Dương Phương Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Phương Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Văn bản ''Chơi Phú Quốc'' thuộc kiểu văn bản: kí

Câu 2. Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh đã gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả về sự trong lành của nước biển là: Nước trong như lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò, chúng nó sinh hoạt trong cái thế giới thủy tinh.

Câu 3.

- Ngôi kể của văn bản '' Chơi Phú Quốc'' là ngôi thứ nhất

- Việc sử dụng ngôi kể này có tác dụng là: Giúp lời kể trở nên chân thực, sinh động, thể hiện trực tiếp cảm xúc, cảm nhận cá nhân của người viết về Phú Quốc khiến người đọc cảm thấy gần gũi, tin cậy hơn.

Câu 4.

Những hoạt động của người dân Phú Quốc là:

- Ban ngày: đánh cá, phơi lưới

- Ban đêm: vá lưới, chuốt mây, đi ''thẻ'' mực, chuyện trò

Câu 5.

Qua văn bản '' Chơi Phú Quốc'' em nhận ra rằng việc trải nghiệm và khám phá những vùng đất mới giúp con người mở rộng hiểu biết thêm về địa lý, lịch sử và văn hóa của vùng đất ấy. Nó còn giúp chúng ta cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống, đồng thời trân trọng công sức lao động và thấy được cuộc sống vất vả nhưng đày niềm vui của con người. Những chuyến đi còn giúp ta thêm yêu quê hương, đất nước hơn và bồi dưỡng tâm hồn, cảm xúc.

Câu 1.

Bài làm

Bài thơ '' Ảnh Bác'' của tác giả Trần Đăng Khoa đã để lại cho em những ấn tượng sâu sắc về lòng kính trọng của một em nhỏ với Bác Hồ kính yêu. Hình ảnh Bác Hồ được đặt trong không gian ấm cúng, thân thuộc của gia đình. Bác hiện lên thật hiền từ, gần gũi qua cử chỉ '' mỉm miệng cười'', như một người ông, người cha đang dõi theo, che chở cho cuộc sống bình dị, vui tươi của em nhỏ và gia đình. Tình cảm của em nhỏ không chỉ dừng lại ở sự kính trọng mà còn là sự thấu hiểu, sẻ chia với những lo toan lớn lao của Bác. Dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn dành sự quan tâm đặc biệt cho các cháu. Bài thơ không chỉ khắc họa hình ảnh Bác Hồ vĩ đại trong lòng dân mà còn giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và đức tính giản dị, chăm chỉ.

Câu 2.

Bài làm

Trong kí ức về quãng đời tiểu học, năm lớp 2 như một đoạn phim màu tươi sáng, rộn ràng tiếng cười, nhưng kết thúc lại là một nốt trầm buồn đến giờ em vẫn còn nhớ. Đó là lần em phải chia tay Ly, một người bạn của em.

Ly không phải là một cô bé sôi nổi, nhưng lại có nụ cười rạng rỡ như nắng sớm. Bạn có mái tóc ngắn ngang vai. Chúng em quen nhau từ ngày đầu tiên vào lớp 1, và trở nên thân thiết hơn khi học lớp 2. Tình bạn của chúng em gắn liền với những buổi học chung, những lần cùng nhau trò chuyện ở góc sân trường. Chúng em chia sẻ với nhau những câu chuyện ở lớp, những niềm vui và nỗi buồn vụn vặt của tuổi thơ. Tình cảm ấy được xây dựng từ những khoảnh khắc bình dị trong những ngày tháng.

Một buổi chiều thứ Sáu, khi em đang ngồi cạnh bàn học, Ly bỗng đặt tay lên vai em. Ly không cười, nhìn em với ánh mắt đỏ hoe. Ly nói: '' Tớ phải chuyển đi rồi''. Em ngơ ngác, tưởng bạn ấy đang nói đùa. Cho đến khi Ly giải thích rằng bố mẹ bạn ấy phải chuyển công tác vào miền Nam, em mới cảm nhận được nỗi buồn đang cuộn lên trong lồng ngực. Em hiểu rằng từ nay, những ngày tháng cùng nhau chia sẻ những điều thân thuộc nhất sẽ không còn nữa.
Sáng thứ Hai tuần sau là buổi học cuối cùng của Ly. Cả lớp biết chuyện, không khí trong lớp học trở nên nặng nề. Giờ tan học, Ly không vội ra về mà nán lại bên bàn em. Ly ôm chặt lấy em. Chiếc ôm vụng về nhưng siết chặt, đầy lưu luyến của đứa trẻ lớp 2. Trước khi xách cặp bước ra khỏi lớp, Ly móc từ trong túi ra một chiếc kẹo rồi đặt vào lòng bàn tay em. Bạn nhìn em, khẽ thì thầm:'' Chúng mình sẽ sớm gặp lại nhau''. Em đứng lặng ở cửa lớp, nhìn theo bóng Ly nhỏ dần. Em cứ đứng đó, nhìn bạn bước qua cánh cổng trường quen thuộc, khuất hẳn. Viên kẹo ngọt ngào trên tay em lạnh buốt nhưng lại mang theo hơi ấm cuối cùng của Ly.

Trải nghiệm chia tay một người bạn ở năm lớp 2 là lần đầu tiên em biết thế nào là nỗi buồn thục sự của sự chia ly. Sau này, em có thêm nhiều người bạn mới nhưng vẫn không quên được những kỉ niệm đẹp đẽ cùng cô bạn ấy.