Bùi Thị Thanh Tâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Thị Thanh Tâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
"Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng ba". Câu ca dao ấy luôn nhắc nhở mỗi người con đất Việt về cội nguồn dân tộc. Năm vừa qua, em đã có dịp cùng gia đình tham gia Lễ hội Đền Hùng tại núi Nghĩa Lĩnh, tỉnh Phú Thọ - một sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng lớn nhất của cả nước. Ngay từ sáng sớm ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch, không khí tại chân núi Nghĩa Lĩnh đã vô cùng náo nức. Hàng ngàn người từ khắp mọi miền đất nước, trong những bộ trang phục chỉnh tề, tay cầm hương hoa, lễ vật, cùng đổ về đây với tấm lòng thành kính. Sự kiện bắt đầu bằng phần lễ vô cùng trang nghiêm. Tiếng trống đồng vang vọng khắp núi rừng như đánh thức hồn thiêng sông núi. Đoàn rước kiệu của các làng ven di tích, với cờ hoa rực rỡ và tiếng nhạc bát âm réo rắt, từ từ tiến lên Đền Thượng. Đi đầu là đoàn đại biểu của Đảng và Nhà nước tiến vào dâng hương, hoa và lễ vật để tri ân công đức các vua Hùng đã có công dựng nước. Nhìn làn khói hương lan tỏa trong không gian tĩnh mịch, em cảm nhận rõ sự thiêng liêng và lòng tự hào dân tộc trào dâng. Sau phần lễ là phần hội đầy sôi động và phong phú. Tại khu vực trung tâm, các nghệ nhân say sưa biểu diễn hát Xoan – di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại. Ở một góc khác, cuộc thi gói bánh chưng, giã bánh giầy diễn ra vô cùng kịch tính trong tiếng hò reo cổ vũ của du khách. Em đặc biệt ấn tượng với khu vực trò chơi dân gian như đấu vật, đi cầu khỉ và bắn nỏ. Những hoạt động này không chỉ đem lại tiếng cười mà còn tái hiện lại nếp sống văn hóa truyền thống của cha ông ta từ ngàn đời xưa. Chiều muộn, dòng người vẫn tấp nập nhưng sự kiện dần khép lại trong sự trật tự và an toàn. Tham gia lễ hội, em không chỉ được tận mắt chứng kiến những nghi thức cổ truyền mà còn hiểu thêm về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Lễ hội Đền Hùng không chỉ là một sinh hoạt văn hóa đơn thuần mà là sợi dây kết nối tinh thần cộng đồng người Việt. Trở về sau chuyến đi, em tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với công lao của các bậc tiền nhân, góp phần giữ gìn những giá trị văn hóa quý báu của dân tộc.
"Dù ai đi ngược về xuôi/ Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng mười tháng ba". Câu ca dao ấy luôn nhắc nhở mỗi người con đất Việt về cội nguồn dân tộc. Năm vừa qua, em đã có dịp cùng gia đình tham gia Lễ hội Đền Hùng tại núi Nghĩa Lĩnh, tỉnh Phú Thọ - một sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng lớn nhất của cả nước. Ngay từ sáng sớm ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch, không khí tại chân núi Nghĩa Lĩnh đã vô cùng náo nức. Hàng ngàn người từ khắp mọi miền đất nước, trong những bộ trang phục chỉnh tề, tay cầm hương hoa, lễ vật, cùng đổ về đây với tấm lòng thành kính. Sự kiện bắt đầu bằng phần lễ vô cùng trang nghiêm. Tiếng trống đồng vang vọng khắp núi rừng như đánh thức hồn thiêng sông núi. Đoàn rước kiệu của các làng ven di tích, với cờ hoa rực rỡ và tiếng nhạc bát âm réo rắt, từ từ tiến lên Đền Thượng. Đi đầu là đoàn đại biểu của Đảng và Nhà nước tiến vào dâng hương, hoa và lễ vật để tri ân công đức các vua Hùng đã có công dựng nước. Nhìn làn khói hương lan tỏa trong không gian tĩnh mịch, em cảm nhận rõ sự thiêng liêng và lòng tự hào dân tộc trào dâng. Sau phần lễ là phần hội đầy sôi động và phong phú. Tại khu vực trung tâm, các nghệ nhân say sưa biểu diễn hát Xoan – di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại. Ở một góc khác, cuộc thi gói bánh chưng, giã bánh giầy diễn ra vô cùng kịch tính trong tiếng hò reo cổ vũ của du khách. Em đặc biệt ấn tượng với khu vực trò chơi dân gian như đấu vật, đi cầu khỉ và bắn nỏ. Những hoạt động này không chỉ đem lại tiếng cười mà còn tái hiện lại nếp sống văn hóa truyền thống của cha ông ta từ ngàn đời xưa. Chiều muộn, dòng người vẫn tấp nập nhưng sự kiện dần khép lại trong sự trật tự và an toàn. Tham gia lễ hội, em không chỉ được tận mắt chứng kiến những nghi thức cổ truyền mà còn hiểu thêm về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Lễ hội Đền Hùng không chỉ là một sinh hoạt văn hóa đơn thuần mà là sợi dây kết nối tinh thần cộng đồng người Việt. Trở về sau chuyến đi, em tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với công lao của các bậc tiền nhân, góp phần giữ gìn những giá trị văn hóa quý báu của dân tộc.

Ta có \(\left(\right. n + 3 \left.\right) \left(\right. n + 3 \left.\right)\) với mọi số tự nhiên \(n\).

nên \(2 \left(\right. n + 3 \left.\right) = 2 n + 6 \left(\right. n + 3 \left.\right)\)

Mà: \(2 n + 12 = 2 n + 6 + 6\)

Do đó để \(\left(\right. 2 n + 12 \left.\right) \left(\right. n + 3 \left.\right)\) thì \(6\) chia hết cho \(n + 3\) nên \(n + 3\) thuộc Ư\(\left(\right.6\left.\right)={.1;2;3;6\left.\right.}\)

Giải từng trường hợp ta được: \(n = 0 ; n = 3.\)

a) Diện tích mảnh vườn hình chữ nhật \(A B C D\) là:

\(35.20 = 700\) (m\(^{2}\))

b) Quãng đường ông Đức đi một vòng xung quanh vườn dài:

\(\left(\right. 35 + 20 \left.\right) . 2 = 110\) (m)

c) Diện tích trồng hoa là:

 \(700 - 35.20 : 2 = 350\) (m\(^{2}\))

Đáp số : a)700 m\(^{2}\);

b)110 m;

c) 350 m\(^{2}\)

Gọi số phần quà mà cô giáo chủ nhiệm có thể chia là \(x \left(\right. x \in \mathbb{N}^{*} \left.\right)\).

Theo bài ra ta có:

\(24 x ; 48 x ; 16 x\) và \(x\) lớn nhất.

\(\Rightarrow x =\) ƯCLN\(\left(\right. 24 ; 48 ; 16 \left.\right)\)

\(24 = 2^{3} . 3\) ; \(48 = 2^{4} . 3\)\(16 = 2^{4}\)

ƯCLN\(\left(\right. 24 ; 48 ; 16 \left.\right) = 2^{3} = 8\)

Suy ra, \(x = 8\).

Vậy cô giáo có thể chia nhiều nhất là \(8\) phần quà. Khi đó, mỗi phần quà có:

\(24 : 8 = 3\) (quyển vở)

\(48 : 8 = 6\) (bút bi)

\(16 : 8 = 2\) (gói bánh)

a) \(5. 4^{x} + 4^{2 + x} = 336\)

\(5.4^{x}+4^2.4^{x}=336\)

\(4^{x}.\left(\right.5+4^2\left.\right)=336\)

\(4^{x} . 21 = 336\)

\(4^{x} = 336 : 21\)

\(4^{x} = 16\)

\(4^{x} = 4^{2}\)

\(x = 2\).

Vậy \(x = 2\).

b) Các bội của \(11\) là: \(0 ; 11 ; 22 ; 33 ; 44 ; 55 ; \ldots\)

Mà \(10 < x < 40\)

Vậy x {11;22;33}

a) 571 + 216 + 129 + 124

=(571 + 129) + (216 + 124)

= 700 + 340

=1040

b) 27.74 + 26.27 - 355

=27. (74 + 26) - 355

=27.100 - 355

=2700 - 355

=2345

c) 100 : { 250 : [450 -(4. 53 -22.25)]}

=100 : {250 : [450 -(4.125 - 4.25)]}

=100 : {250 : [450 -( 500 - 100 )]}

=100 : { 250 : [450 - 400 ]}

=100 : { 250 : 50}

=100 : 5

=20

a) Các số chia hết cho 2 là: 320, 4914, 90

b) Các số chia hết cho 5 là: 320, 2315, 90

c) Các số chia hết cho 3 là: 4914, 543 ,90

d) Số chia hết cho cả 2,3,5,9 là:90



Trong kí ức về thời tiểu học, có vô vàn những kỷ niệm đẹp đẽ mà em mãi không quên, nhưng có lẽ đáng nhớ nhất là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu biểu diễn văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11. Hồi đó, em là một cô bé nhút nhát, ít nói và luôn sợ hãi khi đứng trước đám đông. Khi cô giáo chủ nhiệm phân công em và một vài bạn khác tham gia tiết mục múa hát, em đã vô cùng lo lắng. Em sợ mình sẽ làm hỏng tiết mục, sợ ánh mắt của mọi người, và sợ cả những tiếng vỗ tay. Mặc dù đã tập luyện rất chăm chỉ cùng các bạn, những nỗi lo ấy vẫn đeo bám em mỗi ngày. Trước buổi biểu diễn, tim em đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhìn thấy các bạn cười nói vui vẻ, em càng thêm hồi hộp. Khi đến lượt lớp em, em bước ra sân khấu với đôi chân run rẩy. Ánh đèn sân khấu rọi thẳng vào mặt làm em lóa mắt, cả sân trường im phăng phắc như đang nín thở. Bất chợt, em thấy ánh mắt dịu dàng của cô giáo đang nhìn về phía mình. Cô nở một nụ cười thật tươi, như tiếp thêm sức mạnh cho em. Lập tức, sự tự ti tan biến, em hít một hơi thật sâu và bắt đầu nhập vào bài múa. Âm nhạc vang lên, em say sưa múa theo từng điệu nhạc, hòa mình cùng các bạn. Nỗi sợ hãi đã được thay thế bằng niềm vui và sự tự tin. Tiết mục kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội của thầy cô và các bạn. Em và các bạn cúi chào, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc và tự hào. Lúc đó, em nhận ra rằng, chỉ cần vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân, em có thể làm được nhiều điều hơn mình nghĩ. Trải nghiệm lần ấy đã giúp em trở nên dạn dĩ và tự tin hơn rất nhiều. Đó không chỉ là kỷ niệm về một lần biểu diễn thành công mà còn là bài học quý giá về lòng dũng cảm và sự tự tin mà cô giáo đã thắp lên trong em. Ký ức về lần đầu tiên đứng trên sân khấu đó sẽ mãi là một dấu ấn khó phai trong tuổi thơ của em.
Trong kí ức về thời tiểu học, có vô vàn những kỷ niệm đẹp đẽ mà em mãi không quên, nhưng có lẽ đáng nhớ nhất là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu biểu diễn văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11. Hồi đó, em là một cô bé nhút nhát, ít nói và luôn sợ hãi khi đứng trước đám đông. Khi cô giáo chủ nhiệm phân công em và một vài bạn khác tham gia tiết mục múa hát, em đã vô cùng lo lắng. Em sợ mình sẽ làm hỏng tiết mục, sợ ánh mắt của mọi người, và sợ cả những tiếng vỗ tay. Mặc dù đã tập luyện rất chăm chỉ cùng các bạn, những nỗi lo ấy vẫn đeo bám em mỗi ngày. Trước buổi biểu diễn, tim em đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhìn thấy các bạn cười nói vui vẻ, em càng thêm hồi hộp. Khi đến lượt lớp em, em bước ra sân khấu với đôi chân run rẩy. Ánh đèn sân khấu rọi thẳng vào mặt làm em lóa mắt, cả sân trường im phăng phắc như đang nín thở. Bất chợt, em thấy ánh mắt dịu dàng của cô giáo đang nhìn về phía mình. Cô nở một nụ cười thật tươi, như tiếp thêm sức mạnh cho em. Lập tức, sự tự ti tan biến, em hít một hơi thật sâu và bắt đầu nhập vào bài múa. Âm nhạc vang lên, em say sưa múa theo từng điệu nhạc, hòa mình cùng các bạn. Nỗi sợ hãi đã được thay thế bằng niềm vui và sự tự tin. Tiết mục kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội của thầy cô và các bạn. Em và các bạn cúi chào, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc và tự hào. Lúc đó, em nhận ra rằng, chỉ cần vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân, em có thể làm được nhiều điều hơn mình nghĩ. Trải nghiệm lần ấy đã giúp em trở nên dạn dĩ và tự tin hơn rất nhiều. Đó không chỉ là kỷ niệm về một lần biểu diễn thành công mà còn là bài học quý giá về lòng dũng cảm và sự tự tin mà cô giáo đã thắp lên trong em. Ký ức về lần đầu tiên đứng trên sân khấu đó sẽ mãi là một dấu ấn khó phai trong tuổi thơ của em.