Lùng Văn Tâm
Giới thiệu về bản thân

Câu 1
Nhân vật Thứ trong "Sống mòn" là hình ảnh điển hình của trí thức tiểu tư sản Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám - một con người đầy mâu thuẫn. Thứ từng ấp ủ hoài bão lớn lao, mơ ước trở thành vĩ nhân, thay đổi đất nước. Nhưng thực tế nghiệt ngã đã vùi dập y: từ thất nghiệp, bệnh tật đến cảnh "sống mòn" ở quê. Thứ không cam chịu, nhưng y lại thiếu quyết tâm, nhu nhược trước số phận. Y muốn vùng lên nhưng rồi lại buông xuôi: "Y sẽ chẳng đi đâu... Y chỉ để mặc con tàu mang đi." Sự hèn yếu ấy khiến Thứ rơi vào bế tắc, tự khinh mình. Nam Cao đã khắc họa tinh tế tâm trạng ấy, cho thấy cái giá của "sống mòn": đánh mất chính mình .
Câu 2
Gabriel Garcia Marquez từng viết: “ không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ đã già đi mà họ già đi để ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói giản dị nhưng sâu sắc ấy đã gợi mở một chân lí quan trọng: tuổi trẻ không chỉ được đo bằng số năm tháng đã sống, mà còn được đo bằng những ước mơ, khát vọng và nỗ lực mà con người dành cho cuộc đời mình.
Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của đời người, là khi con người có sức khỏe, trí tuệ, nhiệt huyết và niềm tin để dám mơ ước, dám bắt đầu. Ước mơ chính là ngọn lửa soi đường, giúp tuổi trẻ sống có mục tiêu và ý nghĩa. Khi có ước mơ, con người biết mình cần đi đâu, cần trở thành ai và cần nỗ lực như thế nào. Một tuổi trẻ không ước mơ dễ trở nên nhạt nhòa, vô định, sống ngày qua ngày mà không để lại dấu ấn gì cho bản thân và xã hội.
Tuy nhiên, thực tế cho thấy không ít người khi còn trẻ từng ôm ấp những hoài bão lớn lao, nhưng dần dần lại từ bỏ ước mơ vì sợ thất bại, vì áp lực cuộc sống hoặc vì thói quen an phận. Họ chấp nhận một cuộc sống “ổn định”, an toàn nhưng thiếu đam mê, thiếu khát vọng. Chính sự buông xuôi ấy khiến con người trở nên già nua, mệt mỏi về tinh thần, dù tuổi đời còn rất trẻ. Như Marquez đã nói, con người già đi không phải vì thời gian trôi qua, mà vì họ đã thôi mơ ước và thôi sống hết mình.
Theo đuổi ước mơ không đồng nghĩa với việc lúc nào cũng đạt được thành công rực rỡ. Trên hành trình ấy, con người có thể vấp ngã, thất bại, thậm chí phải trả giá bằng nước mắt và sự mất mát. Nhưng chính những thử thách đó giúp tuổi trẻ trưởng thành, mạnh mẽ và hiểu rõ hơn giá trị của bản thân. Nhân vật Thứ trong “Sống mòn” của Nam Cao là một minh chứng đáng suy ngẫm: một trí thức có ước mơ và lí tưởng, nhưng thiếu quyết tâm, dần buông bỏ khát vọng để rồi sống trong sự mòn mỏi, bế tắc. Bi kịch của Thứ cho thấy: khi con người từ bỏ ước mơ, họ không chỉ đánh mất tuổi trẻ mà còn đánh mất chính mình.
Ngược lại, những người luôn giữ được ước mơ và dám theo đuổi nó, dù ở độ tuổi nào, vẫn giữ được sự trẻ trung trong tâm hồn. Họ sống tích cực, không ngừng học hỏi và cống hiến. Tuổi trẻ vì thế không bị giới hạn bởi thời gian, mà được kéo dài bằng khát vọng sống và niềm tin vào những điều tốt đẹp phía trước.
Để tuổi trẻ thực sự có ý nghĩa, mỗi người cần dám mơ ước và dám hành động. Cần kiên trì theo đuổi mục tiêu, không sợ thất bại, coi khó khăn là bài học để trưởng thành. Quan trọng hơn, hãy sống là chính mình, đừng để nỗi sợ hãi hay sự đánh giá của người khác giết chết ước mơ trong ta.
Tuổi trẻ có thể ngắn ngủi, nhưng ước mơ thì có thể làm cho cuộc đời trở nên dài rộng và rực rỡ hơn. Bởi lẽ, như Marquez đã nhắn gửi, khi còn mơ ước và còn dám theo đuổi, con người vẫn luôn trẻ mãi trong tâm hồn.