức thời học sinh – tất cả đều góp phần hình thành nên nhân cách và tình cảm của mỗi con người. Nếu quên đi quá khứ, con người dễ trở nên vô cảm, sống vội, sống hời hợt. Vì vậy, việc trân trọng quá khứ và giữ gìn những giá trị tinh thần chính là cách để sống sâu sắc hơn, biết yêu thương, biết cống hiến, và không bị cuốn trôi giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động.

Câu 1 :

- Thể thơ : Tự do

Câu 2 :

- Một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò :

+ “sân trường hẹp lại”, “cây phượng gù”, “những chùm hoa”

+ “tiếng ve kêu cháy ruột”, “tà áo mỏng”, “cổng trường”

+ “sách giáo khoa xưa”, “thầy cô”, “nụ cười hiền”, “mái tóc chớm màu mưa”

+ “mái trường như bóng mẹ”, “tấm bảng xanh bát ngát"

Câu 3 :

- Biện pháp nghệ thuật : điệp cấu trúc : " Thôi đừng...."

- Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu , sự sinh động cho câu thơ

+ Điệp ngữ này góp phần nhấn mạnh tâm trạng tiếc nuối, cố gắng kìm nén nỗi nhớ, nhưng càng cố kìm nén thì cảm xúc lại càng trào dâng

+ Cho thấy tác giả là người chân thật mang một tâm hồn sâu sắc, chất chứa tình cảm yêu thương và trân trọng quá khứ

Câu 4 :

- Nhân vật trữ tình mang trong mình nỗi hoài niệm sâu lắng, xúc động và thiêng liêng đối với:

+ Tuổi học trò hồn nhiên, tươi đẹp

+ Mái trường thân yêu

+ Thầy cô kính mến

+ Những kỷ niệm gắn liền với quê hương, tuổi trẻ, và cả thời chiến tranh.

=> Tình cảm ấy vừa thiết tha, trìu mến, vừa xót xa, tiếc nuối, thể hiện một tâm hồn luôn trân trọng những giá trị tinh thần, đặc biệt là quá khứ đẹp đẽ đã góp phần hình thành nhân cách và lý tưởng sống.

Câu 5 :

- Văn bản thơ là một dòng hoài niệm tha thiết về tuổi học trò, về mái trường, thầy cô, tiếng ve, cây phượng – những hình ảnh thân quen gắn bó với một thời ngây thơ, trong sáng. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhân vật trữ tình vẫn khắc khoải nhớ về quá khứ bằng tất cả sự trân trọng, yêu thương. Từ đó ta rút ra được bài học là trân trọng quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp. Quá khứ không chỉ là những gì đã qua, mà là một phần máu thịt, là ký ức nuôi dưỡng tâm hồn ta trong suốt hành trình làm người. Những giá trị như lòng biết ơn, sự gắn bó với mái trường, thầy cô, hay ký ức thời học sinh – tất cả đều góp phần hình thành nên nhân cách và tình cảm của mỗi con người. Nếu quên đi quá khứ, con người dễ trở nên vô cảm, sống vội, sống hời hợt. Vì vậy, việc trân trọng quá khứ và giữ gìn những giá trị tinh thần chính là cách để sống sâu sắc hơn, biết yêu thương, biết cống hiến, và không bị cuốn trôi giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động.

Câu 1 :

- Thể thơ : Tự do

Câu 2 :

- Một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò :

+ “sân trường hẹp lại”, “cây phượng gù”, “những chùm hoa”

+ “tiếng ve kêu cháy ruột”, “tà áo mỏng”, “cổng trường”

+ “sách giáo khoa xưa”, “thầy cô”, “nụ cười hiền”, “mái tóc chớm màu mưa”

+ “mái trường như bóng mẹ”, “tấm bảng xanh bát ngát"

Câu 3 :

- Biện pháp nghệ thuật : điệp cấu trúc : " Thôi đừng...."

- Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu , sự sinh động cho câu thơ

+ Điệp ngữ này góp phần nhấn mạnh tâm trạng tiếc nuối, cố gắng kìm nén nỗi nhớ, nhưng càng cố kìm nén thì cảm xúc lại càng trào dâng

+ Cho thấy tác giả là người chân thật mang một tâm hồn sâu sắc, chất chứa tình cảm yêu thương và trân trọng quá khứ

Câu 4 :

- Nhân vật trữ tình mang trong mình nỗi hoài niệm sâu lắng, xúc động và thiêng liêng đối với:

+ Tuổi học trò hồn nhiên, tươi đẹp

+ Mái trường thân yêu

+ Thầy cô kính mến

+ Những kỷ niệm gắn liền với quê hương, tuổi trẻ, và cả thời chiến tranh.

=> Tình cảm ấy vừa thiết tha, trìu mến, vừa xót xa, tiếc nuối, thể hiện một tâm hồn luôn trân trọng những giá trị tinh thần, đặc biệt là quá khứ đẹp đẽ đã góp phần hình thành nhân cách và lý tưởng sống.

Câu 5 :

- Văn bản thơ là một dòng hoài niệm tha thiết về tuổi học trò, về mái trường, thầy cô, tiếng ve, cây phượng – những hình ảnh thân quen gắn bó với một thời ngây thơ, trong sáng. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhân vật trữ tình vẫn khắc khoải nhớ về quá khứ bằng tất cả sự trân trọng, yêu thương. Từ đó ta rút ra được bài học là trân trọng quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp. Quá khứ không chỉ là những gì đã qua, mà là một phần máu thịt, là ký ức nuôi dưỡng tâm hồn ta trong suốt hành trình làm người. Những giá trị như lòng biết ơn, sự gắn bó với mái trường, thầy cô, hay ký ức thời học sinh – tất cả đều góp phần hình thành nên nhân cách và tình cảm của mỗi con người. Nếu quên đi quá khứ, con người dễ trở nên vô cảm, sống vội, sống hời hợt. Vì vậy, việc trân trọng quá khứ và giữ gìn những giá trị tinh thần chính là cách để sống sâu sắc hơn, biết yêu thương, biết cống hiến, và không bị cuốn trôi giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động.

Câu 1 :

- Thể thơ : Tự do

Câu 2 :

- Một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò :

+ “sân trường hẹp lại”, “cây phượng gù”, “những chùm hoa”

+ “tiếng ve kêu cháy ruột”, “tà áo mỏng”, “cổng trường”

+ “sách giáo khoa xưa”, “thầy cô”, “nụ cười hiền”, “mái tóc chớm màu mưa”

+ “mái trường như bóng mẹ”, “tấm bảng xanh bát ngát"

Câu 3 :

- Biện pháp nghệ thuật : điệp cấu trúc : " Thôi đừng...."

- Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu , sự sinh động cho câu thơ

+ Điệp ngữ này góp phần nhấn mạnh tâm trạng tiếc nuối, cố gắng kìm nén nỗi nhớ, nhưng càng cố kìm nén thì cảm xúc lại càng trào dâng

+ Cho thấy tác giả là người chân thật mang một tâm hồn sâu sắc, chất chứa tình cảm yêu thương và trân trọng quá khứ

Câu 4 :

- Nhân vật trữ tình mang trong mình nỗi hoài niệm sâu lắng, xúc động và thiêng liêng đối với:

+ Tuổi học trò hồn nhiên, tươi đẹp

+ Mái trường thân yêu

+ Thầy cô kính mến

+ Những kỷ niệm gắn liền với quê hương, tuổi trẻ, và cả thời chiến tranh.

=> Tình cảm ấy vừa thiết tha, trìu mến, vừa xót xa, tiếc nuối, thể hiện một tâm hồn luôn trân trọng những giá trị tinh thần, đặc biệt là quá khứ đẹp đẽ đã góp phần hình thành nhân cách và lý tưởng sống.

Câu 5 :

- Văn bản thơ là một dòng hoài niệm tha thiết về tuổi học trò, về mái trường, thầy cô, tiếng ve, cây phượng – những hình ảnh thân quen gắn bó với một thời ngây thơ, trong sáng. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhân vật trữ tình vẫn khắc khoải nhớ về quá khứ bằng tất cả sự trân trọng, yêu thương. Từ đó ta rút ra được bài học là trân trọng quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp. Quá khứ không chỉ là những gì đã qua, mà là một phần máu thịt, là ký ức nuôi dưỡng tâm hồn ta trong suốt hành trình làm người. Những giá trị như lòng biết ơn, sự gắn bó với mái trường, thầy cô, hay ký ức thời học sinh – tất cả đều góp phần hình thành nên nhân cách và tình cảm của mỗi con người. Nếu quên đi quá khứ, con người dễ trở nên vô cảm, sống vội, sống hời hợt. Vì vậy, việc trân trọng quá khứ và giữ gìn những giá trị tinh thần chính là cách để sống sâu sắc hơn, biết yêu thương, biết cống hiến, và không bị cuốn trôi giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động.

Câu 1 :

- Thể thơ : Tự do

Câu 2 :

- Một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò :

+ “sân trường hẹp lại”, “cây phượng gù”, “những chùm hoa”

+ “tiếng ve kêu cháy ruột”, “tà áo mỏng”, “cổng trường”

+ “sách giáo khoa xưa”, “thầy cô”, “nụ cười hiền”, “mái tóc chớm màu mưa”

+ “mái trường như bóng mẹ”, “tấm bảng xanh bát ngát"

Câu 3 :

- Biện pháp nghệ thuật : điệp cấu trúc : " Thôi đừng...."

- Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu , sự sinh động cho câu thơ

+ Điệp ngữ này góp phần nhấn mạnh tâm trạng tiếc nuối, cố gắng kìm nén nỗi nhớ, nhưng càng cố kìm nén thì cảm xúc lại càng trào dâng

+ Cho thấy tác giả là người chân thật mang một tâm hồn sâu sắc, chất chứa tình cảm yêu thương và trân trọng quá khứ

Câu 4 :

- Nhân vật trữ tình mang trong mình nỗi hoài niệm sâu lắng, xúc động và thiêng liêng đối với:

+ Tuổi học trò hồn nhiên, tươi đẹp

+ Mái trường thân yêu

+ Thầy cô kính mến

+ Những kỷ niệm gắn liền với quê hương, tuổi trẻ, và cả thời chiến tranh.

=> Tình cảm ấy vừa thiết tha, trìu mến, vừa xót xa, tiếc nuối, thể hiện một tâm hồn luôn trân trọng những giá trị tinh thần, đặc biệt là quá khứ đẹp đẽ đã góp phần hình thành nhân cách và lý tưởng sống.

Câu 5 :

- Văn bản thơ là một dòng hoài niệm tha thiết về tuổi học trò, về mái trường, thầy cô, tiếng ve, cây phượng – những hình ảnh thân quen gắn bó với một thời ngây thơ, trong sáng. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhân vật trữ tình vẫn khắc khoải nhớ về quá khứ bằng tất cả sự trân trọng, yêu thương. Từ đó ta rút ra được bài học là trân trọng quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp. Quá khứ không chỉ là những gì đã qua, mà là một phần máu thịt, là ký ức nuôi dưỡng tâm hồn ta trong suốt hành trình làm người. Những giá trị như lòng biết ơn, sự gắn bó với mái trường, thầy cô, hay ký ức thời học sinh – tất cả đều góp phần hình thành nên nhân cách và tình cảm của mỗi con người. Nếu quên đi quá khứ, con người dễ trở nên vô cảm, sống vội, sống hời hợt. Vì vậy, việc trân trọng quá khứ và giữ gìn những giá trị tinh thần chính là cách để sống sâu sắc hơn, biết yêu thương, biết cống hiến, và không bị cuốn trôi giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động.

Câu 1 :

- Thể thơ : Tự do

Câu 2 :

- Một số từ ngữ, hình ảnh trong văn bản miêu tả kí ức tuổi học trò :

+ “sân trường hẹp lại”, “cây phượng gù”, “những chùm hoa”

+ “tiếng ve kêu cháy ruột”, “tà áo mỏng”, “cổng trường”

+ “sách giáo khoa xưa”, “thầy cô”, “nụ cười hiền”, “mái tóc chớm màu mưa”

+ “mái trường như bóng mẹ”, “tấm bảng xanh bát ngát"

Câu 3 :

- Biện pháp nghệ thuật : điệp cấu trúc : " Thôi đừng...."

- Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu , sự sinh động cho câu thơ

+ Điệp ngữ này góp phần nhấn mạnh tâm trạng tiếc nuối, cố gắng kìm nén nỗi nhớ, nhưng càng cố kìm nén thì cảm xúc lại càng trào dâng

+ Cho thấy tác giả là người chân thật mang một tâm hồn sâu sắc, chất chứa tình cảm yêu thương và trân trọng quá khứ

Câu 4 :

- Nhân vật trữ tình mang trong mình nỗi hoài niệm sâu lắng, xúc động và thiêng liêng đối với:

+ Tuổi học trò hồn nhiên, tươi đẹp

+ Mái trường thân yêu

+ Thầy cô kính mến

+ Những kỷ niệm gắn liền với quê hương, tuổi trẻ, và cả thời chiến tranh.

=> Tình cảm ấy vừa thiết tha, trìu mến, vừa xót xa, tiếc nuối, thể hiện một tâm hồn luôn trân trọng những giá trị tinh thần, đặc biệt là quá khứ đẹp đẽ đã góp phần hình thành nhân cách và lý tưởng sống.

Câu 5 :

- Văn bản thơ là một dòng hoài niệm tha thiết về tuổi học trò, về mái trường, thầy cô, tiếng ve, cây phượng – những hình ảnh thân quen gắn bó với một thời ngây thơ, trong sáng. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhân vật trữ tình vẫn khắc khoải nhớ về quá khứ bằng tất cả sự trân trọng, yêu thương. Từ đó ta rút ra được bài học là trân trọng quá khứ và những giá trị tinh thần cao đẹp. Quá khứ không chỉ là những gì đã qua, mà là một phần máu thịt, là ký ức nuôi dưỡng tâm hồn ta trong suốt hành trình làm người. Những giá trị như lòng biết ơn, sự gắn bó với mái trường, thầy cô, hay ký ức thời học sinh – tất cả đều góp phần hình thành nên nhân cách và tình cảm của mỗi con người. Nếu quên đi quá khứ, con người dễ trở nên vô cảm, sống vội, sống hời hợt. Vì vậy, việc trân trọng quá khứ và giữ gìn những giá trị tinh thần chính là cách để sống sâu sắc hơn, biết yêu thương, biết cống hiến, và không bị cuốn trôi giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động.

Câu 1.

- Thể thơ : Tự do

Câu 2.

- Những hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung :

+ Trên nắng và dưới cát

+ Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ

Câu 3.

- Những dòng thơ cho thấy miền Trung tuy nhỏ hẹp, khắc nghiệt nhưng con người nơi đây lại giàu tình cảm, thủy chung và sâu sắc.

+ “Thắt đáy lưng ong” gợi sự nhỏ hẹp của địa hình nhưng cũng là biểu tượng cho vẻ đẹp mềm mại, duyên dáng.

+ "tình người đọng mật” thể hiện tấm lòng ngọt ngào, chan chứa yêu thương của con người miền Trung trong gian khó.

Câu 4.

- Sử dụng thành ngữ : " mùng tơi không kịp rớt "

- Tác dụng :

+ Làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt.

+ Nhấn mạnh hoàn cảnh nghèo khổ đến cùng cực của miền Trung, nơi thiên nhiên khắc nghiệt, đất đai cằn cỗi, con người sống trong thiếu thốn triền miên.

+ Qua đó, tác giả đã bộc lộ nỗi xót xa, sự thấu hiểu và tình yêu thương sâu nặng dành cho miền Trung.

Câu 5.

Tình cảm của tác giả đối với miền Trung trong đoạn trích là sự yêu thương sâu sắc, niềm cảm thông chân thành và niềm tự hào lặng lẽ. Tác giả thấu hiểu những vất vả, gian truân mà thiên nhiên khắc nghiệt đã gieo lên mảnh đất này, nơi “nắng”, “cát”, “gió bão” bao trùm đời sống con người. Thế nhưng ẩn trong cái khắc nghiệt ấy là vẻ đẹp bền bỉ của con người miền Trung giàu tình nghĩa, thủy chung, mạnh mẽ và giàu nghị lực. Bằng giọng thơ trầm lắng, hình ảnh chân thực, đôi lúc day dứt, tác giả đã bày tỏ niềm thương nhớ, trân trọng và mong muốn được trở về với miền đất thân thương ấy.

Câu 1.
Thể thơ của đoạn trích: Thể tự do.


Câu 2.
- Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với các đối tượng:

+ Những cánh sẻ nâu

+ Mẹ

+ Trò chơi tuổi nhỏ

+ Những dấu chân.

Câu 3.

- Dấu ngoặc kép " Chuyền chuyền một...."

- Tác dụng:

+ Dùng để trích dẫn nguyên văn câu nói trong trò chơi dân gian, làm tăng tính chân thực và sinh động cho hình ảnh tuổi thơ.

+ Gợi lại âm thanh quen thuộc, không khí rộn ràng, hồn nhiên của những ngày thơ ấu.

+ Qua đó, bộc lộ tình cảm yêu quý, hoài niệm, trân trọng và nâng niu tuổi thơ của tác giả.

Câu 4.

- Biện pháp nghệ thuật : lặp cú pháp : " biết ơn...."

- Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu, sự liền mạch, nhất quán cho đoạn thơ.

+ Nhấn mạnh và khắc sâu tình cảm biết ơn tha thiết, sâu sắc của nhân vật trữ tình đối với con người, quê hương, cuộc sống.

+ Thể hiện tác giả là người sống biết hướng về cội nguồn và sống biết tri ân.

Câu 5.

Thông điệp có ý nghĩa nhất đối với em là: hãy luôn sống với lòng biết ơn, biết ơn thiên nhiên, tuổi thơ, gia đình, quê hương đã góp phần làm nên cuộc đời mỗi chúng ta. Bởi vì lòng biết ơn không chỉ là một tình cảm đẹp mà còn là cội nguồn của nhân cách. Khi biết ơn, con người trở nên sâu sắc hơn, sống tử tế hơn và trân trọng từng giá trị nhỏ bé trong cuộc sống. Nó nhắc nhở chúng ta luôn nhớ về cội nguồn và trân trọng sự giúp đỡ từ mọi người xung quanh.