Phạm Ngọc Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Ngọc Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phân tích nhân vật con Kiến
Nhân vật con Kiến trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và Con Bồ Câu" được xây dựng là một sinh vật nhỏ bé nhưng mang phẩm chất cao đẹp, trọng ân nghĩa. Khi bị rơi xuống nước, Kiến biết sợ hãi, cho thấy sự chân thực như bao sinh vật khác. Đặc biệt, chi tiết Kiến "rất biết ơn Bồ Câu" sau khi được cứu thể hiện tâm hồn thuần hậu, biết ơn. Sự trả ơn của Kiến – đốt người đi săn để cứu Bồ Câu – thể hiện sự thông minh, nhanh nhạy và lòng dũng cảm, quyết đoán khi gặp tình huống nguy cấp. Kiến không chỉ biết lo cho bản thân mà còn biết ơn, báo ơn, khẳng định triết lý sống "ân đền oán trả" đầy nhân văn của dân gian. 

c2

Lễ hội truyền thống là "linh hồn" văn hóa, lưu giữ bản sắc và kết nối cộng đồng, không phải rác thải thời đại. Phản đối quan điểm loại bỏ lễ hội, cần nhìn nhận chúng là di sản quý giá cần được bảo tồn và phát huy trong thời đại mới, thay vì xóa bỏ. Trong xã hội hiện đại bận rộn, các lễ hội như Hội Gióng, Hội Lim, hay Tết Nguyên Đán đóng vai trò là nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại. Chúng giúp thế hệ trẻ hiểu và trân trọng cội nguồn, giáo dục đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Loại bỏ lễ hội là đánh mất bản sắc dân tộc, khiến con người trở nên xa lạ với văn hóa của chính mình. Hơn nữa, lễ hội là nơi gắn kết cộng đồng, tạo không gian văn hóa, tâm linh, nơi mọi người cùng tham gia các trò chơi dân gian, sinh hoạt cộng đồng, từ đó thắt chặt tình làng nghĩa xóm. Trong bối cảnh đô thị hóa nhanh chóng, đây là không gian hiếm hoi giúp con người tìm về sự thư thái và kết nối lại với nhau. Tuy nhiên, cần thừa nhận một số lễ hội đang bị biến tướng, thương mại hóa hoặc gây lãng phí. Giải pháp không phải là xóa bỏ mà là nâng cao hiệu quả quản lý, loại bỏ các hủ tục, và tổ chức văn minh hơn. Chúng ta cần bảo tồn phần "hồn" của lễ hội (phần lễ), và cải tiến phần "xác" (phần hội) cho phù hợp với thời đại. Tóm lại, lễ hội truyền thống là di sản vô giá. Việc cần làm là bảo tồn và phát huy giá trị của chúng, thay vì loại bỏ. Lễ hội không lỗi thời, chỉ có cách tổ chức cần được làm mới để phù hợp hơn.

Câu 1: Phân tích nhân vật con Kiến
Nhân vật con Kiến trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và Con Bồ Câu" được xây dựng là một sinh vật nhỏ bé nhưng mang phẩm chất cao đẹp, trọng ân nghĩa. Khi bị rơi xuống nước, Kiến biết sợ hãi, cho thấy sự chân thực như bao sinh vật khác. Đặc biệt, chi tiết Kiến "rất biết ơn Bồ Câu" sau khi được cứu thể hiện tâm hồn thuần hậu, biết ơn. Sự trả ơn của Kiến – đốt người đi săn để cứu Bồ Câu – thể hiện sự thông minh, nhanh nhạy và lòng dũng cảm, quyết đoán khi gặp tình huống nguy cấp. Kiến không chỉ biết lo cho bản thân mà còn biết ơn, báo ơn, khẳng định triết lý sống "ân đền oán trả" đầy nhân văn của dân gian. 

c2

Lễ hội truyền thống là "linh hồn" văn hóa, lưu giữ bản sắc và kết nối cộng đồng, không phải rác thải thời đại. Phản đối quan điểm loại bỏ lễ hội, cần nhìn nhận chúng là di sản quý giá cần được bảo tồn và phát huy trong thời đại mới, thay vì xóa bỏ. Trong xã hội hiện đại bận rộn, các lễ hội như Hội Gióng, Hội Lim, hay Tết Nguyên Đán đóng vai trò là nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại. Chúng giúp thế hệ trẻ hiểu và trân trọng cội nguồn, giáo dục đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Loại bỏ lễ hội là đánh mất bản sắc dân tộc, khiến con người trở nên xa lạ với văn hóa của chính mình. Hơn nữa, lễ hội là nơi gắn kết cộng đồng, tạo không gian văn hóa, tâm linh, nơi mọi người cùng tham gia các trò chơi dân gian, sinh hoạt cộng đồng, từ đó thắt chặt tình làng nghĩa xóm. Trong bối cảnh đô thị hóa nhanh chóng, đây là không gian hiếm hoi giúp con người tìm về sự thư thái và kết nối lại với nhau. Tuy nhiên, cần thừa nhận một số lễ hội đang bị biến tướng, thương mại hóa hoặc gây lãng phí. Giải pháp không phải là xóa bỏ mà là nâng cao hiệu quả quản lý, loại bỏ các hủ tục, và tổ chức văn minh hơn. Chúng ta cần bảo tồn phần "hồn" của lễ hội (phần lễ), và cải tiến phần "xác" (phần hội) cho phù hợp với thời đại. Tóm lại, lễ hội truyền thống là di sản vô giá. Việc cần làm là bảo tồn và phát huy giá trị của chúng, thay vì loại bỏ. Lễ hội không lỗi thời, chỉ có cách tổ chức cần được làm mới để phù hợp hơn.

C1:phương tiện phi ngôn ngữ trong văn bản là hình ảnh Các đội thi tranh tài trong nội dung đua thuyền độc mộc

c2 giữ gìn văn hoá bản địa và tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đã dùng con thuyền độc mộc của mình để chở bộ đội, vật tư,..

c3 thuyền được tạo ra từ thân của một cây gỗ nguyên khối, gọi là thuyền độc mộc.

cảm nghĩ :Thuyền độc mộc thể hiện qua hifh ảnh mộc mạc đơn sơ mang đậm ảnh gắn liền bản sắc của dân tộc vn

c4 : liệt kê

c5 hãy trân trọng và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc .học tập và phát huy truyền trống vẻ vang