Hoàng Minh Trí
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
→ Dấu hiệu: số chữ mỗi dòng không đều, nhịp điệu linh hoạt, không bị gò bó bởi vần luật cố định.
Câu 2
Trong đoạn trích, con sông đã làm nên và tạo ra cho cuộc sống con người:
- Lịch sử, văn hóa, thi ca
- Xóm thôn, nhà cửa, hoa trái
- Bản sắc dân tộc, tiếng Việt, giống nòi
- Đất nước, sự sống, của cải vật chất và tinh thần (phù sa, hạt gạo, nhựa sống…)
Câu 3
Biện pháp tu từ điệp ngữ “một con sông” được lặp lại nhiều lần đã:
- Nhấn mạnh hình tượng Sông Hồng như một thực thể sống động, gần gũi với con người
- Gợi ra vẻ đẹp đa dạng của con sông: vừa dịu dàng, vừa mạnh mẽ, vừa dữ dội
- Thể hiện sự gắn bó máu thịt giữa con sông với con người và dân tộc Việt Nam
→ Qua đó bộc lộ tình cảm yêu thương, trân trọng sâu sắc của tác giả.
Câu 4
Nhân vật trữ tình dành cho Sông Hồng tình cảm tha thiết, thiêng liêng và biết ơn sâu nặng.
Sông Hồng được cảm nhận như người mẹ hiền, vừa bao dung, chở che, vừa chịu nhiều nhọc nhằn để nuôi dưỡng con người và đất nước.
Câu 5
Từ đoạn trích, có thể thấy thế hệ trẻ hôm nay cần ý thức rõ trách nhiệm của mình với quê hương, đất nước. Đó là biết trân trọng lịch sử, gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc, bảo vệ môi trường tự nhiên và chủ quyền quốc gia. Mỗi người trẻ cần sống có lí tưởng, học tập và lao động nghiêm túc để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh.
Câu 1.
Tình huống kịch: Ác-pa-gông bàn với Va-le-rơ về việc gả con gái Ê-li-dơ cho một ông già giàu có (Ăng-xen-mơ) để không phải cho của hồi môn, trong khi Ê-li-dơ không đồng ý. Va-le-rơ ở thế khó xử vì vừa là người làm, vừa là người yêu thầm Ê-li-dơ, nên phải nói vòng vo, chiều theo lão hà tiện.
Câu 2.
Lời độc thoại trong văn bản là:
“Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?”
→ Ác-pa-gông nói một mình, bộc lộ nỗi ám ảnh thường trực về tiền bạc.
Câu 3.
Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ:
- Bề ngoài: tỏ ra tán thành ý kiến của Ác-pa-gông, ca ngợi quyết định gả con không của hồi môn để làm vừa lòng ông chủ.
- Thực chất: nói giảm, nói tránh để bênh vực Ê-li-dơ, muốn trì hoãn hoặc làm Ác-pa-gông suy nghĩ lại, đồng thời giữ an toàn cho bản thân vì địa vị người làm.
→ Va-le-rơ giao tiếp khéo léo, hai mặt, thể hiện sự thông minh và hoàn cảnh éo le.
Câu 4.
Việc lặp lại chi tiết “Không của hồi môn” có tác dụng:
- Khắc họa rõ nét tính cách keo kiệt đến cực đoan của Ác-pa-gông.
- Tạo hiệu quả hài kịch: mọi lí lẽ đạo đức, tình cảm đều bị tiền bạc lấn át.
- Thể hiện sự ám ảnh bệnh hoạn về tiền, tiền trở thành tiêu chuẩn cao nhất cho mọi quyết định.
Câu 5.
Nội dung văn bản:
Đoạn trích phê phán gay gắt lòng tham và tính hà tiện vô nhân tính của Ác-pa-gông – kẻ đặt tiền bạc lên trên hạnh phúc con cái – đồng thời tạo tiếng cười châm biếm sâu sắc về xã hội coi đồng tiền là giá trị tối thượng.